Yêu phải song sinh – Chap 27 – 28: Tỏ tình

Truyện online: Yêu phải song sinh – Chap 27: Tỏ tình

Tác giả: nHoktiPer

– Trái tim đâu phải quán xá mà gọi trước được phục vụ trước..

– kệ anh

– Hajzzzzz… thôi cứ thế đã, muộn rồi về đi không bố mẹ lo lắng _ tôi cũng chả muốn nói gì nữa, thôi cứ để yên chút tính sau, h nói thật tôi cũng hơi mệt rồi,,, hi vọng đây chỉ là cơn cảm nắng tức thời của Trang thôi, nghe tôi nói Trang hơi nhăn nhó nhưng vẫn đứng dậy, khẽ buông tay tôi đặt xuống giường, cô nàng nhìn tôi âu yếm rồi nói

– Vâng, anh nghỉ sớm nhé, chút mẹ anh vào thôi nãy Dũng gọi cho điện báo cho mẹ anh rồi.

Trang hôn nhẹ vào má tôi đỏ bừng mặt lên, cúi đầu khép nép đi ra cửa, tôi gọi lại

– này Trang, tớ sẽ cố gắng nhưng trên lớp tớ muốn ta vẫn chỉ là bạn thôi nhé,.

Thật ra là tôi không muốn lằng nhằng đâu, nhất là khi chưa biết tim mình muốn gì, dễ gây hiểu lầm cho nhiều người lắm. Lại thêm khó xử.

– vâng, em về nhé, yêu anh.

Trang về bỏ lại cho tôi với ba bốn mớ cảm xúc hỗn độn, nằm trằn chọc lại nhớ tớ Linh, quái lạ cô nàng này đi đâu nhỉ, hoàng hôn dần buông xuống, vầng mặt trời đỏ ối đang hạ dần vào trong đám mây mỡ gà phía chân trời xa. Đàn chim dáo dác quay về nhà, tôi lê bước ra bật công tắc điện. 5 h chiều, tôi ngất tới tận 7 h đồng hồ nên cảm giác đói cồn cào.ruột gan, trưa không ăn mà, móc cái điện thoại để trên tủ đầu giường goi cho mẹ, thằng DM chết tiệt, tự nhiên gọi cho mẹ mình làm gì không biết, mẹ lại lo lắng, tôi chả bao h muốn cho mẹ biết mấy cái việc nghịch ngợm đánh nhau này đâu. Mẹ bắt máy.

– alo, việc gì vậy con.._ ơ lạ nhỉ,

– mẹ đang ở đâu đấy ạ.?

– mẹ đang trên Hà Nội, mà Phong này, tối nay mẹ không về có được không con.?

– vâng không sao đâu ạ, con lớn rồi mà.

– ừ, …bla…blo….mẹ dặn dò tôi ba cái việc nhà, cũng không có gì quan trọng lắm tại tôi nghe tai nọ xọ tai kia đầu đang nghĩ về vấn đề khác, sao thằng DM gọi điện cho mẹ mình mà mẹ mình không nói gì nhờ..? Hay là nó chưa nói gì, ờ,chắc thế rồi, hên thật. Không nghe mẹ càu nhàu chán lắm, ậm ừ hai ba câu mẹ tôi cúp máy, bụng hơi đói, túi dịch truyền đã hết từ lâu mà tôi cũng đã rút kim ra rồi, định đi hỏi bác sỹ tôi đã có thể về nhà chưa, đầu đã bớt nhức tôi đứng dậy dễ dàng hơn, thú thực chứ tôi ghét bệnh viện lắm, hồi nhỏ sốt virus phải vào đây ám ảnh cái mùi đó đến tận bây h. Xuống giường xỏ đôi giày vào, lúc cúi đầu xuống hơi hoa mắt chút. Bước ra cửa được tầm hai bước thì lại có tiếng mở cửa.

Một cái đầu thò vào..

Linh bước vào, và hiện tại đang trong tình trạng mắt sưng húp rồi, người đâu ủy mị yếu đuối thế cơ chứ, mà nói thế cũng không phải, Linh là con gái gặp những việc như thế ắt hẳn sẽ lo lắng sợ hãi. Bất giác tôi cảm thấy tội tội cho Linh, mới về đâu được gần tháng mà chuỗi ngàu trôi qua chẳng vui vẻ gì, khóc lên khóc xuống vì tùm lum chuyện, rồi những tưởng hôm nay được tham ra vào hoạt động chung của lớp thì lại dính phải thằng tôi, khép nép đi lại đặt cái cặp lồng lên bàn cạnh giường rồi, giọng run run, hỏi.

