Yêu phải song sinh – Chap 3: Ra mắt

Truyện online: Yêu phải song sinh – Chap 3: Ra mắt

Tác giả: nHoktiPer

– Sao.???

– Đại ca nghe tẩm ngẩm mà đánh chết voi nhá_ Thằng DM nói

– Ờ.. ờ..

– Ờ cái cục cờ.. Tao là tao d3o thấy ai hên như thằng này, đùng cái có gấu xinh nhất hội_ một hảo hữu bức xúc

– Mày xem lại, nó tu tâm tích đức 2 năm liền không gái gú, trời phật mới thương chứ cỡ mày hết cua con nọ lại tán con kia thì kêu cái cức gì, nhờ đại ca nhờ.

– … bla… Bla…

Tôi cũng đến chịu với bọn này, đã có gì đâu, thậm chí còn chưa cả hỏi L có người yêu chưa mà bọn cờ hó đã bàn luận như kiểu L thuộc về tôi rồi.

– Nói chán chưa tụi bây, đói rồi không về mà ăn cơm_ tôi lên tiếng chấm dứt cuộc họp tầm xào của lũ bạn, chưa kịp quay đi thì thằng C Chuột lên tiếng

– Từ từ, mày có gấu rồi thì biết phải làm gì không..??

– không, làm gì là làm gì, bố chưa có nhé

– Chưa có cũng được nhưng em nó chọn ngồi cạnh mày…

– Rồi sao.??

– Mày khao..

– Ờ, ờ… mà d3o, sao tao lại phải khao…

– Ơ thằng này, em nó có ý thế mà mày không nhận à, mày cưa phát nữa tự đổ luôn ý chứ…

– Chắc d3o đã thế, tại bàn tao ngồi 1 thôi.

– Thế bây h anh hỏi chú có chịu xì tiền ra không.

– D3o cơ, ngon vào mà ăn tao này.. lè lè > Tôi thè lưỡi trêu ngươi thằng Chuột

– Mày ngon, lên…. Thằng C phất tay như khiểu nó là trùm ở đây vậy. Cả một lũ chó chít ùa lên vây tôi vào. Co giò định chạy thì bị tóm luôn lại, mấy thằng kẹp chân kẹp tay kẹp cổ tôi vào, giãy không nổi luôn, mạ nó 9 thằng béo đè một thằng gầy..

-Muốn đánh muốn giết thì cứ làm, tao không sợ tụi bây đâu_ tôi anh hùng

– Tao không đánh mày_ thằng Chuột tiến lại gần. Nó giơ tay lên…

– HAhahaha… haha hi hi hô hô… đồ Chuột chết … mày có bỏ tay ra không thì bảo.. hahaahahaha..

– Sao thế có chịu chưa cưng.?

– D3o, hihihi… mày …há há.. tưởng mày… hohoho.. ngon chắc..hí hí hí ha ha..

– Ờ đấy rồi sao..chết mày nè..

– Thôi thôi… hahahaha… em xin anh Chuột… hi hi hi_ thằng Chuột ra lệnh cho bọn kia căng người tôi ra xong cù thật lực, tôi thì có máu nhột, chịu sao nổi, đúng là thằng tiểu nhân bỉ ổi

-Khao không, tao chủ trì mày chủ chi, hả. _ nó lại cù tiếp, phe phẩy cái ngón tay cạ cạ vào nách tôi. hix

-d3o… hahaahahahahaha…. thôi chịu… khao.. hihihihi…

– Đó thếc ó phải ngoan không,… thả nó ra_ Thằng C chỉ đạo, mấy đứa kia buông tôi ngã bạch xuống đất

– Về bây, tối nhá mày, không trốn nổi đâu

Tôi lồm ngồm bò dậy, quân tử là phải trả thù… co chân sút thật mạnh vào mông thằng CHuột rồi chạy biến, chết mày chưa thằng chả rú như heo bị chọc tiết….

Bon bon về nhà, nghe nhạc phát ra từ chiếc Iphone, vừa đi vừa hát nghê ngao “Chuyện chàng cô đơn”. Tôi thích bài hát này, nó hơi… cổ chút nhưng không sao.Tới cổng, ngó sang thấy hàng xóm đang lục đục khuân vác đồ đạc, hình như có ai dọn đến thì phải, hay là….. Tôi nhướng người lên nhìn qua hàng rào… To day is a lovely day, and i can see you… Trong một khoảng khắc, tôi đã thấy thiên thần

