Em gái của trời – Chapter 9

Truyện ngắn – truyện voz: Em gái của trời – Chapter 9

Tác giả: cusiu

Tôi vội chạy ra đỡ nó vào nhà , nhìn vẻ mặt nó , tôi đoán được sự chẳng lành nhưng chưa dám hỏi nó vội . Tôi cất đồ cho nó , dắt xe đạp vào nhà ( chắc nó phải đi từ chiều ) rồi bảo nó đi tắm rửa rồi đi ngủ. Nó ngoan ngoãn nghe lời , ko nói lấy một câu , có lẽ nó chỉ còn sức để khẽ gật đầu…

Tối hôm đấy tôi thức rất khuya vì không ngủ được , nó nằm dưới chiếu , mệt lử nên ngủ rất say . Cũng may là anh người Tày đã về quê từ 2 hôm trước , nếu không thì cũng chẳng còn chỗ để ngủ. Đây là lần thứ 2 tôi ngồi nhìn nó ngủ , nhưng cảm giác khác lần trước rất nhiều .

Thay vì sự rạo rực và khó chịu của cậu trai đang bắt đầu lớn lúc trước là cảm giác khó hiểu xen lẫn có lỗi với em gái. Tôi không hiểu là ở dưới quê đã xảy ra chuyện gì với nó mà để nó phải mò lên chỗ tôi đêm hôm thế này , có ai đã mắng nhiếc nó hay sao ? Cô tôi , ngoại tôi cậu tôi đều là những nông dân hiền lành chân chất chả bao giờ nặng nhẹ với ai.

Với lại họ thương con Luyến như con cháu trong nhà , thậm chí còn hơn… Con luyến cũng lớn rồi , thậm chí suy nghĩ của nó còn chín chắn chững chạc hơn tôi rất nhiều , vậy thì nguyên nhân là do đâu nhỉ , vô tình tôi nghĩ nó đến một hướng khác , nhưng lại giật mình gạt bỏ ngay , tôi thấy sợ khi nghĩ đến điều ghê tởm đó….

Trời sáng thì nghe tiếng đồng hồ hẹn giờ nên tôi bật dậy , tối qua tôi mải suy nghĩ mà tôi ngủ gục lên ghế. Hôm nay tôi phải đi thi mà sao thấy trong người mệt mỏi quá , khó chịu quá. Tôi khẽ mở cửa sổ để hứng ánh sáng yếu ớt ở ngoài soạn sách vở, tài liệu. Lúc chuẩn bị xong xuôi hết , tôi quay sang tính gọi Luyến dậy để dặn dò nó vài thứ trước khi tôi đi thi .

Và rồi tôi nhìn thấy trên má của nó một vết hằn , một vết hằn đỏ rực .Tối qua khuya quá nên tôi ko nhìn thấy được. Hình như đó là một dấu tay , mà đúng nó là một dấu tay rồi , một cái tát trời giáng mới có thể khiến một bên má của nó đỏ hằn lâu đến vậy .Trời ạ ,ai đã đánh em tôi thế này , da em tôi mỏng dính như thể véo nhẹ cũng rách thế này cơ mà… …

Tôi ngồi bệt xuống đất vì thẫn thờ , tôi thấy căm ghét bản thân mình ghê gớm. Em gái bị người ta đánh thế kia mà tôi không biết gì, vẫn dửng dưng như một thằng vô tâm khốn kiếp ..

Tôi mang tâm trạng hoang mang và nặng như chì ấy đi thi , đầu óc chả nghĩ được gì . Làm bài thi , tôi viết vài ba dòng vớ vẩn rồi nộp bài , phóng xe như điên về nhà , định bụng sẽ làm rõ mọi chuyện…

Về đến phòng trọ thì tôi thấy cửa khóa , chốt cửa kẹp một tờ giấy với nét chữ to tròn ” Em ra bờ hồ đi dạo một xíu , em nấu cơm rồi đó , ăn anh đi. Chìa khóa e để trong cục gạch chặn cửa” .

Tôi còn tâm trạng gì mà ăn uống nữa chứ , tôi chạy ngay ra bờ hồ để tìm nó , lòng dạ rối như tơ vò.

Nó đang ngồi trên bờ hồ , hướng mắt đang nhìn xa xăm . Hình ảnh nó lúc đó y như những tấm ảnh cô gái bên hồ mà sau này tôi hay thấy ở những bức ảnh , tóc dài thướt tha và có cái gì đó gượm buồn , chờ đợi….

Tôi chậm chậm lại gần chỗ nó , nó thấy tôi thì đưa tay quệt mặt rất nhanh , cố gắng nở một nụ cười gượng, nó sợ tôi biết là nó đang khóc..

_Anh Bi ăn cơm chưa , ở ngoài này mát quá..

_Ở quê có chuyện gì vậy em?

Sắc mặt nó đổi ngay lập tức , giọng yếu hẳn đi :

_ Anh Bi cho em ở đây với anh nha , em không muốn về nhà nữa…

_Nhưng em phải cho anh biết có chuyện gì chứ , ai đã đánh em !

Vẻ mặt nghiêm nghị và câu nói của tôi khiến nó sợ hãi , nó cúi mặt , lí nhí :

_Anh Bi cho em ở đây….

Tôi giật mình vì thấy mình hơi quá , nó đang như vậy nên tôi không muốn làm nó sợ thêm nữa.Dù tôi chưa hình dung được chuyện gì đã xảy ra với nó , nhưng thấy thái độ nó như vậy , tôi biết là việc này rất nghiêm trọng. Tôi không hỏi thêm gì nữa , tôi sẽ về quê và tự mình tìm hiểu chuyện này..

Tôi ngồi với nó cả buổi chiều , không ai nói với ai tiếng nào , cả hai đều nhìn về phía xa xa của hồ .Hôm nay ít gió nên mặt hồ rất phẳng lặng , phải chi cuộc đời cũng yên ả như thế…

Thuộc truyện: Em gái của trời – Tác giả: cusiu

4 người thích truyện này

Leave a Reply