SÔNG QUÊ MÙA NƯỚC LŨ – Phần 3

AOTHUNUNISEX.NET

Truyện (18+): SÔNG QUÊ MÙA NƯỚC LŨ – Phần 3

Chìm trong thống khoái bay bổng không biết bao lâu khi tiếng sấm lại gầm lên oàng oàng… Cánh cửa ngoài nhà đập mạnh. Tiếng cây bên vườn nhà tôi bị bão giật đổ, tôi tỉnh giấc bàn tay vẫn ghì chặt bên hông cô Nga, tiếng Duyên ngủ mê ú ớ, tôi lờ mờ nhận ra, cô và tôi vẫn ôm chặt lấy nhau, nhưng tiếng nghèn nghẹn từ ngực cô làm tôi tỉnh hẳn. Trời ơi hình như cô đang khóc, bật dậy đặt tay lên má cô một dòng nước mắt, tôi lặng đi. Trời ơi! Tôi làm cô buồn rồi, đã bao năm nay cô cháu vẫn vui vẻ, thế mà tôi đã làm cô phải khóc, ngôì dậy tôi lí nhí trong miệng:

– Cháu… cháu xin lỗi cô.

Cô tỉnh hẳn đặt tay lên vai kéo tôi nằm xuống, tôi không hiểu cô đang nghĩ gì, lát sau cô ngồi dậy đi ra nhà ngoài, nằm yên một lát rồi tôi cũng đi ra theo, cô đang ngồi trên sofa nửa nằm chân duỗi thẳng vẻ bần thần suy tư, tôi ngồi xuống bên cô, tôi mở miệng lăp bắp:

– Cô, cô… cháu

Chưa kịp nói gì thêm cô đã đặt tay lên đùi tôi, kéo nhẹ tôi đổ ngã theo thân người vào lòng cô, cô ôm tôi như ôm đứa trẻ, cô nói:

– Giá mà chú không chết đi thì cô đâu khổ thế này!

Cô lại nấc lên nghẹn ngào, tôi buông lời nói:

– Còn cháu mà, cháu thương cô lắm.

Chăng hiểu sao tôi lại nói như vậy, cô hỏi:

– Thật không Tình?

Tôi dụi đầu vào ngực cô gật nhẹ, nhìn sâu vào mắt tôi cô bảo:

– Truyện này là của người lớn, Tình có hiểu không? Ai mà biết được chuyện này, thì cô chỉ có cái chết mới thoát được!

Tôi nói:

– Cháu giữ được mà, cháu cũng lớn rồi cô ạ.

Cô bật cười nhẹ hỏi:

aothununisex.net

– Lớn thật không?

Tôi đặt tay lên ngực cô bóp nhẹ, nghiêng đầu vào tai cô nói:

– Như vậy lớn chưa cô?

Cô bảo:

– Bóp nhẹ thôi đau đấy!

Lật áo cô lên tôi hôn, mút nhẹ vào đầu vú, căp vú no tròn trắng hồng dưới ánh chớp lóe lên, tiếng cô thở nặng nhọc, bụng cô ưỡn lên, hai đùi cô dang rộng, tôi nằm đè lên người cô. Con cu tôi cứng lên từ lúc nào, từ từ tôi đưa tay mở hàng cúc trên áo, cả khuôn ngực cô lộ ra, tôi kéo mạnh cái quần đang mặc, con cu tôi bật ra, nó chĩa ngang mặt, cô từ từ cầm lấy nó bóp cứng, giật mạnh nhưng không thể kéo rời ra được.

Tôi không biết phải làm gì, nhưng bản năng mách bảo phải nằm lên cô mới được, tôi cúi xuống kéo nhẹ cái quần cô đang mặc, hông cô nhích lên cho tôi đễ dàng, trời ơi cả một vùng thiên nhiên trắng ngần lộ ra, đám lông đen đậm nổi trên cái gò mu lồn đầy đặn. Úp vội bàn tay lên vì sợ nó bay mất, rồi tôi vuốt ve luồn lách ngón tay vào khe lồn ướt đẫm nhơn nhớt một mảng chảy thành dòng xuống khe đít cô.

Người tôi hực lên nóng bỏng, cô cũng chẳng kém, đẫn đờ mềm nhũn trong vòng tay tôi, nằm đè lên cô tôi đẩy mạnh người, cô ngả ra đón nhận cái nặng trên mình, hấp tấp vồ vập dụi vào, tôi đẩy con cu khi hai đùi cô chưa dạng ra cô rên lên:

– Tình ơi… Tình ơi… hự hự…

Đầu con cu tôi đâm vào cái khe lồn nước nhơn nhớt, cái khe mở ra khi cô Nga thả một chân xuống đất, hai mu của tôi và cô cà chặt ép lên, lùi xuống tôi hẩy mông đâm chỉa con cu, bỗng có bàn tay cô nắm đầu cu dụi nhẹ, di lên kéo xuống giữa cái khe lồn làm háng tôi tê dại. Cơn bức xúc nó được giải thoát khi tôi chồm tới, phọt một cái êm ái, sự trơn ướt làm người tôi đổ ập xuống ngực cô, cô Nga rên và nấc lên khi cu tôi chui tọt vào hết chiêu dài.

– Hư hự…. uuuuu.

Cái âm thanh phát ra không ngưng ấy bị kìm trong cổ họng, kéo dài trong đêm mưa bão. Thiên nhiên và cuộc đời như xích lại gân nhau, tôi bay bổng rung lên từng đợt kéo dài, cô ôm ghì lấy làm tôi không thở nổi:

– Tình ơi, ối Tình ơi.

Tôi lịm đi sung sướng khi đầu cu giật lên một hồi, háng tôi ướt nhoẹt nước từ lồn cô chảy ra, cô ôm tôi giật lên từng cơn, tôi nhắm mắt và chợt hiểu mưa gió cuộc đời của tôi và cô đã đang đến. Thoáng qua trong cơn mê, tôi thấy cô kéo vội tấm chăn qua lưng tôi, rồi nhè nhẹ vuốt ve âu yếm như dành cho một đứa trẻ, bất chợt tôi nghĩ chắc không bao giờ tôi và cô rời nhau ra được nữa

crypto

Mỗi dân tộc có một nền văn hóa khác nhau, nhưng tất cả đều có điểm tương đồng đó là không ai quay lưng lại với quê hương cả, thì ra quê hương không phải là những gì to tát, nó khiến ta nặng lòng nhớ nhung về bến nước cây đa, sân đình và mái nhà tranh nơi ta sinh ra, nơi ấy có thể mẹ cha ta vẫn đang sống, và những kỷ niệm tuổi thơ dành nhau từng củ khoai nướng đến trẹo cả tay, nhưng buổi tan trường mùa đông buốt giá với đôi chân trần không có dép, vơi tôi đang là kỷ niệm muốn trải lòng cùng ai đó về một làng lụt năm ấy…

Thuộc truyện: Sông quê mùa nước lũ

38 người thích truyện này

Leave a Reply