Chuyện 1 Thời Đã Qua – Chap 10

Truyện tình yêu 18: Chuyện 1 Thời Đã Qua – Chap 10

“ – Nhưng mà cũng không đến nỗi phải chay công an như kẻ cướp thế – chị càu nhàu.

“trời ah, vượt có tý cái đèn đỏ mà đã ví mình là cướp, tôi làm thế cũng là vì lo cho chị thôi” tôi quay lại cười nói : – rồi, sau để chị đèo, đc chưa, lâu lâu không vờn mấy anh công an nên thấy nhớ nhớ thôi.

“- ah, cũng đầu gấu nhỉ, trêu cả công an, ah thế đi đâu vậy, đi đường nào thế – chị ngơ ngác hỏi .

Tôi chưa muốn quay lại công viên, h lăng quăng trên đoạn đường đó, sợ gặp lại thằng ôn kia lại khốn, tôi định ra ngoài thành phố, tôi cũng chả thèm trả lời chị, cứ thế lao đi, h tôi lo lắm, mọi chuyện không như tôi tưởng, hôm nay gặp thằng Tuân, may mà nó không chú ý. Nhưng mà lần sau thì sao, rồi ng bắt gặp chúng tôi không phải là Tuân, mà là Hương,

là Linh, hay trầm trọng hơn là ng trong cơ quan chị, cơ quan ông Hùng hay chính là ông Hùng thì sao, trc đây thì đúng là trong sáng thật, chả có j mà sợ, cùng lắm thì nói là 2 chị em gần nhà rủ nhau đi chơi, nhưng mà h không còn trong sáng nữa, tâm lý cũng ngại hơn nhiều , nhỡ bị bắt gặp thì cũng không hay lắm, mặc dù cũng chả thiếu j lý do, nhưng nhỡ bị bắt gặp quá nhiều cũng không ổn lắm, sau phải cố nghĩ ra nhưng chỗ ít ng thôi. Hôm nay là 2 chị em mặc đồ thể dục, có bị gặp cũng có cái mà nói, nhưng bữa sau mặc đồ đàng hoàng thì đúng là khó ăn nói rồi.

Gió bắt đầu thổi mạnh, mát lạnh cả ng, gió mang theo hơi nước, làm cho con ng ta sảng khoái, tôi đã lái xe ra ngoại thành, ra gần sông. Hiện h xe đang đi trên 1 cái cầu cũ, vì cầu mới đã đc xây từ lâu, xe cộ đi hết bên đó, cây cầu này h chỉ còn cho xe lửa đi mà thôi, xung quanh ng dân cũng ít đi, tôi dừng xe giữa cầu, chị hỏi : – ơ hay, sao ko ra công viêc, ra đây làm cái j.

Tôi mỉm cười không nói, lặng lẽ đi ra lan can, chống tay xuống, nhìn xuống con sông lớn đang cuồn cuộn chảy, nước đục ngàu, trải rộng 2 bờ, từng con thuyền đang thưa thớt đi lại, gió bốc lên mát từng hồi, cũng cuối chiều rồi, hơi nóng đã giảm bớt, mặt trời đã ở chân trời, phát ra anh sáng vàng nhàn nhạt. Chị đứng ngay gần tôi từ lúc nào, gió thổi làm mái tóc ngắn của chị tung bay, chị đang ngắm nghiền mắt, đầu hơi ngẩng cao, ưỡn ngực lên như cảm nhận từng đợt gió sông mát mẻ, 2 tay chống trên lan can, vẻ cũng thích thú lắm, tôi hít 1 hơi thật dài, tôi nói : – sao, rất yên tĩnh phải không.

Chị gật gật đầu không nói, tôi cười cười : – chiều mát mà không biết làm j, ra đây ngắm nước sông chảy, vừa mát lại vừa yên tĩnh, cũng không phải là 1 ý tồi, phải không nào.

Chị lại gật gật đầu, cũng chả nói j, đang tủm tỉm cười, mắt vẫn nhắm nghiền, tôi liếc xuống đôi chân của chị chị mặc quần ngắn quá gối thôi, không thấy cái vòng đeo chân đâu, tôi hỏi : – sao lại không đeo vòng đeo chân em tặng.

Rồi không nghe thấy chị đáp, vẫn im lặng, tôi đoán ra đc câu trả lời, tôi nói : – có j thì chị bảo là sinh nhật không có ai ở nhà, tự mình thưởng cho chính mình,không đc sao, ng đâu mà kém ăn kém nói thế.

Chị lại vuốt bờ tóc rối, vẫn im lặng, vẫn không nói j, tôi không biết chị đang nghĩ j cả, tôi nói : – em thích chị đeo cái vòng đó, nó rất hợp với chị.

