50 sắc thái (Fifty Shades) – Tập 1 Xám – Chương 16A

Truyện: 50 sắc thái (Fifty Shades) – Tập 1 Xám – Chương 16A

“Anastasia, tôi có đến mấy vụ làm ăn phải giải quyết tối nay. Tôi phải đi. Sẽ gặp lại em vào Chủ nhật. Tôi sẽ đưa em hợp đồng đã điều chỉnh và rồi chúng ta có thể bắt đầu cơn hoan lạc.”

Ngoại giới dịu dàng xâm chiếm lấy các giác quan, ôi, cuộc xâm lấn lạ kỳ. Tôi trôi nổi, tứ chi mềm nhũn, rã rời, rũ liệt. Tôi vẫn nằm trên người anh, đầu gối giữa ngực, bờ ngực tỏa ra mùi thơm dìu dịu: mùi của vải mới giặt và của loại sữa tắm sang trọng nào đó, hòa quyện nhau thành một thứ mùi tuyệt diệu và gợi cảm nhất hành tinh Christian. Tôi không muốn cử động, tôi muốn được hít thở mùi thơm trường sinh bất lão này mãi mãi. Tôi dụi mũi vào người anh, thầm ước giá đừng vướng lớp áo. Để tìm lại cảm giác cho cơ thể rời rã, tôi vươn tay, duỗi trên ngực anh. Lần đầu tiên tôi được chạm đến phần cơ thể ấy rắn rỏi… mạnh mẽ. Anh cũng đưa tay lên, bắt lấy bàn tay tôi, dịu dàng đưa lên môi, hôn nồng nàn từng ngón tay Anh nhấc đầu lên nhìn xuống tôi.

“Đừng.” Anh khẽ bảo, rồi hôn phớt tôi một cái.

Ôi… sự trung thực của anh sao mà tê tái. Tôi chớp mắt nhìn anh.

“Tôi từng phải vào đời rất nhọc nhằn. Tôi không muốn làm rối lòng em với những chuyện linh tinh đó. Chỉ cần đừng chạm vào tôi.”

Anh dụi mũi vào mũi tôi rồi gỡ tôi ra khỏi người, ngồi dậy.

“Em nghĩ đó chính là những điểm mấu chốt mà anh chưa kể. Chuyện đó thế nào ạ?”

Nhìn anh lúc này hoàn toàn hài lòng về bản thân, đầy vẻ an nhiên tự tại, cứ như người vừa hoàn tất thêm một việc danh sách phải làm. Tôi vẫn còn bần thần bởi điều anh nói “từng phải vào đời rất nhọc nhằn”. Có nghĩa là sao- tôi muốn được nghe chuyện đó. Nhưng anh sẽ không kể cho tôi. Tôi nghiêng đầu sang một bên, bắt chước kiểu của anh cố hết sức để có thế mỉm cười.

“Nếu có lúc nào đó anh mơ mộng, thử tưởng tượng một phút thôi anh nhượng quyền kiểm soát lại cho em, anh không phải phê chuyện đó vào lý lịch của em đâu.” Tôi mỉm cười e thẹn. “Dù gì, cũng cảm ơn đã để em mơ mộng.”

Cô Steele, cô không chỉ có khuôn mặt xinh đẹp. Đến giờ cô đã có sáu lần lên đỉnh và cả sáu đều thuộc về tôi.” Giọng anh đầy tự mãn.

Tôi ngượng chín người, chớp mắt nhìn anh, anh cũng nhìn tôi âu yếm. Anh ấy đếm! Chợt anh nhíu mày.

“Em muốn nói gì với tôi à?” Giọng anh bỗng đanh lại.

Tôi nhăn nhó. Hức.

“Sáng nay em có một giấc mơ.”

“Ồ” Anh nhìn tôi chăm chú.

Chết thật. Hình như mình lại gặp rắc rối?

“Em thấy em đang ngủ.” Tôi vòng tay lên trán che mắt. Anh không nói gì. Tôi hé mắt nhìn anh sau cánh tay mình, anh có vẻ hứng thú với câu chuyện.

“Mơ thấy em đang ngủ?”

“Rồi em tỉnh dậy.”

“ừ, chắc chắn phải thế rồi. Vấn đề là em mơ thấy gì?”

Chết rồi.

“Thấy anh.”

“Thấy tôi làm gì?”

Tôi lại vòng tay lên che mắt lần nữa. Và như hồi còn nhỏ, tôi thầm vui với ý nghĩ rằng nếu tôi không nhìn thấy anh, anh cũng không thể thấy tôi.