Vẫy tay chào L, L cx rất bất ngờ. Chuyển đến ngồi cạnh, chuyển nhà về cạnh, bạn có tin vào định mệnh ko.?? Tôi thì bắt đầu tin là có rồi đấy..Chẹp chẹp, L ở nhà mặc chiếc áo phông màu trắng, chiếc quần đùi ngắn màu hồng khoe đôi chân trắng nõn nà, dài miên man,nhìn từ trên xuống dưới da thịt L cũng trắng hồng lên dưới nắng nhìn muốn xịt máu mũi, Thằng anh cứ phải bảo thằng em bình tĩnh, sắp 18 tuổi rồi đi tù như chơi.>_< bảo L chờ chút, tôi phóng vội về nhà thay quần áo, có đúng dì vú đang ở dưới bếp, tôi chào rồi chạy lên phòng. Thay quần áo với tốc độ bàn thờ, lau mặt mũi mồ hôi tôi lại phi xuống. Ra cổng, L đứng đó rồi, em cười rạng rỡ – Không ngờ mình là hàng xóm của nhau luôn đấy nhìn cậu tớ rất bất ngờ.. – Tớ cũng vậy, ờ mà cậu cần tớ giúp gì không, bố mẹ cậu đang dọn nhà mà tớ với cậu đứng đây nghe hơi kì -Sao mà kì – Ờ, ờ.. – hihi, đùa thôi, sáng h vừa xong rồi, nhưng yên tâm lúc nào tớ cũng có việc cho cậu. – Ờ… hả mà là sao.?? – là thế chứ sao, thôi đi L vô tư nắm tay tôi kéo đi, tay cô nàng hơi lạnh nhưng không sao, có tôi nó sẽ ấm lên thôi Nhà hàng xóm, nói một cách công bằng thì to hơn cả nhà tôi. Khoảng sân trước rộng trồng cỏ xanh mượt, có lối đi lát bằng đá dẫn vào nhà. Đằng sau nhà có một số cây thân gỗ lâu năm cho bóng mát, ngày hè mà mắc võng ngồi đấy thì tuyệt cú mèo. Tường cao rào sắt, một cánh cổng lớn bề thế màu đen. Nhà biệt thự 3 tầng lầu, rộng rãi khang trang, đồ đạc đắt tiền,..v.v… Đó là tôi mới nhìn sơ sơ lúc ngơ ngác đi theo L.Tôi có cái tính thích quan sát mọi thứ xung quanh nhưng chỉ quang sát và khen ngợi chê bai trong đầu thôi không có nói ra, với lại thường thường tại đi học về toàn rúc vào phòng chơi điện tử nên cũng không hay quan sát mấy nhà hàng xóm hỳ.. Bược vô phòng khách tráng lệ tôi tháy có 2 người đang ngồi nói chuyện. Người già hơn tầm 40 tuổi, dáng phộp pháp, cái bụng mà ssau này tôi hay gọi là bụng bia núc ních. Khuôn mặt gây cảm giác thân thiện gần gũi, nụ cười hào sảng, cho thấy sự thoải mái. Người trẻ hơn chắc tầm 20 là căng. Anh ta nhìn mặt mũi bình thường, tóc làm xoăn bồng bềnh kiểu mấy ông Hàn Xẻng người đô con chắc nịch nhưng không hiểu sao tôi không có cảm tình với anh ta. Nụ cười của anh ta rất điệu, và có phần giả tạo. L chạy đến nói gì đó với người đàn ông 40, chắc bố cô ấy, bác ra mời tôi vào.. Sau cái bắt tay thân mật đầy tình bằng hữu giữa những người đàn ông, tôi ngồi xuống ghế. Bộ bàn ghế gỗ chạm trổ hoa văn rất cầu kì tinh xảo, nói chung là cho thấy gu thẩm mỹ của gia chủ. Nhìn xung quanh căn phòng để đánh giá, mẹ tôi bảo khi đến nhà ai đó con hãy quan sát chủ nhân ngôi nhà, ngôi nhà của ông ta để lựa lời nói chuyện cho phù hợp. Nhất là chủ nhà, chỉ cần qua vài ba câu nói có thể biết phần nào tính cách. Nếu gia chủ có vẻ hài hước thì bạn hãy cố nói chuyện cho vui vẻ và luôn cười, nếu gia chủ nghiêm nghị, lễ giáo thì bạn nên tỏ ra nghiêm túc và chứng tỏ mình là con người lich sự suốt buổi trò chuyện. Nếu gia chủ thích khoe khoang thì bạn hãy cố khen ngợi và công nhận ông ta, và còn nếu ngay từ đầu gia chủ đã tỏ ra khó chịu với sự xuất hiện của bạn thì đừng cố ở lại mà hãy ra về ngay khi có thể, tránh bị xùy chó ra đuổi>_< .. Bố L rót cho tôi một chén nước chè( chén trà) tôi đưa hai tay cung kính đón nhận ông khơi chuyện

– Con là bạn cùng lớp với L nhỉ.?