Tiếng ừm nho nhỏ vang lên trong không khí. Đc thêm 1 lát, tôi quay sang kéo tay chị bảo : – thôi, thế thôi, đi tập thể dục, không lại béo ú lên h, em không thích béo đâu. Chị nắm tay tôi cười rất là tươi, tiếng cười dòn tan, chị nắm chặt tay tôi, rồi quay sang bờ sông hét lớn : A A A..a a.a a.a a……..

Rồi chợt nhớ ra điều j, chị dùng 2 tay đưa lên miệng như kiểu cái loa, chị hét lớn : – TÊN SƠN LÀ TÊN DỞ HƠI, DỞ HƠI NHẤT QUẢ ĐẤT NÀY

Rồi tiếng cười dòn tan vang lên, như vang vọng mãi vậy, tôi tức lắm, phải trả thù, tôi hét to hơn :

– THUỶ HÂM, THUỶ THẦN KINH, THUỶ DỞ HƠI.A A. A.a.a…..a

“ – thằng kia, cấm chạy, đứng lại đó, đứng lại coi nào – tiếng chị cười nói la lên, 1 ng chạy trước, 1 ng chạy sau, náo loạn cả cái cầu vốn đang yên tĩnh, dưới kia, những dòng nước vẫn cuồn cuồn chảy, nhưng dòng thời gian vậy, mãi mãi không ngừng, không bao h chờ ai,

“- ê, nhanh lên, ng đâu mà yếu như sên thế – tiếng tôi vang lên

“ – cái j, em là con trai, tất nhiên là khoẻ hơn rồi, với lại lúc nãy chạy trên cầu mệt quá rồi – chị đang đi bộ đằng sau, đang thở hộc hộc, mồ hôi ướt đẫm cả khuôn mặt, và ngực áo, hình như đã chán chạy rồi, tính bỏ cuộc.

Tôi bĩu môi : ‘ – thế mà khoe khoang chạy thi, còn nói nào là chạy đc hơn 1 vòng hồ, mới chưa đc nửa hồ đã mệt.

“- cái j, điêu vừa vừa thôi, hơn 1 nửa rồi nè, tại nãy chạy trên cầu mệt quá chứ bộ – h thì ngồi hẳn lên ghế đá rồi, đang lấy tay phe phẩy làm quạt, mồm thổi phù phù.

“- Gớm, cứ lôi truyện trên cầu ra, chạy đc có tý mà cứ kể mãi thôi, yếu thì nói yếu, ai bảo sao mà cứ nổ hoài – tôi trêu trêu, cười nói

Chị chả thèm nghe, ngẩng đầu lên, nhìn tôi bằng ánh mắt trong veo, kiều lừa tình : – ê, ra mua nước đi nha, chị đợi, mệt quá không đi đc nữa đâu, mà chị khát lắm rồi.

Tôi giả bộ ngó quanh, tôi bảo : – em có thấy thằng Ê nào xung quanh đây đâu.

Chị nhổm dậy tính đập tôi 1 cái, may mà tôi trách đc, tôi cười cười : – thôi, chút nữa ra cổng uống, ai lại bắt em 2 tay cầm 2 túi nước bao h, trông hài lắm. Chả thấy chị nói j, tôi lại tiếp : – với lại mới chạy xong, mồ hôi ra nhiều, uống nước lạnh là cảm đó ah nha.

Chị bĩu môi : – thôi không cần, tý mời đây cũng không thèm uống, nhờ có tý mà cũng không chịu đi.

Nhìn cái mặt vênh lên, cái mũi chun lại, cái môi cong lên, tôi bật cười, cái này gọi là làm nũng sao, tôi ngồi xuống gần chị, ngửa mặt ra đằng sau, thở dài : – em cũng mệt lắm, tý ra cổng uống nước cho đàng hoàng, lớn rồi lại cầm cái túi mút mút, không thấy giống trẻ con ah.

Đc 1 lát, cảm thấy đỡ mệt rồi, tôi kéo tay chị đi : – thôi đi, đến hàng nước em khao, lẹ lên, sắp tối rồi.

Bóng tối đã dần dàn buông xuống, lác đác vài chiếc đèn đường đã bật, h đi gần may ra mới thấy rõ mặt nhau, xe đang lướt trên đường, tôi và chị nãy h im lặng, chẳng ai nói tiếng nào, sợ chị về trễ, tôi bảo : – muốn rồi, hay là về nhé.

Một vòng tay quàng qua, ôm chặt lấy ng tôi, 1 bờ ngực mềm mại dán chặt trên lưng tôi nóng hổi, khuôn mặt chị áp má lên lưng tôi, 1 tiếng nhè nhè như lẫn vào trong tiếng gió : – cứ đi đi, chị chưa muốn về nhà.

Tôi lặng im, cứ thế cảm nhận tiếng thở nhè nhẹ của chị đằng sao, thu 1 tay về, nắm bàn tay mềm mại mát lạnh, khẽ vuốt ve mấy cái, cứ thế cảm thấy thật nhẹ nhàng mà tình cảm, tôi nói : – um, vậy đi thêm 1 lát, mà nhà còn j ăn không, em đèo đi mua luôn, không tý về lại không có j mà ăn.