“Anasatasia, em làm gì thế? Anh không hỏi nữa đâu đấy.”

“Anh cầm một chiếc roi da.”

Anh kéo tay tôi ra.

“Thật chứ?”

“Vầng.” Tôi ngượng đỏ mặt.

“Tôi cũng mong làm thế với em.” Anh nói. “Tôi có đến mấy chiếc roi lận.”

“Bọc da nâu?”

Anh bật cười. “Không, nhưng tôi sẽ đặt làm một chiếc như thế.”

Anh nhổm dậy, hôn tôi nhẹ nhàng rồi đứng lên, mặc quần lót vào. Ôi không… anh ấy đang rời đi.Tôi liếc đồng hồ, mới chín giờ bốn mươi. Tôi cũng lăn nhanh ra khỏi giường, tròng quần và mặc áo lót vào, rồi trở lại giường ngồi bắt chéo chân, nhìn anh. Tôi không muốn anh đi. Làm sao bây giờ? “Bao giờ em đến chu kỳ?” Anh cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Hở?

“Tôi không thích dùng mấy cái này.” Anh lầm bầm rồi kéo bao cao su ra, bỏ xuống sàn, mặc quần vào.

“Sao?” Thấy tôi không trả lời, anh hỏi lại và nhìn tôi thúc hối như thể đang muốn nghe ý kiến của tôi về thời tiết. Trời đất ạ… chuyện riêng của người ta.

“Tuần sau.” Tôi nhìn xuống tay mình.

“Em cần phải chuẩn bị việc tránh thai.”

Anh ta thật độc đoán. Tôi nhìn anh lo lắng. Anh ngồi xuống giường, đi tất, xỏ giày.

“Em có bác sĩ riêng không?”

Tôi lắc đầu. Sắp trở lại với mây chuyện sáp nhập và mua lại rồi đây – tâm trạng quay ngoắt 180 độ rồi đấy.

Anh cau mặt. “Bác sĩ của tôi có thể đến khám cho em tại nhà – sáng Chủ nhật, trước khi em đến chỗ tôi. Hoặc ông ấy đến khám ở nhà tôi cũng được. Em thích khám ở đâu?” Chỗ nào đỡ sợ ấy.Anh ấy đang quan tâm đến điều gì khác… nhưng thật ra chuyện này cũng vì quyền lợi của anh ấy thôi.

“Ở chỗ anh.” Điều đó có nghĩa là chắc chắn Chủ nhật này tôi sẽ được gặp anh.

“Được. Sẽ báo em thời gian chính xác sau.”

“Anh đi bây giờ à?”

Đừng đi mà… ở lại với em đi.

“ừ.”

Vì sao?

“Anh về bằng gì?” Tôi thì thầm.

Taylor sẽ đón tôi.

“Em sẽ chở anh về. Em mới có một chiếc xe xinh đẹp.” Anh nhìn tôi âu yếm.

“Hơn cả xinh đẹp chứ. Nhưng em uống nhiều rồi.”

“Khi nãy anh có cố tình phục rượu em không?”

“Có.”

“Sao thế?”

“Vì em cả nghĩ về mọi thứ mà lại kín đáo, như cha dượng em vậy. Có chút rượu, em sẽ nói nhiều hơn mà tôi lại cần em thẳng thắn với tôi. Nếu không, em quá trầm lặng và tôi không thể đoán nổi em nghĩ gì. Người say luôn nói thật, Anastasia.”

“Có phải lúc nào anh cũng thành thật với em đâu?”

“Tôi luôn cố gắng thành thật.” Anh nhìn tôi cánh giác. “Chuyện này chỉ có thể tiến triển nếu chúng ta thành thật với nhau.”

“Em muốn anh ở lại và dùng nốt cái này.” Tôi đưa bao cao su còn lại lên.

Anh mỉm cười, mắt lấp lánh sự hài hước.

“Anastasia, tôi có đến mấy vụ làm ăn phải giải quyết tối nay. Tôi phải đi. Sẽ gặp lại em vào Chủ nhật. Tôi sẽ đưa em hợp đồng đã điều chỉnh và rồi chúng ta có thể bắt đầu cơn hoan lạc.”

“Hoan lạc?”

Khỉ thật! Tim tôi như rớt khỏi lồng ngực.

