Lâu đài trên cát – Chương 105 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 105: Vết thương – by DiVangNhatNhoa

Hơn một tháng nay không vào topic, lẽ ra cũng không muốn nói gì ở đây nhưng thấy các anh em comment mong ngón quá, thôi thì cũng có vài lời với anh em độc giả để các anh em không trông chờ rồi thất vọng

– đúng thật là từ sau tết đến giờ cũng hơi bận rộn với việc này kia nên chưa viết, nhưng đó cũng chỉ là 1 phần, phần chính còn lại là 2 tháng nay lòng mình nghĩ về nhân tình thế thái lạnh lẽo nên “chất lửa” không còn sung như 2 tháng trước tết nữa. Văn cũng là người, một người với tinh thần chán nản cho nhân tình thế thái, ngao ngán trước những chuyện xung quanh thì ngòi bút hết lực. Không dám hẹn về thời hạn viết tiếp tác phẩm nữa, chỉ mong anh em hãy hiểu nếu 1 ngày nào mình tìm lại nhiệt huyết trong lòng thì sẽ đặt tay viết tiếp.

Hôm nay đau khổ trong lòng quá có viết vài dòng ở facebook, mong anh em đọc xong sẽ hiểu cho mình và không “kỳ vọng” hay “thúc hối” tác phẩm sớm hoàn thành bây giờ nữa

VẾT THƯƠNG

Có những giai đoạn tôi biết, chỉ có nước mắt mới hiểu những gì chất chứa trong tim.

Những vết thương tình yêu thời thanh niên làm tôi đau đớn tâm hồn ra sao, thì vết thương tình yêu của một người đã trưởng thành, đã từng trải còn sâu xa hơn nhiều lần. Mất đi không chỉ là một người yêu quý, mà là những năm tháng tươi đẹp không còn quay trở lại. Và nó tan biến đi như chưa hề có, như ta chưa hề ấm áp, hò hẹn, chia sẻ những giây phút yêu dấu và gần gũi.

Lúc đó, chỉ có một thứ hiện thực mà ta buộc phải chấp nhận bằng nước mắt. Đàn ông cũng khóc chứ, chỉ là họ ít cho ai biết họ đã hoặc đang khóc, họ về buồng riêng, đóng kín cửa, và lặng lẽ khóc.

Khi nguoi ta bỏ tôi, tôi nghĩ đó là lỗi của chính mình. Mình đã không làm cho họ cảm thấy hạnh phúc. Một người đàn ông không biết cách mang lại hạnh phúc cho người xung quanh, thật tồi tệ.

Xen giữa những cơn ngơ ngác ấy, tôi tự đi viện, tôi tự làm những việc mà trước giờ người yêu mình làm cho mình hoặc cùng san sẻ với mình, tôi tự lo liệu đời mình, tôi tự vượt qua những cơn khủng hoảng của đời tôi mà không có ai ở bên. Cho đến ngày hôm nay nhìn lại, thấy nước mắt đúng là người bạn thân nhất, chỉ có nước mắt hiểu lòng tôi.

Vậy những vết thương trong tim, ai mang đến, ai chữa lành?

Tôi nhớ một cuốn sách đọc được hồi nhỏ, có câu đinh ninh mãi trong tim “Đau khổ thay cuộc sống của một kẻ đòi hỏi tình yêu, mà chỉ nhận được dục vọng”.

Đó là gánh nặng cuộc sống mà khi quay về tự đối thoại với mình, tôi mới thấy mệt mỏi. Chỉ chính mình mới hiểu, điều gì làm mình cảm nhận đây là tình yêu, thứ gì làm ta hiểu đây chỉ là dục vọng. Cho dù “người ta” cứ khăng khăng đó là tình yêu.

Dục vọng là khi ta muốn được yêu, có được tình yêu. Còn tình yêu là khi ta có thể hy sinh tất cả mọi dục vọng, cho kẻ khác. Kể cả hy sinh chính tình yêu. Như tôi khi đó, sẵn sàng yêu không đòi hỏi gì, không cần đáp lại, không cần danh nghĩa, không cần hứa hẹn, không cần chăm sóc.

Những thứ tình yêu như thế không đến nhiều lần trong đời, hoặc những người làm ta có thể yêu như thế, ta không được gặp nữa. Biết đâu sau này trên đường đời tôi sẽ gặp người như thế, nhưng lúc đó tôi đã già.

Cảm ơn những computer games, đã giúp tôi chống trả lại nước mắt và những cơn khủng hoảng. Có ngày tôi chống chọi tới năm giờ sáng, rồi xuống nhà chạy bộ, sau đó chạy ra cafe wifi, ngồi lặng lẽ rồi chọn một bữa sáng cùng ly cafe đắng. Nếu đau tới mức không ngăn nổi nước mắt, hãy mượn games để giữ cho đầu óc trống rỗng không nghĩ ngợi gì. Mượn cả những cuộc chạy bộ, thể thao, chơi bóng đúng giờ, hãy nhảy xuống bể bơi đúng giờ để xua những ý nghĩ ra khỏi đầu óc. Lâu dần rồi cũng sẽ quên. Tôi học được cách quên mà không cần thuốc nào. Cảm ơn sự từng trải giữ cho tâm hồn tôi cân bằng trước những vết thương. Dù bây giờ sau những sóng gió cuộc đời, tôi trở thành người chậm chạp, tôi học và nhìn mọi thứ luôn chậm hơn người khác. Tôi nhận ra, tình yêu giống như cơn điên tức thời, sau cơn điên ta trở nên dửng dưng. Tôi cũng không còn khóc nữa, tượng đá, dù có đau cũng không còn khóc được.

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

75 người thích truyện này

Leave a Reply