“- Uhm, chị không biết nữa, nhà hết đồ ăn rồi, chả lẽ lại ăn mỳ, em tính xem nên ăn j bây h nhỉ.

“ – ăn bánh mỳ donkey không, em thấy ăn cái đó đc đó

“- uhmmmmm… cũng đc, mua đi, lâu chưa ăn cái đó, mà em có ăn luôn không.

“- chị ăn thì chắc em cũng mua vậy, dù sao 1 cái cũng chả thấm j, tý về nhà ăn thêm cơm.

Chị cười hi hi, xe lượn lờ , đến quán mà tôi thik nhất, mua 2 cái bánh , hồi năm đó, bánh này công nhận ngon, h càng ngày càng chán.

Tôi và chị ngồi đó, ngắm hàng người đi lại nấp tập, cảm nhận sự bình lặng, tôi đã phải gọi DT về nhà báo về muộn để bố mẹ phần cơm, đành tiếp chị trọn vẹn hôm nay, từ mai, có muốn cũng chả đc nữa rồi. Đoạn đường về nhà như là đoạn đường ngắn nhất vậy, sao hôm nay nó ngắn 1 cách kỳ lạ thế nhờ, chị đã xuống xe từ lúc nào, hương thơm như còn quanh quẩn đâu đây, vòng tay siết chặt như vẫn đang còn ở trên ng tôi, cặp ngực mềm mại đó như vẫn còn mềm mại, nóng hổi ấn lên sau lưng. Lắc đầu mỉm cười, dắc xe về nhà, thầm tiếc nuối ngu quá, biết thế nãy lượn thêm mấy vòng có phải ngon không, dù sao cũng chả đói.

Làn nước mát sối xả tát vào ng từ cái vòi hoa xen, tôi nhắm mắt lại, đầu óc cố gắng không nghĩ j cả, nhưng mà tôi ý nghĩ đó vẫn vẩn vơ quanh ng tôi, ý nghĩ : thế là hết rồi sao, sáng mai ông Hùng về, tôi và chị sẽ đi về đâu đây, tôi thì tôi chả mong ông Hùng như cũ, luôn ở nhà chăm sóc chị, vì tôi biết quá rõ ông này tính ham chơi,

như vậy chị sẽ lại cô đơn mà thôi, tôi thì có thể làm đc gì chứ, tôi muốn quan tâm chị nhiều hơn, nhưng mà cùng lắm là lén lén lút lút,rất nguy hiểm rồi sau này sẽ đi về đâu chứ, rồi đến 1 ngày nào đó ông Hùng ở bên chị, quan tâm chị, đền bù cho chị, chị chắc chắn sẽ rất vui, rất hạnh phúc, nhưng còn tôi, tôi phải làm sao, lúc đó tôi sẽ mất chị, tôi không biết lúc đó mình hoá thành cái j nữa.

Thôi, tôi không nghĩ nữa, ở bên chị đc lúc nào thì tôi phải trân trọng giây phút đó, muốn chị phải thật vui, tôi vội mặc quần áo, đang tính sang nhà chị luôn, tự nhiên nhớ ra khi nãy ăn cơm mang DT lên tầng sạc rồi, tôi chạy lên, cầm chiếc Dt, đang định đi xuống thì thấy đèn tầng 2 nhà chị sáng, tôi tự hỏi không biết bà này hôm nay lên tầng làm j nhỉ.

Tôi cũng chả thèm xuống dưới nhà nữa, tôi lần mò sang lan can nhà hàng xóm, trèo qua cái hàng rào sắt ngăn cách nhà chị, phắt 1 cái là tôi đứng lên trên khu nóc khu bếp nhà chị rồi, tôi từ từ tiến vào từ trong bóng tối, ngó ngó vào trong mà không thấy j, tính nhảy qua lan can rồi vào tầng 2 nhà chị luôn, vốn là phòng học của cu BI mà.Đứng trên lan can, tôi giật mình, tý thì la lên, 1 cái bóng đen đang đứng dưới bóng cây, chỗ đó rất tối, quay lưng lại với tôi, đang hướng ra ngoài đường, như nhìn 1 thứ gì đó rất là xa xăm, cái bóng đó im lặng không hề nhúc nhích như đã đứng từ rất lâu rồi.

Tôi mỉm cười, cái bóng thân thương đó ngoài chị ra thì còn ai nữa chứ, tôi chậm chậm tiến lại, vòng tay ra, đột ngột ôm trọn thân hình đó vào lòng, chị giật nảy cả ng, quay vội ra đằng sau, thấy tôi, chị phì 1 cái, cốc đầu tôi luôn 1 cái : – trời ơi, làm chị sợ hết hồn, sao em lại ra đây đc vậy.

