Hoa Vàng Thuở Ấy – Chap 111 Gặp lại nỗi nhớ

Chap 111 Gặp lại nỗi nhớ

Hôm sau, lúc tôi vừa đến khu học quân sự tụi bạn đã vây quanh.

Tụi A6 rủ lớp mình đá bóng nè.
Tụi 11/2 nữa, thằng Kiếm rủ.
B9 nữa.
Thôi thôi được rồi. Đứa nào rủ cũng mặc, mới đá hôm qua, để mai đi.
Có lẽ trận thư hùng chiều qua với chiến thắng suýt sao tụi A2 đã đưa tên tuổi lớp tôi, từ một đội bóng vô danh với lần đầu ra trận trở thành đối thủ mới hứa hẹn đầy tiềm năng. Thật ra tôi cũng muốn chiều nay đá thêm trận nữa vì hôm qua, tôi thủ môn suốt từ đầu có đá đấm gì đâu. Nhưng ngặt cái tối qua Thương gọi tôi nói sáng nay bận gì đó nên không gặp được, rồi dời lịch hẹn qua buổi chiều.

Riêng với tà áo trắng này, tôi sẵn sàng gác lại tất cả đam mê qua một bên để được đối diện. Vừa như để giảm bớt cảm giác đầy tội lỗi xưa nay, vừa có cơ hội thỏa đi bao nhung nhớ.

Nghe tôi quyết định, tụi bạn ỉu xìu tản ra. Nhìn theo tôi cũng áy náy lắm. Nhưng lớp tôi vào thời điểm đó, nếu không có tôi đầu têu đứng mũi chịu sào, tụi nó tan rã nhanh chóng. Dù trong đội hình của lớp, vị trí của tôi có sự lựa chọn khác cơ bản ổn thỏa, nhưng tinh thần và khí chất tôi toát ra, khả năng đọc tình huống, sắp xếp nhân sự, lăn xả nhiệt thành… đó là chỗ dựa, là sự tin cậy, để cạnh tranh, để chiến đấu. Nếu một người đã vì mọi người nhiều lần, thôi thì hôm nay mọi người vì tôi một lần vậy.

Quan sát thấy Phượng với Thương đang trò chuyện gì đó góc bên kia. Vì hai lớp sát nhau nên hai cô bạn hay ngồi gần. Lớp tôi nằm giữa, muốn ngắm gái thì thỏa thích. Bên trái có A1 A3, bên phải có A5 A7, toàn hot girl. Con gái thời đó hầu như đều để mặt mộc. Không chút môi son, không chút má phấn. Chỉ có mái tóc dài óng ả được buộc gọn gàng sau lưng hay búi lên cao thành lọn. Vẻ đẹp đó nó chân chất, giản dị và có sức hút đến lạ thường.

Hôm nay học tháo lắp súng. Khẩu AK47 với nhiều chi tiết được chỉ huy phía trên tách ra giới thiệu từng phần nhỏ về cách tháo ra, lắp vô, lên đạn… Phần này tôi chả buồn chú ý lắm. Năm lớp 11, tôi và Minh từng được trường chọn cử đi thi Hội Thao Quốc Phòng toàn thành. Riêng về phần này, tôi cả tháo và lắp chỉ mất chưa đầy 24s.

Giờ giải lao, ngồi cạnh đám bạn đang bàn tán sôi nổi về trận bóng chiều qua, tôi lơ đãng phóng tầm mắt qua lớp Thương. Chợt thấy em đang vui vẻ cười đùa với thằng Vũ bên A6. Nhìn thấy tôi, em nháy mắt cười chào rồi quay đi. Trong lòng tôi bất chợt dâng lên thứ cảm giác nghèn nghẹn bức bối. Có lẽ, cảm giác này, ngày đó, em đã gọi nó là “ích kỷ”.

Thứ cảm giác khó chịu đó bám riết vào đầu óc tôi gần như suốt cả ngày hôm đó. Buổi trưa về, nằm lăn qua lăn lại trên chiếc giường gỗ xoan, hình ảnh ấy vẫn làm lòng tôi chùng chình. Lý trí tôi nói rằng tôi đang sai, tôi không cần phải như vậy. Nhưng cảm xúc trong tôi lại bất chấp, nó cứ vùng vằn rồi tiếp tục lún sâu.