– Phong đỡ chưa vậy…

– tớ đứng lên được rồi này..

– hi, còn đau nhiều không.?

– hơi hơi…

-……

-……. _ cả hai đứa tự nhiên chả có gì để nói với nhau nữa, chẳng hiểu sao khi bên cạnh Linh tôi luôn xuất hiện những khoảng lặng. Linh khẽ cúi đầu xuống , tôi ngoảng mặt phía cửa sổ, tôi khẽ đưa tay gãi đầu Linh vân ve vạt áo, cái áo ca ro đã được thay bằng cái áo sơ mi trắng nhìn Linh hiền dịu đi nhiều lắm, hông còn vẻ năng động của một dân chơi gái phố nữa, mà là vẻ hiền lành mộc mạc của một cô gái quê giản dị không son phấn, tóc buộc gọn, tuy vậy vẫn rất đẹp….

– à…._ tôi cất tiếng nói, vô nghĩa.

– Này… _ Linh mở lời.

Hai đứa nói cùng lúc , và bối cảnh thì không khác hơn chút nào, lại ngượng nghịu, tiếp tục bối rối,

– cậu nói trước đi._ Linh mở cho tôi một lối thoát.

– ừm… vậy sáng nay không ăn uống gì hả..? _ hỏi ngu khủng long xanh.

– ừa, lúc cậu ngất đi tớ call mọi người lo lắng lắm, rồi cả lũ kéo luôn vào viện này, mới nãu cậu tỉnh chắc bọn nó mới về hở.

– thiệt tình, khổ cho bọn nó rồi…

– không sao mà, với cả các bạn đã thống nhất ăn vào ngày khác rồi, ..

– là ngày nào…

– tớ không biết nữa.

– hài,… ừm,. Thế đồ mua về thì sao.

– tớ cho tủ lạnh rồi, nấu dần, hì…._ Linh hấp háy mắt , có vẻ cô nàng tự nhiên hơn rồi.

– để lâu không có tươi ngon đâu á.

– vậy Phong kêu dì sang đi không cần đi chợ nữa, sang bên mình lấy đồ về ăn nha.

– nghe có vẻ hợp lí nhờ…

– hihi, chuẩn quá luôn ý..

Nói chuyện về mấy vấn đề đồ ăn thức uống tôi lại thấy đói bụng, Linh vẫn tía lia chuyện. Bất khả kháng cái bụng nó phải lên tiếng đòi quyền lợi, ngượng thật…

– Ột.tt.

Linh nghe tiếng, cô nàng cười khúc khích, đẩy tôi lại phía bàn rồi kéo tôi ngồi xuống ghế,

– Phong đói rồi hở… hi, ăn thử đi nhé , tớ làm đấy..

Linh lấy cặp lồng, mở ra, oa.. bên trong có cá phi lê bao bột chiên, có thịt chiên xù này, có cả Kimpad nữa, ngon quá đi mất, người ta gọi đây là Beto được chưa nhỉ.. kìm lòng không nổi tôi vớ lấy đôi đũa gắp ăn lấy ăn để, chẹp chẹp.. cháp cháp… tôi ăn như gió cuốn, xem ra phải nhịn đói mới biết cảm giác lúc có cái ăn nó sung sướng như thế nào.. nếu ăn toàn đồ chiên này sẽ có cản giác hơi ngấy, và nóng.. Linh gọt sẵn những miếng dưa chuột để ăn kèm, vừa tươi mát lại đẹp da, hé hé.. Tôi cứ chén, Linh cứ nhìn.. chăm chú.. kể ra thì lại thấy hơi mấy tự nhiên, tôi gợi chuyện..

– sao toàn đồ mua ban sáng vậy

– hihi,, thì ăn dần còn gì.. _ Linh giật mình trả lời

– ờ, nhưng có cả tôm trong Kimpad thì phải..

– a, đó là chút tôm bố tớ mua về để ngăn đá chưa ăn hết đó mà.

– bao nhiêu ngày rồi vậy..

– hứ, Phong chỉ linh tinh thôi, mới mua hôm qua đó.

– ờ..

Câu chuyện lại đi vào ngõ cụt, tôi lại cắm cúi ăn, Linh làn rõ nhiều nên tôi phải cố gắng hết sức để không phụ công sức cô nàng, Linh không có hỏi tôi ăn ngon không mà chỉ tủm tỉm thôi, có lẽ cô nàng biết câu trả lời rồi..