“- em ấy ah, em đến đây bằng còn đường tình yêu mà trc kia em nói đó – tôi hi hi cười, vẫn ôm nguyên thân hình chị

“ – ah, dám leo trộm nóc nhà, tình yêu cái j, lần sau chị cấm, ngã hay bị ai đó nhìn thấy thì sao – chị càu nhàu, để cho tôi ôm, quay ng lại như cũ.

“ chị làm sao mà biết đc, tôi đã trèo sang mấy lần liền “ tôi nói : – em tinh lắm chị ơi, chả ai nhìn thấy em đâu. Tôi chả nghe thấy chị nói j cả, giường như không chú ý lắm, tôi lặng im ôm chị, ngửi mùi thơm nhè nhẹ từ tóc chị, cứ thế, 1 lúc sau tôi mới hỏi : – Chị đang nghĩ j vậy ?

1 tiếng thở dài, 1 lời nói như vừa phấn trấn nhưng như pha lẫn 1 sự nuối tiếc, chị bảo : – mai cu BI về rồi, chị nhớ nó quá .

Tôi nhận ra rằng, chị có suy nghĩ giống tôi khi nãy, cu Bi về thì đồng nghĩa ai đó cũng về theo, tôi thầm than khổ, tôi bảo : – uhm, cu BI về là tốt rồi, sao lại thở dài.

Im lặng 1 hồi lâu, mãi rồi chị mới nói : – chị thấy…. chị cảm thấy… gặp nó …chị….chị….

1 ngón tay chạm lên bờ môi chị không cho chị nói, tôi hiểu, tôi hiểu chị đang nghĩ j rồi, chắc chị đang đâu khổ lắm, tôi phải cố nghĩ cách giúp chị thoát ra lỗi suy nghĩ này, tôi hỏi : – Chị có thương cu BI không .

Chị đáp ngay : – hỏi kỳ vậy, sao chị lại không thương nó chứ .

Tôi lại nói : – em cũng biết Bi rất thương chị, vậy chị có thương yêu cái gia đình này không, có cố vun vén cho nó không, có hết lòng vì nó không, chị hết lòng vì cái gia đình của chị, chăm lo cho cu BI, cho chồng chị, nhưng mà, em hỏi chị, chị nhận lại đc những j, liệu nó có xứng đáng không .

Không nghe thấy j cả, mọi thứ vẫn im lặng như thường, cảm tưởng như tiếng gió thổi còn nghe rõ ràng hơn, tôi lại nói tiếp : – chị hết lòng vì anh, vì BI, nhưng mà anh ấy thì sao, anh ấy đã một ngày nào lo cho chị, quan tâm cho chị chưa, em giám chắc ngày Sinh nhật chị ông ấy không gửi cho chị cả 1 cái tin nhắn, em nói đúng chứ.

Chị run lên, tiếng chị khẽ nói : – đừng nói thế em, dù sao….

Tôi không cho chị nói thêm, ngón tay lại đưa lên ấn lên bờ môi không cho nói, tôi xoay ng chị lại, tôi ghé sát vào khuôn mặt chị, lắng nghe tiếng chị thổn thức, chua xót lại nhìn thấy nước mắt rơi, lòng tôi buốt lại, tôi thì thầm : – không đáng, không đáng 1 chút nào, chị xứng đáng có 1 ng biết trân trọng những j chị làm, xứng đáng có 1 ng quan tâm chị.

Tôi ôm chị vào lòng, cảm nhận đc thân hình đo đang run lên, tiếng chị nhỏ nhẹ : – nhưng chẳng phải em lại sắp đi lên trường sao, rồi thì thế nào .

Tôi cười cười, tôi đáp : “ – nhưng mà ít ra chị còn biết ở 1 nơi nào đó có người nhớ chị, còn hơn cái gã lù lù trước mặt chị mà chả có tình cảm gì cả, ái, chị nhéo đau vậy, em nói sai chắc, mà có j sau em sẽ thường xuyên gọi DT cho chị, cố dánh mấy ngày nghỉ để trở về, chị thấy sao. Không thấy chị nói j, như vậy là oke rồi, tôi mỉm cười, tôi cố trêu chị để chị quên đi cái cảm giác này, tôi bảo : – sao, thế chiều em nói, đã đeo cái vòng vào chưa.

Chị lườm tôi, chi nói : – đeo rồi, nãy chả có j làm nên đeo vào nghịch cho vui.

“đúng là đàn bà có khác, cứ thik vẽ lý do ra, ai hỏi cơ chứ, chỉ cần biết có đeo là đc rồi” tôi trêu : – tốt lắm, biết tự xích chân thế là ngoan rồi.

