Tôi đi làm lái xe – Đoạn 2

Truyện thật: Tôi đi làm lái xe – Đoạn 2

Tác giả: o0tieuhoangtu0o

Để em..chị bỏ một tay trên cổ tôi ra lần xuống tìm cậu bé,hướng cậu đi vào cái lỗ nóng ấm chơn nhẫy của chị.tôi lại tiếp tục điều khiển cậu bé ra vào..tôi bắt đầu thấy mỏi..ở tư thế này tôi phải chịu sức nặng của hai người.vẫn giữ nguyên tư thế đó tay tôi ôm chặt hai mông chị,hướng đến cái bàn kê gần đó,đặt chị ngồi mím trên mép bàn..

tôi xoài tay ra sau đẩy chiếc laptop vào,hai tay tôi xoa lên ngực chị.hai chân chị buông thõng xuống đất như hiểu ý,hai chân chị từ từ dang ra hai bên,tôi bắt đầu nhấp nhẹ..ra vào..chống tay hơi ngả người ra sau,mắt chị.hướng vào nơi chúng tôi đang giao hoan.cậu bé miệt mài ra vào cô bé.cô bé âu yếm bôi chất nhờn lên khắp thân thể cậu bé..

như lớp bọt trắng xà phòng dính bết lấy đám lông.Tôi biết ở tư thế này được nhìn cậu bé ra vào chị kích thích nhất.tôi cong người đẩy những cái sâu và mạnh…dần kéo mông chị ra khỏi mặt bàn.bây giờ điểm tựa duy nhất là hai cánh tay chị đang choài ra sau lưng cố gắng bám lấy chút mép bàn..thấy hơi thở của chị nhanh dần kèm theo tiếng “hư”..

“hư”…tôi biết chị sắp lên đỉnh..đẩy mông chị về phía bàn sau mỗi cú dập..tôi bắt đầu tăng tốc ..Được một lúc chị cho hai chân lên khóa chặt mông tôi,không cho tôi nhấp nhổm,tay ôm ghì lấy tôi,cắn mạnh vào vai tôi.chị như đánh đu trên người tôi.cơn sướng khoái của chị ập đến..nhả vai tôi ra chị hớp vội vài ngụm không khí..hổn hển thở.. để chị qua đi cơn cực khoái.tôi ôm mông chị hướng về phía giường.

Đặt chị nằm xuống ở tư thế truyền thống,tôi nhấp nhổm trên người chị,cái mồm tham lam hôn lên ngực chị hết bên này đến bên kia.Bên dưới chị thay đổi khẩu vị cho tôi liên tục,đầu tiên chị dạng chân..rồi dần dần khép chặt chân lại với nhau.Ở tư thế này cậu bé chắc phải dài lắm..cô bé nước nhờn phải nhiều lắm thì mới ra vào dễ dàng như thế..

đến lượt tôi..tôi banh rộng hai chân chị ra nhìn vào cô bé.đỏ ửng chơn nhẫy dính đầy nước nhờn..chảy xuống ướt một khoảng ga giường..tôi đặt một chân chị lên vai..chân co chân duỗi..nhấn những cái sâu và mạnh vào cô bé…rồi tôi đặt hẳn hai chân chị lên vai..ở tư thế này cô bé được nâng cao lên,bụng chị như bị dồn lại mỗi khi chú bé của tôi tiến vào.

Trong tôi như sắp bùng nổ,tôi nằm xuống úp thìa với chị.một tay nâng chân chị lên.cho chú bé tiến vào từ sau mông chị ở tư thế nằm nghiêng.giảm áp lực cho cậu bé vớt vát thêm vài phút nữa bên chị..tôi bắt đầu đưa đẩy tay đưa về phía trước mân mê ngực chị..tôi đẩy những cái mạnh..dứt khoát vào sâu trong người chị..tôi tăng tốc nhanh dần..nhanh dần…như bắt nhịp được với cơ thể của tôi người chị cũng bắt đầu uốn éo.chị thốt lên:

chờ..em..chờ..em ..với..

Tôi cong người đẩy vài cái cuối cùng ..

Hư..hư..anh không chịu được nữa rồi ..a…n…h…r.a.a.a.