– Linh này.._ nhiều chuyện vẫn là tôi

– sao cơ…

– tớ chưa nói cậu chuyện sáng nay đâu đấy.._ nhỏ nhen vẫn là tôi

– ừa..

– cũng biết hả..?

– ừa, xin lỗi Phong nha..

– hơ, hôm nay ngoan ngoãn ghê ta ơi, mà tớ hem có lỗi cho cậu xin._ tôi bắt nạt

– ừa…

– mà có chắc là biết lỗi gì không vậy.

– thì .. tại tớ.. nên cậu mới đánh nhau, vì tớ đúng không.. bọn nó muốn chọc ghẹo tớ nên cậu mới… đánh… mà…_ càng về sau càng lí nhí, đùa chút thực lại như mơ thì buồn cười,

– ờ ờ… nhỡ là do tớ xích mích với bọn kia trước thì sao..

– không có đâu, với cả cậu không phải là đứa đi gây sự trước trừ khi bọn kia đã có hành động đụng chạm… đến cậu_ haizzz… cô nàng mà thấy tôi hồi lớp 10 chắc khóc thét vì tôi ngáo đá mất, chuyên môn gây sự kiếm cớ đánh nhau mà.

– ờ, mà sao tớ kêu chạy không chạy đi để nó nhỡ dí dao vào người nó đâm cho phát là hỏng đấy, người đâu mà ù ì_ đổi ngay chủ đề

– hơ , dao nào cơ.. ôi chết, mơ mới có dao chứ.

– thì… nhỡ nó rút dao ra.

– ừa, hi… tại tớ sợ chứ bộ.

– thần hồn át thần tính hả.. mà cũng đúng, cậu có bao h đi chơi với du côn đâu.._ ôi chết cái mồm… hôm nay bị sao vậy trời lại nhắc lại chuyện cũ, Linh nghe thấy thế đang tự nhiên bỗng đỏ ửng mặt, cúi đầu lí nhí như có lỗi.

– tớ đã xin lỗi cậu rồi mà đừng nói thế mà..

– ừa, sr quên_ tôi biết là mình nhỡ miệng nên ậm ừ cho qua luôn, rồi nói tiếp.

– lần sau gặp thì chạy luôn đi nhá, con gái ở đấy vướng tay vướng chân lằng nhằng lắm.

– ừa, tớ sẽ nhớ..hì_ con gái đúng là sinh vật khó hiểu, đang xị mặt bỗng cười tươi được dù chỉ bởi câu nói bình thường,

– sao lúc đầu năm cậu nói tớ vậy._ tôi bỗng tò mò, gì thì gì việc gì cũng cần lời giải thích, mà nghe xong đôi khi ta sẽ thoải mái hơn thì sao..

– thì… thì….

-…..

—————-

Truyện online: Yêu phải song sinh – Chap 28: Tỏ tình – tiếp

Tác giả: nHoktiPer

– thì… thì tại… bố mẹ tơ không cho tớ chơi với đám bạn du côn hay đánh nhau j đâu… lúc đấy cậu băng bó tùm lum hết nên tớ sợ chơi với cậu… xong bố mẹ bắt tớ lại chuyển trường nhọc lắm…

– ????

– ở trường cũ tớ chơi với một đứa, nó cũng chơi với một đám bạn hay rượu chè mí đánh lộn. Hôm đấy bọn nơ bị lùng đánh xong trốn vào nhà tớ, lũ kia ở ngoài chửi um.lên, bố mẹ tớ lo lắng mới chuyển tớ về đây đấy chứ… lại còn chửi tớ một trận sợ lắm…_ Linh nói mà mặt buồn so, thì ra là vậy, có vẻ như cô nàng, này bị hai bậc phụ huynh kèm cặp chặt chẽ lăm đây. Mà cũng lạ thật , có tý chuyện thế thôi cũng chuyển trường, haizzzz… tôi thì không có quyền gì để đánh giá nhị vị phụ huynh cô nàng này, cơ mà tôi thấy chơi với một đám bạn hơi có giang hồ tý cũng không phải là xấu, cũng chả sai .. vừa không sợ bị ăn đòn chết lẻ, lại được rèn luyện kĩ năng trận mạc.. Biểu tượng cảm xúc smile . Cũng như nhiều nhà cấm con ra quán sợ hư người, cũng tùy thôi tôi thấy mấy hảo hữu ở quăn net nhiều người khá vui tính.. tôi đã gặp những tay mà mọi người kêu là giang hồ với lưu manh, tôi thấy nhiều người chơi rất được, rất có nghĩa khí hơn hẳn mấy ông có tý chữ mà làm cao mí hay cắn trộm. ( dĩ nhiên là có một số hết thuốc chữa ) đó quan trọng là bản thận mình ra sao thôi, mình thấy đúng là được.. ờ lại suy nghĩ lung tung, tôi đang định nói thì Linh đã cất lời, thật sự shock..