“- cái thằng này, nói vớ vẩn – chị đấm nhẹ lên ng tôi, tôi cười cười, cầm lấy bàn tay nhỏ bé đó, kéo lại gần mình hơn, cúi đầu thơm lên đôi môi ngọt ngào, 2 bàn tay chầm chậm kéo chị lại gần, chị ngoan ngoãn nép vào ng tôi, hơi rướn ng, hôn lên đáp trả, “ái chà chà, tối rồi có khác, ngực thả rông” ngực chị không có lớp áo ngực, đang nhẹ nhàng ấn lên ngực tôi,

nó vẫn mịn màng như thế, cằng tròn và nóng ấm, đôi tay chị ghì lấy cổ tôi, như muốn kéo hẳn ng tôi xuống vậy, tay tôi h bắt đầu thám hiểm linh tinh rồi, đang vuốt ve cặp mông tròn lẳn mịn màng, cảm nhận như lớp quần ngủ mỏng quá, gần như cảm thấy sự mát lạnh lan toả khắp bàn tay, rồi từ từ, luồn qua cái quần mỏng manh đó, vân vê cái quần lót bên trong,

vuốt khe da thịt của chị, nó mát lạnh, mịn màng và đàn hồi rất tốt, khẽ xoa xoa nắn nắn bờ mông căng tròn đó, rồi thỉnh thoảng lại nhéo nhéo mấy cái, tiếng chị bắt đầu thở mạnh rồi, đã dồn dập thêm rất nhiểu, 2 tay bắt đầu ôm lưng tôi, đang như cào cấu trên đó, tôi chả quan tâm, như kiến cắn mà thôi, 2 tay ở dưới nãy h mò mẫm cặp mông tròn lẳn mịn màng, đang muốn tiến ra phía trước, nghich nghich cái mu lô`n 1 tý, thì thấy chị đẩy tôi ra, tiếng chị hổn hển : – thôi…thôi.. thế này thôi.

Tôi không nghe, 2 tay lại vòng lên ôm lấy chị, tôi bảo : – đừng mà, cùng lắm thì em không sờ chỗ đó nữa, đc chưa. Rôi ấn chị dựa vào tường, tham lam hôn tới tấp, 2 tay thò vào trong áo, xoa lên cặp vú săn chắn, và cũng rất mịn màng, ôi, nhớ 2 đầu ti bé bé quá đi mất, tôi lại vê vê sờ sờ nó, nghịch mãi mà không chán, khẽ bóp 2 bên vú để cảm nhận nó đang căng cứng lên nhừ mời gọi, tiếng chj rên rĩ khẽ khẽ qua bờ môi, đang hứng tự nhiên có tiếng DT, là bố tôi, chết cha, không biết có chuyện j không, tôi nghe máy, tiếng bố tôi quát : – Mày đang ở đâu thế hả, tao mới thấy mày lên nhà mà, sao lên không thấy, xuống lai mẹ mày đi mua chút đồ cái xem nào. Tôi dạ dạ vâng vâng rồi cúp máy, chị vẫn đang tựa vào ng tôi, tôi hôn nhẹ chị 1 cái, rồi thì thầm vào tai chi mấy câu :

– Tối nay nhớ để cửa ban công cho em nhé .

Rồi không đợi chị phản ứng gì, phi luôn về nhà, chậm trễ là to chuyện lắm, vừa xuống đến nhà, đã thấy mẹ tôi mặc quần áo chỉnh tề đợi tôi rồi, tôi hỏi : – tối rồi còn đi đâu vậy mẹ.

Mẹ tôi nhìn tôi bảo : – mày trốn ở đâu thế, mới thấy chạy lên nhà mà bố lên tìm không thấy là sao hả.

Tôi cười trừ đáp: – con sang ban công nhà hàng xóm hóng gió mà, ở nhà mãi nhàm nhàm.

Mẹ tôi lườm : – hóng cái j mà hóng, cẩn thận ng ta lại tưởng trộm đó, mặc quần áo vào đi, lai mẹ sang nhà bác Hải, bác ấy ốm đc 2 hôm rồi mà chưa sang thăm đc, tiện thể mua cho bác ấy ít trái cây tẩm bổ.

Dào tưởng đi đâu, lại sang nhà bà Hải, bà ấy cứ gặp tôi lại cứ nói chuyện linh ta linh tinh, cứ nói là giới thiệu ng này ng nọ cho tôi, rồi toàn hỏi có bạn gái chưa, yêu ai chưa, làm như mình lớn tuổi lắm ý, suốt ngày ngồi nghe bà ấy khoe về 3 con vịt trong nhà, rồi lại cứ nói phải sang dậy học cho con thứ 3 năm nay lên lớp 11,

rồi thỉnh thoảng về thì sang đèo em nó đi chơi chứ, làm như đây sắp ế chắc, mà đèo con đó đi chơi khác j mang cái thùng nước gạo chứ, cái j cũng cho vô mồm đc, ăn thì như liên thanh bắn ý, mà tầm như nó,với cái tính nết đấy không có thằng theo đuôi thì tôi đi bằng đầu, vậy mà vào mồm bà ấy nào là em nó ngoan lắm, ở nhà suốt, nhắc đến tôi hoài.