Em cũng thế….ra đi anh..bắn sâu vào trong em nhé….

Tôi ra ngập tràn trong chị,cô bé ngậm chặt cậu bé,co bóp vuốt ve..nún..nún..như đang uống từng ngụm tinh trùng chú bé vừa bắn vào..

Đặt một nụ hôn lên gáy chị..từ từ rút cậu bé ra.nhoài người lên chỗ cái đèn bàn.tôi lấy hộp giấy,chị quay lại nâng cậu bé của tôi bằng cả hai tay.đặt một nụ hôn lên đầu cậu bé.chị le lưỡi liếm chút tinh trùng còn vương lại nơi đầu khấc,chị ngậm cả chú bé vào mồm nún nún.

Lấy một tờ giấy tôi đưa tay luồn xuống chấm khô tinh trùng tôi vừa ra trong chị đang trào ra ngoài như núi lửa..thêm một tờ nữa..rồi tờ nữa…nhiều quá..ướt cả ga giường..ướt cả mông chị rồi..

Lấy thêm một tờ nữa,tôi gấp lại làm đôi..xe chúng lại bằng nửa điếu xì gà lahabana..đưa xuống chỗ cô bé,như hiểu ý tôi chị dang rộng hai chân,lấy tay banh hai mép của cô bé ra.tôi nhẹ nhàng đẩy cục giấy đi sâu vào trong cô bé.

Phương pháp này chúng tôi sáng tạo ra dựa theo cái băng vệ sinh kiểu mới của chị(thấy chị bảo gửi mua ở nước ngoài),để thấm tinh dịch của tôi,ngăn không cho chúng trào ngược ra ngoài,bởi mỗi lần ra tôi ra rất nhiều trong chị.

Quay lên đầu giường tôi kê trồng hai cái gối lên nhau dựa lưng kiểu nửa nằm nửa ngồi.chị nhoài theo áp mặt vào ngực tôi,mắt lim dim,tay chị vòng sang ngực bên cạnh vân vê cái núm vú.

Rút một điếu thuốc..rít một hơi thật ..tôi từ từ nhả khói..qua làn khói mỏng kí ức lại ùa về trong tôi…mới hôm qua thôi..tôi quen chị..mới hôm qua thôi..tôi làm tình với chị..chị là người con gái đầu tiên của tôi ..cũng là lần đầu tiên tôi cho chị biết thế nào là lên đỉnh..tất cả chỉ là tình cờ..thoáng qua như một cơn gió.

Tôi và chị quen nhau do “TÌNH CỜ”,đến với nhau bởi cái “DUYÊN” và gắn bó với nhau bởi cái “TÌNH”.

Năm đó tôi 22 tuổi,đầy đam mê & khát vọng.do biến cố lớn về kinh tế,tôi phải bỏ dở việc học,một lần nữa tôi lại NAM tiến đi tìm miền đất hứa.

29 tuổi,chị đẹp mặn mà và đầy quyến rũ,mẫu người phụ nữ thành đạt,trưởng thành về cả tâm & sinh lý.

Tôi đã thật sự bước qua tuổi mộng mơ và nhiệt huyết. Mỗi ngày cuộc sống trôi qua không còn để lại trong tôi nhiều cảm xúc như trước nữa. Tôi không thất vọng về điều ấy mà chỉ đơn giản nghĩ rằng: Cuộc sống có lẽ vậy khi tôi không thực sự làm chủ cuộc đời mình, tôi nghĩ tôi cần phải đối diện với thực tế có đôi khi phũ phàng nhiều hơn.

29 tuổi, tôi hầu như không còn muốn ghi chép những điều gì diễn ra trong cuộc sống. Vì đơn giản cuộc sống của tôi cũng chỉ như cuộc sống của những người khác mà thôi. Có đôi khi còn là tệ hơn,tôi yêu cầu cuộc đời của mình ở một sự nghiêm khắc. Tôi có vẻ như không tin tưởng vào những tình cảm xung quanh, nhưng cũng không nghi ngờ.