– Vâng, ngồi cạnh luôn đó bác.TÔi bổ xung, có vẻ bố cô nàng không khó tính nên tôi cho phép mình nói chuyện tự nhiên hơn

– Umm, gia đình bác mới chuyển về đây, con bé nó vẫn chưa quen biết nhiều, lại nhút nhát từ bé nên có gì con giúp đỡ nó nhé

– Vâng, thưa bác

-Mà con tên gì…??

– V.N.P ạ

– À ờ, điệu nhảy của cơn gió phía nam nhỉ..

– Vâng, hỳ hỳ..

Nói chuyện với bác cảm thấy hợp dơ, thoải mái phết.. hỏi han đôi ba câu công việc, gia đình. Tôi biết được bác làm ăn kinh doanh khách sạn nhà hàng trên HN, cũng bận rộn nhiều nên quan tâm L hơi ít. Tôi cũng kể cho bác về gia đình mình, trường học ra sao, sống ở đây thế nào.Qua lại chán chê chuyển sang chủ đề bóng bánh

– Con thích CLB nào..??/

– MAnchester UNited thưa sir, đá hay bá cháy con bọ chét

– Oui, oui, hay đấy, ta cx thích Mu từ lâu rồi.. Fan từ lúc có thế hệ vàng xuất hiện đấy.

– Vâng, cái thế hệ đấy nổi tiếng mà bác, con là con thích nhất Paul Scholes, hắn ta mà nã pháo tầm xa thì thôi rồi..

– Bác thì bác thích Ryan Giggs hơn, đá lắt léo, khiến cho hậu vệ đối phương theo bóng rất khó, lại trung thành nữa

– Ấy không có được nha, con cũng thích Ryan Giggs nữa.

– Thằng này khéo nói thật, mà C, con bảo con cũng hay xem đá bóng mà, ở Mu con thích ai nhất.??

Ông mãnh tên C nãy h ngồi im im ra chiều cay cú hông có thích tôi và bố L nói chuyện với nhau được hỏi bất ngờ thì hơi lúng túng, một lúc suy nghỉ anh chả phán một câu

– Cái thế hệ vàng đấy con thích nhất Ronaldinho, đó mới là cầu thủ hay nhất

Tôi với bố L á khẩu. Tôi há hốc mồm còn bố L hỏi lại. Tụt hết cả cảm xúc

– Con có chắc không vậy.?/

– Sao ạ, con cũng là Fan MU mà sao không biết.

Nhìn sang L đang mím chắt môi lại, má hơi hồng nên chắc nhịn cười, L vừa ra ngồi cạnh bố mình một lúc, có nghĩa là đối diện tôi.Bố L cười xòa cho qua rồi vội chuyển chủ đề khác.

– C với P này, hôm nay 2 con ở lại đây ăn cơm với bác cho vui.

Ku C nhanh nhảu ton hót ngay

– Vâng thế thì còn gì bằng ạ, gì chứ em L nấu ăn ngon nhất luôn đó bác

– Em không nấu hôm nay_ L bẽn lẽn

– Hả, à không, ý anh là ai nấu cũng được , được ăn cùng em với bác thì cái gì cũng ngon cả_ ông mãng tráo trở

– Con thì sao, P ?_ bác quay sang tôi

– Thôi ạ, để dịp khác con sang, dì con nấu cơm ở nhà rồi với cả bác mới đến đây ở con cũng không dám làm phiền bác nhiều

– Không sao đâu, cứ ở lại đây ăn với cái L nè_bác có vẻ níu khéo tôi.hihi

– Sao lại lôi con vào, bố mời chứ bộ_ L nhăn mặt phụng phịu

– Dạ thôi, cũng muộn rồi con xin phép về nhà cho bác ăn trưa còn nghỉ ngơi_ tôi nhìn đồng hồ, cũng 11H30 rồi chứ sớm chi mà ngồi hoài

– Ừ, thế thôi chiều rảng sang đây chơi nha con

– Vâng, chào bác, chào L, chào C. tôi cúi đầu chào một lượt rồi đi ra cửa, L chạy theo mở cổng

– Ủa mà nãy h không có thấy, mẹ L đâu..???

—————-

Thuộc truyện: Yêu phải song sinh – by nHoktiPer

70 người thích truyện này

One Response

  1. sky vũ nam phong November 8, 2016

Leave a Reply