Đợt này may quá, bị ốm nên thều thào 1 hồi với mẹ tôi rồi thôi, tôi ngồi bên cạnh cũng chả biết làm j, nhà bà này có 3 con vịt nhưng mà theo chồng mất 2 con rồi, còn 1 cô lớp năm nay lớp 11 ở nhà thôi, chồng thì nghỉ hưu, lượn như cá cảnh cả ngày. Đang ngồi nghich nghịch dt, tự nhiên thấy có tiếng con gái nhe nhẹ :

“ -Anh Sơn và cô sang thăm mẹ cháu ạ .

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, chắc con vịt thứ 3 đi học thêm về, ờ, cũng hơn 9h rồi, tên nó là Huyền,tên khá đẹp, theo tôi là thế, dù sao nó cũng đang là táo xanh nên tôi không chú ý lắm, con gái lớp 10 sắp lên 11 j mà phẳng lì, chả có j cả, nhưng mà đc cái nó khá cao, với lại làn da trắng, khuôn mặt rất là hồn nhiên, tính khí thì cũng khá vui vui, ít ra là trước mặt tôi thì như thế, sau lưng thì bố ai biết đc, cộng với tính cách của dân 9x bốc đồng như nó, cũng khó nói lắm.

Nó tươi cười nhìn tôi, đôi má lúm đồng tiền để lộ cái răng khểnh, tôi cá 70% chắc chắn không phải là con ông Kim – chồng bà Hải rồi, bố nó với với mẹ nó, cùng 2 bà chị lùn tịt, tự nhiên nó lại cao vống lên, nhìn mặt nó, chả biết cái điểm lai tạo của ông Kim ở đâu nữa, tôi tặc lưỡi, sản phẩm là nhập ngoại có khác, tốt hơn hàng nội không biết bao nhiêu lần. Tay nó cầm cái khăn ướt, lon ton đến lau lau khuôn mặt của bà Hải, cũng có chút j đó gọi là biết cách chăm sóc.

Trong phòng thì toàn đàn bà, lại hơi ng ốm, trời thì nóng, tôi liền lẻn ra ngoài đứng, nhìn xe cộ đi trên đường thấy còn thoải mái hơn, đang nhìn mung lung thấy tiếng nói : – Anh Sơn nhá, về nghỉ hè mà chả thấy qua nhà em chơi.

nhà thì làm j có cái j mà đến chơi cơ chứ, đến tám với bà Hải chăc, tôi cười nói :

– em đi học suốt, anh sang đây ngồi không hay sao, bố em cũng đi chơi hoài mà.

No đứng cạnh với tôi, cũng đang nhìn ra ngoài đường, tóc cột cao kiểu tóc đuôi ngựa, cũng hơi hơi có màu râu ngô roài, kiểu tóc này với những đưa đầu tròn như nó là rất hợp, trên ng mặc cái áo phông bó sát cổ trễ và quần jean, nhưng mà nó chỉ đc cái cao và trắng thôi, họ hàng kém lắm, chả thấy cong lên hay lồi lõm j cả, tôi tặc lưỡi, lớp 11 đến nơi rồi, thế này thì chán chết, . nó bĩu môi nhìn tôi nói : – anh nói điêu ý, em đi học thêm tý thôi, vẫn ở nhà hoài mà.

Tôi bảo : – anh còn lạ j nữa khối bọn em, tháng 8 là đi học rồi còn j, mà em thế này, còn lo không có ai đưa đi chơi sao.

Nó lắc đầu: – em không thik đi chơi với tụi nó, toàn thằng ngố thôi, tụi nó cứ nghĩ tụi nó là sành điệu lắm ý, ăn nói thì lắc cấc.

“Con bé này cũng rất là kiểu bá đạo ” rồi thấy nó nhìn tôi cười cười, nó bảo : – mai anh rảnh không, tối mai đèo em đi chơi đc không, ở nhà hoài chán quá.

Tôi nói : – thế không định chăm mẹ ốm hay sao mà đòi đi,

Nó đáp luôn : – đâu mà, mẹ ốm nhẹ thôi, tại mẹ thấy mẹ anh sang nên làm bộ thôi, chiều nay mẹ còn đi ra ngoài đc cơ mà nên tối em mới đi học đc chứ, mà anh chưa trả lời em đó.

Tôi cười trừ : – đc rồi, mai rảnh thì anh gọi DT cho, nhưng mà không hứa trc đc đâu nhé.

Nó bĩu môi : – vẫn là cái kiểu nói lấp la lấp lửng, anh nói vậy là để tính bài chuồn chứ j

“à, con này h khôn lên nhiều quá ta” tôi nói : – thì đúng là nếu bây h nói thì đúng là tối mai anh rảnh thật, nhưng sợ cả ngày mai có chuyện phát sinh thì sao, hứa trc mà ko giữ lời đc thì nói làm j.