Tôi dường như rất khó hiểu, tôi không dễ trải lòng với những người xung quanh. Tôi sợ cảm giác huyễn hoặc trong lòng mình mà có đôi lần những cảm giác đó đã đến với tôi trong thực tế. Tôi sợ buồn phiền, sợ cảm giác than thở với những người xung quanh về những khó khăn mà tôi phải đối diện. Tôi không nghĩ rằng tôi cần một ai đó ở bên, nhưng cần một cái gì đó làm điểm tựa cho mình trong cuộc sống.

Tôi không yêu ai ư? Không hẳn vậy. Nhưng với tôi, cảm giác hy sinh về tình cảm ấy cũng cần phải đến từ 2 phía. Tôi không bị lừa dối quá nhiều về tình cảm, nhưng những tổn thương thật sự không dễ xóa bỏ. Những tổn thương này, cứ lấn lướt và dồn nén với những tổn thương đã qua khiến cho tôi sợ hãi ngay cả khi nghĩ rằng mình có thể vượt qua được.

29 tuổi, có đôi khi tôi thèm muốn cuộc sống của mình được một phần như trước đây. Có những đích để phấn đấu, có những niềm vui, niềm hy vọng để hướng tới. Tôi cần sự thanh thản trong lòng, cần cảm giác thanh bình với quá khứ của cuộc sống đã trôi qua. Có đôi khi tôi cảm thấy buồn, buồn vì sự ích kỷ của mọi người.

Ai cũng có thể đòi hỏi tôi sự tha thứ, yêu cầu tôi phải sống cho bản thân họ mà không suy nghĩ đến những cảm xúc dạt dào trong lòng tôi. Mới chỉ hơn một vài năm sau khi sinh tôi đi làm lại, tôi đã cảm thấy mình già quá nhiều so với tuổi. Có lẽ do tôi đã suy nghĩ. Tôi có cảm giác như mình là một mảnh đất đã khô cằn, một bông hoa hay loài rau cỏ đã héo úa.

Khi tôi tuyệt vọng nhất cũng là khi anh ùa đến bên tôi như một cơn gió,anh không tuyệt vời như bao người đàn ông khác,nhưng ở bên anh tôi thấy lòng mình bình yên,ấm áp,thấy mình được nâng niu chăm sóc,được là chính mình.bên anh mình tìm được nhiều cảm giác mới lạ trong việc chăn gối,mà lâu rồi vợ chồng mình không có.mình không biết nhưng có lẽ chính là do cái khù khờ của anh trong chuyện đó làm mình bị kích thích,có lẽ do anh khác,anh đối lập với chồng mình trong chuyện đó.

Cứ nghĩ đến lần đầu tiên của mình và anh,mình lại không nhịn được cười,cách anh đeo cái bao nhìn mới tội nghiệp,anh đâu biết hôm đó mình thử thế xem anh có lăng nhăng không.?.anh vội vàng hấp tấp..đẩy..vào….3 cú đẩy vào không trúng đích của anh..lại làm mình lên đỉnh,trong khi đó chồng mình hì hục 30’ mà mình cứ trơ trơ,có lẽ do mình bị tổn thương,sau cái lần phát hiện chồng mình lăng nhăng.

Đàn bà cũng thật lạ,mình đọc được ở đâu đó có chị em chỉ đi xe đạp thôi cũng lên đỉnh được.Không biết do tác động của rượu,hay do anh khù khờ,nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến anh mặt mình lại đỏ bừng lên,cô bé ướt át,muốn chạy ngay đến với cậu bé của anh”(trích nhật kí của chị,mãi sau này tôi mới được đọc).

Đi cùng chuyến bay với nhau,Chị về nhà với chồng,với con sau chuyến công tác dài ngày ngoài Hà Nội,Tôi đi tìm miền đất hứa thành “Nam”,Tôi&chị quen nhau “tình cờ” từ lúc nhầm hành lí.

Tít..tít..tít..

“Cậu xem giúp tôi,có hai cái quần chip màu hồng và màu mỡ gà ở chỗ cậu không”

“Có chị ạ,hôm qua đổ hành lí của chị ra tìm địa chỉ,lúc bỏ vào nó nằm ở dưới cái chăn lúc đi ngủ em mới biết,đang định nhắn tin cho chị”

“Cậu đem qua quán café xxx cho tôi được không”

“Ok chị chờ em 15’”

Cũng từ hôm đó trong tôi hình thành thói quen mỗi sáng tôi thức dậy,gửi cho chị một câu chúc buổi sáng

“Bắt đầu một ngày mới với nhiều thành công mới,tràn ngập niềm vui&hạnh phúc chị nhé”

“Cám ơn cậu,chúc cậu ngày mới an lành,thành công,hạnh phúc”

Và không quên hỏi chị :

“Hôm nay chị mặc gì”

“Jip+áosơmi+quần chip trắng+áo ngực trắng.thế có hỏi gì nữa không để tôi còn đi họp giao ban đầu tuần.”

“Cậu đừng nói với tôi là bây giờ cậu mới bình minh nhé”

“Sao chị biết hay vậy,em vừa dậy chưa đánh răng rửa mặt nữa”

“Khiếp quá..dậy đánh răng rửa mặt đi,nhớ ăn sáng nữa,không được bỏ bữa đâu đó.Ngoan tối đi làm về chị dẫn đi ăn”

6h30 tôi thấy xe chị từ từ tiến vào hầm gửi xe khu trung cư tôi đang ở(căn chung và chiếc SH là do anh chị thứ 2 của tôi mua để mỗi lần vào Nam công tác có chỗ nghỉ ngơi,đi lại),móc điện thoại ra tôi nhắn tin cho chị

Em đang ngồi ở quán café dưới sảnh,chị nhé.

Ok em,chị nhìn thấy rồi

Chị đây rồi,quần jean trắng dài đến bắp chân,chiếc áo màu xanh nhạt kiểu cánh dơi cách điệu lộ ra bờ vai trần,trắng ngần của chị,Cao khoảng 1m62 là mẫu người dây,nên hai bầu ngực chỉ như hai cái bánh bao dính vào người,bù lại chị có nước da trắng ngần,khuôn mặt thanh tú,môi đỏ hồng,chiếc răng khểnh duyên dáng,má lúm đồng tiền.Tô điểm cho nụ cười của chị như mùa thu tỏa nắng,làm bao chàng phải ngẩn ngơ.

Nhìn gì ghê thế..có định mời tôi ngồi không thế..

Chị đẹp quá.. tôi buột mồm..chị ngồi đi… em có đánh thuế chỗ ngồi đâu..nhoẻn miệng cười với chị.

Cám ơn cậu,tôi nghe câu này quen rồi.?

Chị uống gì để em gọi.?,

Café sữa như lần trước thôi,

Gọi cho chị một ly café sữa,tôi cầm cái muỗm ngoáy ngoáy trong ly café mà tôi đang uống giở,mắt không dời chị,chị khác quá ,khác với cái ngày đầu tôi gặp,ít cười..không muốn nói là cau có,nghiêm,và lạnh lùng đến phát sợ.Giờ nhìn chị tươi tắn như bông hoa rừng nở giữa mùa xuân.thoáng một nụ cười trên môi,tôi thấy lòng mình lâng lâng.khó tả dâng trào cảm xúc.

Cười gì thế..?..hay ngồi cười một mình là có vấn đề đấy.

Câu nói của chị đưa tôi về với thực tại.

Không có gì..?..

Cậu lại nghĩ xấu về tôi rồi ngồi cười một mình đúng không?

Có điều này cực kì quan trọng,em muốn hỏi chị.

Cậu nói đi

Nhưng chị phải nói thật và hứa là không giận em cơ.

Tôi hứa.

Thế chị ghé tai vào đây em nói nhỏ,không bàn bên cạnh họ nghe thấy

Đây..cậu làm tôi hồi hộp quá.

Ghé sát tai chị tôi thì thầm : em đang phân vân không biết,nhìn chị mặc bikini sẽ như thế nào nhỉ ? chắc đẹp lắm.

Tôi biết ngay mà..chị lườm tôi.

Nhoẻn miệng tôi cười nhăn nhở với chị.

Giờ cậu mới biết tôi mặc bikini sẽ đẹp à,tôi biết điều này lâu rồi,mỗi lần đi nghỉ mát với cơ quan tôi mặc bikini nhân viên nữ của tôi còn phải tấm tắc khen,chị mặc đẹp quá,khúc nào ra khúc đấy,nữa là mấy cậu choai choai như cậu.