“Tôi muốn tạo ra nhiều tình huống cùng vui vẻ với em. Nhưng em phải ký trước đã, để tôi chắc rằng em đã sẵn sàng.”

“Ô, vậy nếu chần chừ không ký, em có thế kéo dài chuyện này thêm nữa?”

Anh nhìn tôi dò xét, môi nhếch lên thành một nụ cười. “Chà, chắc là được nhưng lúc đó thì đừng trách tôi làm mọi chuyện bất chấp hậu quả.”

“Làm mọi chuyện? Chuyện gì?”

Nữ thần nội tại chồm dậy, dỏng tai nghe chăm chú.

Anh từ tốn gật đầu rồi toét một nụ cười châm chọc. “Có đáng liều mạng thế không nhỉ?”

“Liều mạng? Thế nào ạ?”

À, nghĩ xem, đặt bom, rượt đuổi bẳng xe hơi, bắt cóc, giam giữ.

“Anh bắt cóc em?”

“À, ừ.” Anh cười.

“Cưỡng bức giam giữ em á?” Chao ôi, hết xẩy.

“À, ừ.” Anh gật đầu. “Rồi chúng ta sẽ bàn bạc vê TPE

24/719.”

“Về cái gì cơ?” Tôi thở mạnh, tim đập thình thịch… anh ấy nghiêm túc không đấy? “Về sự thống trị tuyệt đối – cả ngày lẫn đêm.” Mắt anh lấp lánh, niềm hứng thú từ anh, thậm chí, lan đến tận chỗ tôi.

Khỉ thật.

“Vậy là em hết còn lựa chọn nào khác.” Anh mai mỉa.

“Rõ rồi.” Giọng tôi cũng mỉa mai không kém khi cảm thấy vừa được tận mắt nhìn thiên đàng.

“Ồ, Anastasia Steele, em vừa trợn mắt với tôi à?”

Hả?

“Không.” Tôi chối biến.

Tôi vừa thấy em làm thế. Tôi đã nói gì với em nếu em còn trợn mắt với tôi lần nữa?

Chết tiệt. Anh ngồi xuống thành giường.

“Lại đây.” Anh bảo nhỏ nhẹ.

Tôi tái mặt. Trời ạ… anh ấy không đùa. Tôi ngồi xuống, nhìn anh, bất động.

“Em chưa ký mà.” Tôi thì thào.

Tôi đã nói với em là tôi sẽ làm gì rồi mà. Tôi làm chủ thế giới của chính tôi. Tôi sẽ phát vào mông em, rồi sau đó sẽ giao cấu rất nhanh và rất mạnh. Cuối cùng xem ra cũng phải dùng đển bao cao su này rồi.

Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, mềm mỏng và cực kỳ nóng bỏng. Bụng tôi bẳt đầu thắt lại ham muốn, cầu xin, ướt át, đam mê. Anh nhìn tôi, chờ đợi, mắt rực lửa. Tôi rụt rè duỗi chân ra. Mình có nên bỏ chạy không ta? Chính nó; mối quan hệ của chúng tôi lơ lửng trong sự bình đẳng, chính ở đây, chính lúc này. Có nên để cho anh làm như thế không, hay mình sẽ nói không, rồi sau dó ra sao thì ra? Bởi tôi biết chỉ cần tôi nói không, mọi việc sẽ chấm hết. Làm đi mà! nữ thần nội tại van vỉ. Tiềm Thức cũng đứng chết trân như tôi.

“Tôi đang đợi đây.” Anh nói. Tôi không kiên nhẫn đâu.

Ôi, vì tình yêu thần thánh. Tôi ngập ngừng, lo sợ, rồi kích động. Máu trong người chạy rần rật, chân tôi mềm nhũn ra. Tôi trườn đến sát bên anh.

“Ngoan lắm.” Anh nói. “Đứng dậy nào.”

Há, trời ơi… có thể cho qua đoạn này được không? Tôi không chắc mình đứng lên nổi đâu. Tôi miễn cưỡng bỏ chân xuống giường. Anh chìa tay ra, tôi đặt bao cao su vào tay anh. Bất ngờ, anh túm tay tôi, lôi tôi sát vào lòng anh. Và chỉ với một chuyển động uyển chuyển, cả thân người tôi chợt nằm dài trên giường, bên cạnh anh. Anh choàng chân phải sang kẹp cả hai chân tôi, chặn cẳng tay trái lên thắt lưng tôi, đè ép tôi xuống giường để tôi không thể động cựa được. Ôi, chết mất.