Nhớ lại buổi gặp gỡ hôm nào giữa em và Diệp trên sân trường. Lúc thấy em múa hát tập thể nắm tay người ta, cảm giác này đã một lần tìm đến. Nhưng lúc đó tôi có Diệp bên cạnh, cảm giác khó chịu đó bị nụ cười kia xóa nhòa trong tích tắc. Còn giờ đây tôi đang một mình. Một mình với con tim trống rỗng những tương tư, những tội lỗi, những nghĩ suy chọn lựa… nên tôi càng bị cảm xúc gọi là “ích kỷ” đó dẫn dắt.

Chiều nay tôi sẽ được gặp em. Được ngồi đối diện và nhìn ngắm nỗi nhớ của mình thật gần. Được trò chuyện dù lắm lúc chỉ là những lời “vùi dập” của em dành cho tôi. Cũng phải thôi, tôi xứng đáng nhận những thứ như vậy. Nhưng quan trọng bên cạnh mong muốn giải tỏa nỗi nhớ, tôi còn muốn điều gì khác trong lần gặp gỡ này?! Nếu nói là không có, tôi đang tự dối mình. Còn nếu nói là có, có điều gì, thật sự tôi cũng không định hình được.

Rồi tôi lại bắt gặp mình đang ngẩn ngơ giữa lưng chừng sự khờ dại. Mọi tính toán trong yêu đương dường như chẳng có chút giá trị gì cả. Vì nếu có giá trị nào đó, hẳn tôi đã chẳng cô đơn như bây giờ. Thôi thì tốt nhất, trong buổi chiều nay, hãy để cảm xúc dẫn tôi đến nơi nào nó thích. Không nghĩ suy, không kế hoạch.

Kết thúc buổi tập, tôi chần chừ không biết nên hay không tiến về phía em. Nhưng chỉ một thoáng, tôi đã quyết rồi, quyết để cảm xúc dẫn dắt rồi, vậy nên tôi dợm bước. Thấy em và Phượng đang cười đùa đi về phía mình, tôi chợt lo sẽ mất đi không gian riêng. Nhưng chỉ vài giây sau tôi chợt hiểu, hóa ra tôi đã quên mất Phượng là ai. Trong cuốn sổ nhật ký chuyền tay hai đứa vẫn đang tâm sự, trong đó, Phượng không nhắc nhiều lắm về Thương, nhưng Phượng vẫn nhắc tôi nên mạnh dạn hơn và dứt khoát trong suy nghĩ.

Hai bạn đi đi, Phượng bận chút nên về trước. – Nói xong Phượng liếc qua nhìn tôi – Ăn chè vui vẻ nha. Hihi.
Tôi bối rối đứng tần ngần ra đó. Cảm giác như Phượng đang tạo điều kiện cho tôi thực hiện lời tỏ tình của mình vậy. Nhưng đây nào có phải tỏ tình tỏ ý gì cho cam. Chỉ đơn giản là cuộc gặp gỡ của hai người bạn. Hay nói đúng hơn là cuộc gặp gỡ giữa tôi và nỗi nhớ.

Mình đi thôi V. – Em lên tiếng.
Xe Thương ở đâu để V dắt cho.
Hi. Hôm nay Thương không đi xe, V chở Thương nha.
Ủa, vậy Thương đến đây bằng gì? – Tôi tò mò.
V có quan tâm không? Nếu V quan tâm thì Thương mới nói.
Tôi ngập ngừng không biết nên nói có hay không. May thay, cảm xúc trong tôi đã vội vã đỡ lời – V… có…
V quan tâm làm gì vậy? – Em vừa nói vừa nheo mắt cười.
Ơ… Thương nói là…
Thì Thương vừa nói đó.
Tôi lại vẫy vẫy cờ trắng chào thua cuộc đấu khẩu này. Mà cũng chẳng phải đấu khẩu gì, chung quy lại chỉ có mình tôi ú ớ.

Chở em trên con đường ven sông với cơn gió chiều thoang thoảng mơn man trên từng chùm Phượng thắm. Em đong đưa đôi chân của mình rồi chợt mất thăng bằng, bám hai tay vào lưng tôi níu lại. Tôi khẽ cười thật nhẹ. Nắng cuối hè oi ả. Những cảm xúc trong tôi cũng đang bồi hồi rạo rực như ánh nắng trên vai em âu yếm, trên mắt em xa xăm, trên bờ môi em ngọt lịm…