Thoáng đỏ mặt vì câu nói của mình.quay đi chỗ khác,ánh mắt chị nhìn xa xăm. Đẹp bây giờ cũng có ai nhìn nữa đâu.thở dài não nuột.

Cậu đang làm tôi hư đấy.Cậu biết không.?.

Sao lại thế ạ.?.

Bây giờ còn có người quan tâm xem tôi mặc đồ lót màu gì hàng ngày,

Chị không thích ạ?.

Không phải thế nhưng bao năm rồi có ai hỏi tôi về chuyện đó như cậu đâu.?.đến là lạ..chị buông thõng một câu..rồi lại thở dài.ánh mắt lại nhìn xa xăm khuôn mặt lạnh lùng như cái ngày đầu tiên tôi gặp chị.

Nhìn chị như thế,lòng tôi thấy xót xa,mới đây thôi tôi sững sờ khi chị tươi như hoa,tự tin bước đến chỗ tôi.thế mà.. phải chăng đây chỉ một phút huy hoàng..hiếm hoi rồi,vụt tắt của chị..tôi thầm trách mình,trong đầu tôi đặt ra trăm nghìn câu hỏi.khi sáng nhắn tin chị vẫn vui vẻ và cởi mở thế..sao giờ lại vậy nhỉ…?.tôi tự hứa với lòng mình,sẽ không làm chị buồn thêm lần nào nữa….

Bầu không khí nặng nề đến ngộp thở,bao trùm giữa tôi và chị

Thế bây giờ cậu không muốn biết tôi mặc màu gì à.?.

Không.. sáng em hỏi rồi mà.. chắc vẫn màu trắng chứ gì.

Chị quay lại phía tôi có vẻ ngạc nhiên,mặt đỡ căng thẳng,lạnh lùng hơn

Cậu ngốc thật,hay giả vờ ngốc đấy,cậu không thấy tôi mới tắm à,tóc đangcòn ướt đây này,chẳng lẽ cậu bắt tôi mặc cái quần chip đó cả ngày sao.?.

Ừ nhỉ,mải ngắm chị mình quên béng đi chuyện này.

Thế bây giờ chị mặc màu gì ?

Màu hồng,cái hôm trước tôi để thất lạc ở nhà cậu đấy

À ra thế,cái quần màu hồng bằng vải xuýt sờ mát lạnh cả tay,bé như cái lá khoai, không biết chị mặc cái đó nhìn sẽ như thế nào nhỉ ?.một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi.

Thế bây giờ ăn gì được.?.

Ăn gì cũng được ? quan trọng là chị thích ăn gì.?

Chị ngồi trầm ngâm một chút ra chiều suy nghĩ

À….cậu ăn được hải sản chứ..?.

Em ăn được..nhưng nếu ăn xong em có làm liều thì chị bỏ quá cho em nha

Nhoẻn miệng cười..chị lấy ngón tay dí vào đầu tôi.

Vớ vẩn.. không được nghĩ linh tinh

Chị cười rồi..đẹp rạng ngời mà không chói lóa..nụ cười làm cho bao chàng trai phải điêu đứng,trong đó tôi cũng không là ngoại lệ.

Chờ chị vừa động vào Trán là tôi ôm mặt xuýt xoa.hôm trả hành lí cho chị nhìn chị tưởng dịu dàng,hiền lành.có ngờ đâu lại là một vũ phụ chính gốc.

Chị khúc khích cười,không quên lườm tôi một cái

Thôi đi nào ông tướng..?..

Zét-sờ chị..

Nhưng đi gì bây giờ được.

Đi xe em,chỉ vào con SH màu xanh nõn chuối dựng gần đó tôi nói với chị

Chị gật đầu.ừm đi xe máy hóng gió cho thoáng cũng được.

Tôi đứng dậy,gọi thanh toán,chị móc tiền ra cứ nằng nặc đòi trả,nói mãi chị không chịu,
—————

Thuộc truyện: Tôi đi làm lái xe – by o0tieuhoangtu0o

33 người thích truyện này

Leave a Reply