– với cả… hôm trước.. tơ nghĩ cậu có cảm tình với tớ… nên nếu tớ nói thế… cậu sẽ dỗ dành tớ vơi không đi đánh lộn..nữa… ai biết đâu…. _ bây h mới biết cô nàng cũng biết mơ mộng cao giá ghê.. nhưng mà tôi thấy nó cứ sao sao á… như bị bắt quả tang.. ờ … như bị bắt quả tang…

Nóng mặt…

– cao giá quá ha.. _ tôi vẫn tỉnh bơ dù trong lòng dậy sóng..

– ừ thì… mà Phong này.. tớ nhận ra một điều…_ Linh đỏ mặt???

– kệ cậu chứ..

– tớ kể hết cho cậu nghe rồi tớ có thể hỏi cậu một câu không..???

– cứ nói. (Mày ơi cái miệng làm tội cái thân)

– cậu… cậu còn … cảm tình với tớ không _ đỏ mặt, đỏ mặt, cả hai đều đỏ mặt.. thế này thì éo phải mơ nữa rồi

-……

-……

-….. ừm…

-…..

-……

– tớ ăn xong rồi.. tôi đánh chống lảng, trước khuôn mặt chờ đợi của Linh, cảm giác Linh hụt hẫng đi nhưng chẳng biết làm sao . Linh lẳng lặng đứng dậy thu dọn đậy nắp cặp lồng lại. Sắp xếp bát đũa, gọn gàng vào cái túi cô nàng mang theo, tôi lắc đầu tự nhiên nở nụ cười nhạt… cấp một ngoan hiền học giỏi thầy yêu bạn mến… lên cấp hai cày cuốc chăm chỉ.. mọt sách thì thầy mến chứ bạn éo có yêu.. lên cấp ba biến chất, quậy phá đánh nhau, chơi bời thì bạn yêu chứ thầy éo có mến.. đang ế chỏng chơ ra thì đùng phát có hai nàng xinh như tiên như ngọc nhảy vào tranh nhau, mệt óc…

– chiều nay tớ thấy Trang tỏ tình với cậu rồi…

Linh nói, khuôn mặt khẽ nghiêm lại, nhưng không một chút thoáng buồn, tôi giật mình, ngỡ ngàng, ngoài kia màn đêm đã buong xuống tự bao h, ánh trăng le lói sau vòm cây tối tăm, trăng đầu tháng lén lút lấp sau màn đêm chỉ dám hé mắt cùng một người dõi theo câu chuyện của hai người..Gió heo may thổi vu vi mang cái không khí man mác thổi len lỏi căn phòng, Tôi nhìn Linh, Linh vẫn quay lưng chỉ khẽ nghiêng mặt lại, chờ đợi. Thật thùy mị, và huyễn hoặc, NÀng không hỏi, chỉ nói, nhưng cái yên lặng kia đã thay cho câu hỏi rồi, tôi sẽ phải nói gì đây..???

– Ờ, vậy hả, lúc đấy câu đang làm gì..?? _ tôi câu kéo khi trái tim và bộ não đang rối bời..

– tơ đến mang dồ ăn cho cậu này, nhưng tớ hé cửa thấy Trang và cậu đang nói chuyện nên tớ ở ngoài đợi Trang về thì tớ mới vào

– ờ vậy hả… lại một câu vô nghĩa..

– Phong này, liệu cậu sẽ cho tớ một cơ hội chứ..( Phong này liệu em sẽ lấy anh chứ.. hix hix..)

– tớ không biết phải làm thế nào..

-….

– đồng ý là lúc đầu tớ thích cậu, ngay từ lần đầu gặp nhau tớ đã thích cậu rồi nhưng đó chỉ là cảm giác của một thằng con trai trước một cô gái xinh đẹp thôi. Nhưng sau khi giận nhau thì tớ không thể nào xác định nổi nữa,

-….