Ba tháng rồi mình mới gặp lại ha. – Em đẩy ly chè về phía tôi mở chuyện.
Ủa, mới một tháng thôi mà Thương? – Tôi ngây thơ thật thà.
Vậy hả. Vậy mà Thương tưởng ba tháng chứ.
Chợt hiểu ra, tôi gãi đầu cười cười – Thật ra V cũng chẳng biết là bao lâu.
Điện thoại nhà V bị hư rồi phải không?
À… Không…
Chắc chắn là hư rồi.
V… V không dám điện…
Sao không dám?
V ngại…
Ngại gì? – Em hỏi không để tôi chút thời gian suy nghĩ.
Ngại… gặp Thương…
Vậy sao hôm nay không ngại?
Tôi không biết phải trả lời ra sao với câu hỏi này. Suốt một tháng qua tôi ngại gặp em là thật. Đó là lý do tôi không dám nhấc máy gọi đến số điện thoại kia. Vì nếu em bắt máy, chẳng lẽ tôi hét to lên rằng tôi nhớ em? Chẳng lẽ tôi nói với em rằng tôi muốn được gặp gỡ, muốn được bên cạnh, muốn được trò chuyện, muốn được nhìn thấy ánh mắt nâu biếc xa xăm dịu vợi ấy. Và nếu như nói ra hết những điều đó, cuối cùng … để làm gì. Sau tất cả những lạnh lùng, những dứt khoát, tôi liệu đủ xứng đáng để nói ra những lời như vậy sao.

V đừng nghĩ sâu xa quá, Thương vẫn là Thương thôi. – Em trầm giọng nhìn sâu vào mắt tôi.
Ngước mặt lên, như bị ánh mắt đó thôi miên, tôi bỗng thơ thẩn trên con đường gập ghềnh của hoài niệm, lắc đầu trong vô thức, tôi thì thầm thật nhỏ – V không … xứng đáng!
Không gian bỗng trở nên mơ hồ. Cảnh vật như lắng đọng. Em cũng im lặng nhìn vào khoảng không mênh mông của hàng me tây trước mặt. Dưới những cơn gió thu đến sớm, vài chiếc là me vàng úa nghiêng mình rơi xuống đất lả tả. Lâu thật lâu. Chỉ có tiếng ly muỗng chạm vào nhau tanh tách. Em chợt lên tiếng.

Chắc V buồn lắm nhỉ.
Tôi lại nhớ về đôi mắt long lanh hôm nào rồi lên tiếng – Chắc Thương cũng buồn…
Tình bạn là đẹp nhất V ạ. Đừng để mình đi xa quá, đến khi nhìn lại, chỉ toàn tiếc nuối.
Tôi trầm tư, rồi mông lung. Tôi có thể làm bạn đơn thuần với cô gái đang trước mặt tôi đây không? Hẳn là không. Vì không có người bạn nào lại “ích kỷ” mong muốn người kia chỉ được làm bạn với riêng mình. Khi đối diện, và cả không đối diện em, tôi không thể nào dựng nên một hàng rào rồi thả cảm xúc của mình vào trong đó để nó dừng lại ở hai chữ “bạn bè”. Chắc chắn sẽ có một ngày nào đó, nó lớn lên, vượt ra khỏi khuôn khổ cho phép. Chắc chắn là vậy!

Nhưng tôi cũng chẳng thể nào quay lưng với bao cảm xúc đang cuộn lên từng ngày. Ánh mắt đó, tiếng nói đó, cả tấm chân tình với dòng chữ nắn nót ngày nào “Thương sẽ nâng niu tình bạn này, vì V là một người Thương quý mến. Tình bạn sẽ luôn đẹp. Vậy nên Thương sẽ luôn giữ, dù đôi lúc, chỉ một mình Thương giữ.”

Tôi không muốn để một mình em giữ nữa. Chỉ tiếc là tôi chưa tìm ra cách để dung hòa cả hai. Thôi thì… Thôi thì cứ để sớm mai với những tiếng chim ca ríu rít gọi tôi dậy. Để những trận bóng thỏa đam mê chạy nhảy tung tăng với lũ bạn làm tôi cười. Để những dở dang mông lung thơ trẻ của tuổi học trò làm tôi bối rối. Để ánh mắt buồn với suối tóc dài miên man cho tôi đợi chờ, cho tôi mong ngóng… Sẽ có ngày cảm xúc của tôi tìm thấy được lối đi!

Tình bạn luôn đẹp, vậy tại sao nhiều người vẫn muốn những tình cảm khác Thương nhỉ?

Em im lặng vu vơ. Lần đầu tiên em im lặng trước lời tôi nói. Nỗi nhớ phía bên trong tôi đã vơi bớt. Nỗi nhớ của bản thân tôi đã êm đềm. Còn nỗi nhớ về dáng hình trước mặt tôi thế nào, tôi thật không dám chắc…

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply