Em gái của trời – Chapter 8

Truyện ngắn – truyện voz: Em gái của trời – Chapter 8

Tác giả: cusiu

Việc đầu tiên khi tôi lên thị xã là tìm việc làm thêm để trang trải học hành và bớt gánh nặng cho em gái. Ngày ấy việc làm thêm ít lắm , quanh đi quẩn lại chỉ có gia sư và phụ quán cơm là thông dụng nhất , nhưng lương cực bèo và thỉnh thoảng còn bị ăn chặn tiền . Tôi thì việc học hành nặng nhọc , thời gian nghỉ rất ít , những việc ấy thì ngốn quá nhiều thời gian và có vẻ không phù hợp với một thằng thơ thẩn và hay đãng trí như tôi.

Cuối cùng thì tôi cũng xin làm đc một một chỗ , công việc hơi ”lạ” nhưng ko quá cực nhọc , lại chủ động được thời gian, đó là chèo xuồng vớt rác ở hồ ( Cái hồ này nằm giữa trung tâm thị xã ). Công việc chủ yếu là sáng sớm đi xuồng cùng với 1 bác nữa , men theo bờ hồ để cầm 1 cái vợt lưới dài vớt những thứ mà người ta ”vô tình” vứt xuống .

Cộng tiền lương với tiền bán ve chai những thứ vớt đc , tôi cũng đỡ đần được phần nào . Đến giờ nghĩ lại , tôi thấy ngày ấy mình thật may mắn vì tìm đc công việc này , nó ko đơn thuần giải quyết gánh nặng kinh tế cho tôi ,mà nó còn giúp tôi tìm được một người con gái …

Hàng tháng em gái vẫn gởi gạo, cá khô , muối vừng dưới quê lên cho tôi . Tôi cũng muốn về nhà thăm nó , nhưng sợ tốn kém đi lại , sợ bỏ việc mất tiền , sợ bỏ học mất bài vở .

Tôi cố vin vào những lý do ấy để ko về quê , vì thật ra tôi sợ phải về nhà , tôi sợ cảm giác ko cầm được lòng khi nhìn thấy em với đôi quang gánh , chiếc nón tả tơi và mồ hôi nhễ nhại, quần áo thì mặc lại của mẹ , nhìn xa chả khác bà già.

Từ lâu nó đã ko còn chải chuốt nữa rồi , nó đã quên rằng mình chỉ mới mười mấy tuổi , cái tuổi những đứa bạn nó suốt ngày đứng trước gương hay tủ quần áo để xăm xoi , ngắm nghía… Chính vì sợ cảm giác nặng nề khó chịu đó ám ảnh nên mỗi năm tôi chỉ về nhà một lần vào dịp tết , thỉnh thoảng có việc gì thì biên thư. Tôi đang cố trốn tránh sự hổ thẹn và dằn vặt bản thân vì đã ko lo được cho nó như lời hứa với mẹ…

Tâm trạng ấy kéo dài trong 2 năm khiến tôi chỉ biến cắm đầu vào học và làm việc , hoàn toàn ko tiếp xúc hay chơic bc . p c với bất cứ một người bạn nào trên thị xã cả, mãi cho đến năm tôi học lớp 12 thì tôi bắt đầu quen một đứa con gái , nó là con của bác Tụ ( người vớt rác chung với tôi ). Thỉnh thoảng tôi có thấy nó mang cơm nước cho bố , nhưng tôi cũng ko để ý đến nó lắm.

Tôi chỉ thật sự biết tên nó khi nó lên lớp 10 vào học chung trường với tôi. Biết tôi cũng học trường đó nên bác Tụ nhờ tôi hôm khai giảng dắt nó đi xem lớp hộ bác.

Bác bảo nó ít ra đường và hay xấu hổ nên nhờ tôi dẫn vào trường cho khỏi bỡ ngỡ. Tôi thì ko thấy thế , nó tên là Trâm Anh , một cái tên đẹp và ”thị xã”. Nó cũng chẳng hay xấu hổ và bẽn lẽn như bác Tụ nói , ngược lại còn rất hiếu động và ưa chạy nhảy , hoàn toàn ko phù hợp với bộ áo dài mà nó mặc hôm tựu trường.

Tôi dắt nó vào trường thì nó gặp bạn cũ nên bỏ tôi lại nhập vào đám bạn , ko quên cám ơn tôi bằng một nụ cười rất tươi. Ngày đầu tiên chính thức quen nó chỉ có vậy , thấy nó trẻ con và nhí nhảnh quá , tôi chợt chạnh lòng nhớ đến em gái ở nhà, cũng chỉ bằng tuổi nó mà sao em tôi già dặn quá , cuộc đời hay là chính tôi làm cho em trở nên như thế… Chắc ko phải là do cuộc đời …

Tôi học trên Trâm Anh hai lớp nên thỉnh thoảng nó có mang sách vở ra phòng bảo vệ ( Bác Tụ là bảo vệ khu đập vịt , kiêm dọn vệ sinh , vớt rác …) để nhờ tôi giảng bài hộ. Thỉnh thoảng nó còn đòi theo tôi đi theo xuồng vớt rác , nó vớt thì chẳng được bao nhiêu , nhưng nghịch nước thì giỏi. Nhiều lúc nhìn thấy nó nghịch ngợm và quậy phá, những mệt nhọc lo toan của tôi tự nhiên tan biến hết. Tôi hay nhìn trộm nó những lúc như vậy , trông nó thật đáng yêu , trái hẳn với vẻ xù xì và từng trải của bố nó , tôi đoán là nó giống mẹ…

Nó hay hỏi tôi :”Sao anh ít nói thế , như ông già ý” ” Truyện hay vậy mà anh ko cười à” ”Anh đang nghĩ gì thế ”.. Vô vàn những câu hỏi của nó đc tôi đáp lại bằng một tiếng ừ và một nụ cười gượng . Tôi không muốn kể cho nó nghe cũng vì tôi ko muốn một đứa như nó phải nghe những tâm sự ko vui , những thứ mà sự vô tư của nó ko dễ dàng tiếp nhận được…

Vào một buổi tối tháng 11, sắp thi học kì I nên tôi thức khá khuya. Đang chăm chú bài vở thì tôi nghe có tiếng gọi rất quen . Tôi đi ra cửa , chưa kịp định thần thì tôi thấy..con Luyến . Nó đứng ngoài cửa , mặt thẫn thờ và có vẻ mệt mỏi , tay nó ôm một cái ba lô to tướng…

—————–

Thuộc truyện: Em gái của trời – Tác giả: cusiu

8 người thích truyện này

Leave a Reply