Nó nhìn ra đường như mông lung, nó nói nhỏ : – Anh càng ngày càng nói năng kiểu khó nghe đó, không thích đèo em đi chơi thì cứ nói, chả cần. Rôi quay lưng đi thằng vào nhà, “ô cái con này hay ah nha, lại lên cơn, cứ thik mình đèo nó đi chơi, phải trốn chứ, đèo nó khác j đèo thùng nước gạo đâu, ng đâu mà dữ ác ” mà tôi lẩm bẩm tự hỏi, đi với tôi ăn nhiều thế chắc ở nhà ăn cũng không ít, sao mà ng lại chả thấy béo lên là sao nhỉ, đi đâu hết không biết, nó nhìn cũng dễ thương, nếu mà có chỗ nhô chỗ lõm thì cũng thuộc loại là ngon đó,

chắc năm sau mới may ra, đang nghĩ linh tinh, tự nhiên thấy có tin nhắn, tin nhắn của con bé Huyền, nó không ra đây nói đc hay sao còn bày đặt nt chứ, tôi đọc tn : “Nhưng mà em thích đc đi chơi với anh, hôm nào rảnh nhớ đèo em đi chơi đó ”, đọc xong tý thì tôi thấy buồn cười, tự nhiên tôi thấy hơi lạ lạ, bọn con gai 9x h bạo dạn thế nào sao, mình chắc già mất rồi, chậc chậc, tôi cười cười, nt cho nó : “uhm, anh biết rồi, anh hứa trc khi đi sẽ qua đón em đi chơi mấy hôm, oke “, rồi đang nghĩ, từ sáng tới giờ không thấy Linh gọi dt hay nt j cả, cũng hơi kỳ kỳ ta.

Đứng đc thêm 1 lúc mới thấy mẹ tôi đi ra, cũng hơn 10h rồi, trên đường 2 mẹ con nói chuyện linh tinh, tự nhiên tôi nhớ ra cái j đó, đi lòng vòng tìm kiếm, mãi mới thấy cái xe bán bắp rang, tôi liền mua 1 bịch to luôn, mẹ tôi nói tối ăn nhiều cái đó làm j, mà làm j mà mua nhiều thế, nhà làm j có ai ăn, tôi tặc lưỡi bảo : – lâu rồi không ăn nên h con thèm thôi, thôi mẹ đừng hỏi nữa, cầm cho con nè.

Giá mà ng ngồi sau tôi bây h là chị thì hay quá, chắc lượn vài vòng mới về, nhưng mà ng ngồi sau lại là mẹ tôi, về nhanh cho nó lành, mà nãy nhớ bảo chị để cửa rồi mà, phải về nhanh chứ, he he.

Chào xong bố mẹ, tôi cũng chả kịp đợi bố mẹ nói thêm câu j, leo tót lên phòng, khoá kín phòng lại, cho khỏi vào, có j còn về kịp chứ, cầm gói bắp rang bọc kín lại, đang định cầm theo 2 chai nước, nhưng mà tội j, mình chi bỏng ngô rồi, bắt bà ấy chi nước chứ, cũng chả thèm thay quần áo,copy xong bộ phim vào USB rồi tôi vội vội vàng vàng trèo sang nhà chị.

Đứng trc cửa ban công mà bình thường tôi vẫn hay vào, lối mà chị hay đi ra để phơi đồ, hơi hồi hộp 1 chút, không biết chị có để cửa cho tôi không nữa, nãy tôi dặn rồi, chắc là để mở thôi, nhẹ nhẹ cầm cái tay nắm, khẽ kéo ra, “ớ mẹ, sao không ra nhỉ” tôi toát cả mồ hôi, chắc là kéo nhẹ quá đây mà, hoặc là kẹt, kéo lần nữa xem sao. Vẫn không ra, vậy là chốt trong rồi, ơ hay nhỉ, rõ ràng nói để cửa cơ mà, lạ quá, tự nhiên lại khoá cửa, không cho mình vô là sao nè. Cầm túi bắp rang mà chán nản, thở dài 1 cái,

vậy là chị không cho tôi vào rồi, chán quá đi mất, đang định bò về, vì nói thế mà chị không cho chả lẽ mặt dày kêu chị lên mở cửa sao, ng ta không muốn thì thôi vậy, tự nhiên nhớ ra, ah đúng rồi, còn cánh cửa đi ra từ phòng cu BI mà, không chắc chắn lắm, nhưng còn cơ hội là phải thử, tôi trèo qua lan can lên phía trên, đi ra đằng trước, cầm cái tay khoá, hơi hồi hộp, cái cửa này mà không mở là về thật nè, đêm nay lại ngủ 1 mình roài, toát cả mồ hôi, y như là đi thi đại học ý, khẽ giật cái khoá cửa xuống. Cạch – Á, mje, tý thì lỡ mồm, reo lên vì sướng, hoá ra chị để cửa thật, mà không phải là cái cửa đằng sau kia, mà là cửa đằng trước này, hoá ra chị vẫn rất “ ngây thơ” chưa biết là tôi hay ra vào bằng cái cửa sau kia hơn, nên để cửa trc cho tôi vào.

Len lén khoá cửa lại, không lỡ may đang ân ái lại có thằng trộm dở hơi nó bò vào thì bỏ mẹ, cố gắng nhẹ lắm nhưng tiếng chốt cửa vẫn vang lên 2 tiếng ..tạch..tạch

Rón rén xuống nhà, thở nhè nhẹ, doạ cho chị giật mình cái chơi, nghĩ đến cảnh chị la toáng lên chắc vui lắm, tôi cố nín cười, ơ mà bà này, ngủ sớm thế nhờ, mới gần 10h30 mà tối om, càng hay, ngủ thì anh chọc cho tỉnh luôn, lén lén nhìn vào cái buồng ngủ, thấy màn đã buông xuống,không thấy động tĩnh j, tiếng quạt kêu ro ro, tôi chắc mẩm chắc là ngủ say , rón rén tiến đến cái giường, qua ánh đèn ngủ lờ mờ, cố nhìn xem thân hình chị đang nằm như thế nào, tự nhiên nghe thấy tiếng cửa phòng đóng cạch 1 cái, tôi giật thót cả mình, quay lại, 1 cái mặt trắng nhợt, tóc tai loà xoà, 2 tay giơ ra phía trước, mặc cái áo dài thùng thình tiến về phía tôi…. Ma sao …….

Tôi hét toáng lên, ném cái túi bỏng vào con “Ma” đó, ngã ngửa ra giường, mặt tái nhợt, “ma, ma ma’ rồi như thấy cái j đó không đúng, con “Ma” kia đang cười gập cả ng lại, tiếng cười dòn tan vang lên, cả ng con “Ma ” đó run lên bần bật vì cười, đang như bò lăn trên đất vì cười, tôi nhớ ra cái j đó, chạy ra bật điện, nheo nheo nhìn con “ma” kia, mặt tôi tái nhợt, nhưng lần này là vì thẹn, hoá ra là chị trêu tôi.

Nghĩ vừa tức vừa thẹn, mình lố quá, để bà ấy cười 1 mẻ, tôi kéo cái màn gọn lại, túm lấy cái thân hình đang cười ngặt nghẽo nãy h ném lên giường, cứ nhè eo, nhè đùi mông mà nhéo, tranh thủ sờ cho bõ ghét, rồi cù cả lên nách, lên eo, làm chị lăn lộn vì cười, giãy nảy lên chống cự, mặt chị đánh phấn trắng hẳn lên vốn để hù tôi, đang như hồng lên vì cười nhiều quá,

mãi rồi chị mới nói đc, nhưng mà vẫn còn đang rất khó khăn vì đang cười : – thôi… thôi.. bấu đau thế.. thôi thôi. Rồi lại bị tôi cù léc cho bò ra mà cười, cứ giãy đành đạch, cái áo ngủ bị tốc lên, he hé lộ ra cái quần lót màu trắng quyến rũ, lớp lông đen như ẩn như hiện mờ mờ dưới lớp quần lót, cù léc mà thấy da chị mát lạnh, sờ thật là thích.

Mẹ, cù bà ấy cười mà cũng đến mệt, chị giãy mãi mới bò ra cuối giường đc, nhảy xuống đất, vuốt vuốt lại cái ao, mặt vẫn còn cười cười trêu tôi, tôi đang ngồi trên giường, bực lắm, tự nhiên bị làm trò cười, mà còn bị doạ ma mới nhục chứ, lại còn trước mặt chị nữa chứ, bình thường đi nhà Ma suốt không sao, tự nhiên giờ lại thế, 1 là tự nhiên bị giật mình, 2 là trong đêm tối thật, làm tôi cử tưởng là thật chứ, đang không biết chưa thẹn thế nào, thấy chị cố mím cười, chị bảo : – cái thằng này, bấu ng như con gái thế, đỏ hết lên rồi nè, đau kinh, bảo thôi mà cứ cố.

Tôi bảo : – ai bảo tự nhiên doạ ma em làm gì.

Chị lại cười cười : – tại ai bảo lúc nãy trên ban công làm chị giật mình, mà ai biết đc là em sợ ma. Vừa dứt lời lại thấy chị ôm bụng cười, tôi tức quá, đang định xuống kéo lên giường cho trận nữa, chị lùi lại xua xua tay, chị cười hổn hển như sắp đớt hơi, thều thào nói : – thôi thôi, chị không cười nữa, cù nữa là cười đứt ruột chết đó. Hừ, nói thế tôi tha, tôi hỏi : – sao mà biết em đến lúc nào mà doạ.

“ – thì nghe tiếng mở cửa rồi tiếng khoá cửa đó, cửa nhà chị nên chị biết mà – chị đang vuốt vuốt lại tóc, đã thôi nín cười
—————-

Thuộc truyện: Chuyện 1 Thời Đã Qua

10 người thích truyện này

Leave a Reply