“Đưa hai tay lên đầu.” Anh ra lệnh.

Tôi lập tức tuân lệnh.

“Vì sao tôi phải làm thế này, Anastasia?” Anh hỏi.

“Bởi vì em trừng mắt với anh.” Tôi chỉ nói nổi từng đó.

“Em thấy thế có lễ độ không?”

“Dạ không.”

“Em có làm thế nữa không?”

“Dạ không.”

“Lần sau, em còn làm thế nữa, tôi sẽ đét vào mông em, hiểu chứ?”

Thật chậm rãi, anh kéo quần tôi xuống. Ôi, sao phẩm giá mình lại ra nông nỗi này? Bị hạ nhục và sợ hãi và kích động. Anh đang xào nấu cả một hỗn hợp cảm giác đó. Tim tôi đã trèo lên đến miệng rồi. Thở cũng khó nữa. Chết tiệt, có đau không đây?

Anh đặt bàn tay lên cặp mông trằn của tôi, mơn trớn dịu dàng, day bóp xung quanh rồi vòng quanh bằng lòng bàn tay. Rồi bỗng dưng tay anh không đặt ở đó nữa… rồi bỗng dưng, anh đánh tôi – rất mạnh. Á! Mắt tôi trợn lên vì đau, tôi cố chồm dậy nhưng tay anh nhanh chóng trượt sang vai tôi, đè xuống. Tay anh vuốt ve nơi anh vừa đánh. Bất giác hơi thở anh thay đổi – mạnh và gắt. Anh đánh tôi cái nữa rồi cái nữa, đánh liên hồi. Đau không chịu được. Tôi không kêu nổi, mặt tôi rúm lại vì đau. Tôi cố vùng vẫy để thoát khỏi trận đòn – bị kích động bởi chất adrenaline đang phọt ra và trào khắp cơ thể. “Nằm yên.” Anh rít lên. “Nếu không tôi sẽ cho em một trận nữa.”

Vừa mơn trớn vết thương xong, anh lại đánh chan chát. Điệp khúc dồn dập: mơn trớn, xoa bóp và đánh. Tôi tập trung hết năng lực, trân mình lên chịu đau. Đầu óc tôi trống rỗng bởi bao nhiêu năng lượng đều tập trung để đương đầu với cảm giác tàn nhẫn này. Anh không đánh tôi ở một chỗ hai lần – rõ ràng anh muốn chỗ đau lan rộng ra.

“Áaaa!” Tôi gào khóc sau trận đòn thứ mười – và không hề biết rằng mình đang đếm.

“Mới là khởi động thôi.”

Anh đánh rồi lại âu yếm mơn man. Liên hồi những cái đét vào mông đau điếng và những mơn trớn dịu dàng khiên tôi mụ mị. Anh lại đánh… đau hơn những trận đòn ban nãy. Mặt tôi cũng đau vì cọ xát với giường. Anh ve vuốt dịu dàng rồi đánh tiếp. Tôi rú lên khóc.

“Không ai nghe thấy đâu, em yêu, chỉ có tôi thôi.”

Anh đánh, rồi lại đánh. Đâu đó sâu trong tôi, tôi muốn van anh dừng lại. Nhưng tôi không làm thế. Tôi không muốn anh được thỏa mãn. Anh vẫn tiếp tục điệp khúc khắc nghiệt ấy. Tôi kêu thét lên thêm sáu lần nữa. Mười tám trận đòn cả thảy. Cơ thể tôi réo rắt, réo rắt dưới những trận hành hung không khoan nhượng của anh.

“Được rồi.” Anh thở rít lên. “Giỏi lắm, Anastasia. Đến lúc giao cấu với em rồi.”

Anh mơn trớn mông tôi dịu dàng, da tôi bỏng rát lên dưới những ngón tay xoa bóp của anh, những ngón tay mỗi lúc mỗi dấn xuống sâu hơn nửa. Bất thần, anh ấn hai ngón tay vào sâu trong tôi khiến tôi run bắn lên vì kinh ngạc. Tôi thở hổn hển, cuộc đột kích mới này đập tan trạng thái mụ mị trong đầu tôi.

“Cảm nhận nào. Xem cơ thể em yêu thích chuyện này thế nào, Anastasia. Em ướt đầm với tôi rồi.” Giọng anh ánh lên nỗi ngạc nhiên thích thú. Anh không ngừng chuyển động những ngón tay vào ra liên hồi.