– tớ vừa muốn bên cậu, đi chơi với cậu hay được ngắm nhìn cậu, tớ cũng muốn bên Trang, che chở cho cô ấy, Trang yếu đuối và trẻ con lắm cần một người thân thiết bên mình.. cõ lẽ tớ đã quá tham lam rồi….

– thôi, tơ không muốn nghe cậu nói gì nữa đâu, tớ chỉ muốn nói với cậu điều này, tớ sẽ làm cậu yêu tớ, …

– cạch…. tiếng lại là của cánh cửa, nhưng lần này không phải là một cái đẩy cửa nhẹ nhàng nữa mà là một cái xô cửa hung bạo, và nhân ảnh bước vào thật dõng dạc…

– em cũng sẽ làm anh yêu em..

Trang bước vào quả quyết, khuôn mặt cô nàng đỏ hồng bừng lên, sao Trang lại ở đây nhỉ, đánh lẽ ra h này cô nàng phải ở nhà rồi chứ, Linh cúi gằm mặt xuống, khép nép, còn tôi thì thập phần bất ngờ, như là đánh ghen ý nhờ..

– sao, sao.. Trang lại ở đây…

– em về nhà rồi, nhưng nghĩ anh buổi tối ở một mình buồn nên vào thăm..

Quả đúng là cô nàng đã về nhà rồi, bộ đồ buổi chiều đã được thay thế bằng chiếc váy hồng chạm gối, chiếc áo thun cộc co hình con mèo Kity. Tóc cô nàng hơi ướt kiểu vừa tắm xong, mùi sữa tắm hay nước hoa thoang thoảng, ánh măt khẽ cười và gương mặt thanh tú , tủm tỉm nhẹ nhàng khi thằng con trai trước mặt đang đờ đẫn ngắm nhìn mình..

Đồ ngốc…

– Trang này, vừa tắm xong đợi khô tóc xong hãy đi chứ, đầu còn ướt về cảm thì sao, … tôi khẽ cau mày..

– lo.cho người ta hở.._ mắt hấp háy, tôi nhớ đã từng nói rằng đôi măt của Linh là đôi mắt biết nói, giờ tôi nói thêm đôi mắt của Trang tựa như đôi mắt biết cười, . Mắt Trang trong veo, lấp lánh và hiền dịu tựa hồ thu phẳng lặng, ánh lên trong đó bao cảm xúc nhẹ nhàng thoải mai, mắt Linh lại sâu thẳm, ẩn chứa bao tâm trạng, có chút gì đó buồn buồn, nhưng cũng thật quyến rũ và mê hoặc. Tôi đang đứng giữa sự lựa chọn của mình..

– tùy Trang, cậu nghĩ thế nào cũng được.._ tôi khẽ cười, Trang cụp mắt xuống như để che đấu đi cảm xúc gì đó, có thể là chúng tôi đang mang…

– vậy Trang đã nghe thấy hết rồi hở.. Linh khẽ hỏi..

– ừa… một người con gái cũng khẽ gật đầu..

-…..

-….

Lại yên lặng, căn phong bí bách, ngoài kia tiếng nói chuyện vẫn xôn xao, tiếng xe cộ vẫn ồn ào, tôi thích sự yên tĩnh, để cảm nhận trọn vẹn từng phút giậy cuộc sống đang trôi xung quanh mình, nhưng chỉ hôm nay thôi, tôi ghét nó.. người ta bao rằng mỗi khi mọi người cùng im lăng thì một vị thiên sứ sẽ đi qua, vị thiên sứ đó đã đi tới phòng tôi, tới phòng tôi

– bệnh nhân ABXF mời anh đi theo chúng tôi,

– có việc gì vậy bác sỹ.. _ không phải tôi đâu, hai nàng hai bên đồng loạt cấy tiếng hỏi

Bà y tá béo ụt ịt, nham sắc thì đã tụt dốc theo đôi gò má chảy sệ, mụn thì từa lưa, nhìn Linh, nhìn Trang, rồi lại nhìn tôi, nhìn éo gì nhìn lắm vậy..

– à, chỉ là khám lại thôi mà, xem cậu ta có đi lại bình thường được không,

– vâng, nếu bình thương tôi có thể về nhà chứ.

– đúng vậy..

Linh và Trang không nói gì nữa, hai cô nàng ngồi xuống ghế còn tôi thì đứng dậy đi theo bà y tá ra ngoài….

—————-

Thuộc truyện: Yêu phải song sinh – by nHoktiPer

57 người thích truyện này

Leave a Reply