Tôi nấc lên. Đừng, xin đừng. Và rồi điệu nhảy của những ngón tay biến mất… bỏ lại tôi trong nỗi thèm muốn.

“Lần sau, tôi sẽ bắt em đếm. Còn giờ, bao cao su đâu rồi?”

Anh lấy bao cao su để đâu đó quanh chỗ anh rồi nhẹ nhấc tôi lên, đặt tôi nằm úp mặt hẳn xuống giường. Tôi nghe tiếng kéo khóa quần rồi tiếng giấy nhôm bị xé. Anh lột quần ra khỏi chân tôi rồi bảo tôi quỳ lên cho đúng tư thế, tay anh ve vuốt cặp mông đang đau rat của tồi.

“Tôi sắp vào đây. Em sắp được lên đỉnh rồi.” Anh thì thào.

Gì chứ? Làm như mình được lựa chọn ấy.

Rồi anh tiến vào tôi, rất nhanh, tràn ngập. Tôi nấc to. Anh chuyển động, thúc vào tôi theo một nhịp điệu nhanh và sâu trên cặp mông đau rát. Cảm giác lúc này vượt xa cả sự thấm thìa, rát đau, ê chề và mê man. Các giác quan của tôi bị tàn phá tan hoang, chỉ còn ngóng đợi những gì anh đang làm. Sao anh có thể khiến tôi ra nông nỗi này, bụng dưới tôi tràn ngập, thật cứng, thật nhanh. KHÔNG… cơ thể bội phản căng thốc ra, vọt thẳng lên một cơn cực khoái.

“Ối, Ana.” Anh rít lên khi phóng thích chính mình, kiềm chặt tôi vào đúng vị trí anh có thể trút hết.

Anh đổ xuống, nằm lả bên tôi, choàng tay sang đỡ tôi lên người anh, vùi mặt anh vào tóc tôi, ôm khăng khít.

“Ôi , em yêu.” Anh thở. “Chào mừng đến thế giới của tôi.”

Chúng tôi cùng nằm yên, bất động, lắng nghe hơi thở của mình đang dịu lại. Anh dịu dàng vuốt tóc tôi. Tôi lại nằm trên ngực anh lần nữa. Nhưng bây giờ, tôi chẳng còn sức để nhấc tay lên nữa, chẳng còn sức để cảm nhận cơ thể anh nữa. ơn trời… mình còn sống. Chuyện vừa rồi thật ra không quá khủng khiếp. Tôi đã chịu đựng tốt hơn tôi tưởng. Nữ thần nội tại ắt đang mệt lả… chà, ít nhất cô nàng cũng im miệng. Christian rúc vào tóc tôi, hít thật nồng nàn.

“Khá lắm, em yêu.” Anh thì thầm, niềm vui nho nhỏ lanh canh trong giọng nói.

Từng từ anh nói cuộn lấy tôi mềm mại, êm mướt như chiếc khăn tắm ở khách sạn Heathman. Tôi bỗng thấy vui vì làm anh hạnh phúc.

Anh kéo kéo dây áo lót của tôi.

“Em mặc ngủ thế này à?” Anh hỏi âu yếm.

“Vâng.” Tôi thở nhẹ.

“Phải bọc em trong nhũng lụa, cô gái xinh đẹp ạ. Tôi sẽ đưa em đi mua sắm.”

“Em thích quần áo của mình.” Tôi đáp, cố cao giọng nhưng không thể.

Anh lại hôn lên đầu tôi.

“Để xem nhé.” Anh nói.

Chúng tôi cứ nằm yên như thế vài phút, hay vài giờ, chẳng biết nữa, có lúc tôi nghĩ mình đã thiếp đi mất.

“Tôi phải đi rồi.” Anh nói, rồi ngồi dậy, hôn lên trán tôi dịu dàng. “Em ổn chứ?” Anh hỏi ân cầnế

Tôi nghĩ về câu anh hỏi. Cả phần lưng tôi đều đau. Xem, nóng rực và tôi hân hoan cảm nhận, mệt nhoài, rạng rỡ. Lý trí vẫn còn mơ hồ và chẳng đáng tin. Tôi không hiểu nổi.

“Ổn mà.” Tôi thì thầm. Tôi không muốn nói nhiều hơn bấy nhiêu từ.

Anh ngồi dậy.

“Phòng vệ sinh ở đâu, em?”

“Bên trái phòng khách.”

Anh gỡ bao cao su rồi bước ra khỏi phòng ngủ. Tôi gượng gạo ngồi dậy, mặc quần vào. Lớp vải chạm vào mông

tôi nóng rát. Tôi bối rối trước những phản ứng của chính mình. Tôi nhớ anh từng nói – dù không nhớ chính xác lúc nào – rằng tôi sẽ cảm thấy đỡ hơn sau một trận đòn nên thân. Tại sao lại thế? Tôi không hiểu. Nhưng rất kỳ lạ. Đúng là như thế. Không thể nói tôi thích chuyện này. Đúng thế, tôi vẫn sẽ chống lại chuyện này nhưng giờ… tôi an toàn, kỳ lạ, chìm đắm trong một niềm hân hoan, viên mãn. Tôi ôm lấy đầu. Không thể hiểu nổi.

Christian trở lại phòng. Tôi không thể nhìn vào mắt anh. Tôi chỉ chăm chăm ngó xuống tay mình.

“Tôi tìm thấy chai dầu em bé. Để tôi thoa cho em.”

Hả?

“Không cần. Em không sao.”

“Anastasia.” Giọng anh đe dọa, tôi định trợn mắt lên nhưng lập tức tự ngăn mình lại. Tôi đứng cạnh giường. Anh ngồi xuống, khéo léo kéo quần xuống giúp tôi. Kéo lên rồi lại tuột xuống, phóng đãng gớm, Tiêm Thức độc địa. Tôi ám thầm bảo cô ta phải biết chỗ của mình. Christian đổ ít dầu ra lòng bàn tay rồi thận trọng xoa thật nhẹ nhàng lên mông tôi – hết làm dầu tẩy trang đến làm thuốc bôi lên mông bị đòn, ai mà đoán nổi thứ dầu này lại nhiều công dụng đến thế.

“Tôi thích chạm tay vào người em.” Anh bảo. Tôi đồng ý ngay, chính tôi cũng muốn chạm vào anh thế mà.

“Xong rồi.” Anh nói rồi kéo quần lên cho tôi.

Tôi nhìn đồng hồ, mười giờ ba mươi.

“Tôi phải đi”

“Gặp anh sau.”

Tôi vẫn không thể nhìn anh được.

Anh nắm tay tôi cùng đi qua phòng khách, ra cửa chính. May thay, Kate không có nhà. Chắc cô ấy đang ăn tối với Ethan và gia đình. May mà cô ấy không có ở quanh đây để nghe thấy tôi bị phạt.

“Anh không gọi cho Taylor sao?” Tội hỏi, vẫn tránh nhìn vào mắt anh.

“Taylor đến từ lúc chín giờ. Nhìn tôi này.” Anh thở.

Tôi chật vật ngước lên nhìn anh, anh đón ánh mắt tôi bằng niềm khích lệ.

“Em đã không khóc.” Anh nói rồi bất thần ôm tôi thật chặt, hôn tôi nồng nàn. “Chủ nhật nhé?” Anh thì thầm trên môi tôi, nghe như một lời hứa và cả lời đe dọa.

Tôi nhìn anh bước xuống lối đi, vào một chiếc Audi to lớn màu đen. Anh không ngoái lại. Tôi khép cửa rồi đứng vô hồn giữa phòng khách, chỉ còn hai đêm nữa ở đây. Nơi này, tôi đã trải qua hầu hết khoảng thời gian bốn năm hạnh phúc… cho đến hôm nay, lần đầu tiên, tôi chợt cảm thấy cô độc, khó ở và buồn bã ngay trong chính căn hộ thân thuộc. Có phải tôi đã lạc mất mình? Tôi biết bên trong cơ thể tê liệt này là một biển nước mắt. Tôi đang làm gì thế này? Trớ trêu đến nỗi tôi không thể ngồi xuống để khóc nữa. Tôi đành phải đứng. Trễ rồi nhưng tôi quyết định gọi cho mẹ. “Con yêu, con khỏe chứ? Lễ tốt nghiệp thế nào hả con?” Mẹ hớn hở trong điện thoại. Giọng mẹ như một loại dầu an ủi.

“Xin lỗi mẹ, khuya rồi con còn gọi.” Tôi nói khẽ.

Mẹ khựng lại.

“Ana à? Chuyện gì thế con?” Mẹ trở nên nghiêm trọng.

“Không có gì đâu mẹ, con chỉ muốn nghe tiếng của mẹ thôi.”

Bên kia im lặng một lúc.
—————–

Thuộc truyện: 50 sắc thái (Fifty Shades) – Tập 1 – Xám

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply