Hoa Vàng Thuở Ấy – Chap 112 Đón đưa

Chap 112 Đón đưa

Tôi bỏ mặc chuyện này để cảm xúc tìm kiếm lối đi riêng. Vì đã bao lần rồi, những suy tính có vẻ kỹ càng trong tôi đều mang lại những kết thúc buồn bã. Đưa em về trên con đường nửa lạ nửa quen. Con đường tôi mới chỉ đi dăm ba lần có lẻ. Nhưng nó hằn sâu vào trí nhớ trong tôi ký ức ngày đầu gặp gỡ. Hình ảnh tôi với ku Thành đạp xe len lén đi theo dáng hình chưa quen ngày đó. Hình ảnh tà áo dài trắng với cánh cổng màu tím hôm nào.

Mà Thương chưa nói V biết ai chở Thương đi học quân sự vậy?
Hihi. Vẫn tò mò à V. Thì Phượng chở chứ ai.
Ơ, nhà Phượng phía trên kia mà qua chở Thương đi hả.
Ừ V, hơi ngược xíu nhưng có biết nhờ ai khác đâu.
Sao Thương không đi xe?
Xe Thương lại sửa rồi.
Vậy… Vậy để mai V qua chở cho.
Thôi. Không dám phiền V đâu.
Nghĩ ngợi đôi chút. Ngày đó đưa đón em đi về, quả thật chỉ toàn những khoảng lặng buồn bã. Hèn chi giờ em không đồng ý là đúng rồi.

Ừ, thôi vậy…
Trời. V thôi nhanh vậy.
Ủa, là sao Thương?
Thì cũng phải để con gái nhà người ta làm cao xíu chứ.
Ơ… V có biết đâu.
Hihi. Đúng là khờ mà. Thôi tới nơi rồi, V về đi, mai Thương đợi nhé.
Ok Thương.
Tôi quay xe mà bỗng nghe lòng phơi phới. Đúng là khi để cảm xúc thoải mái đưa ra lựa chọn của nó, tôi thấy đầu óc nhẹ nhõm hẳn, thấy trong lòng cũng thôi chùng chình. Chẳng cần phải suy tính trước sau. Chẳng cần phải đắn đo được mất. Số phận nếu có, đi trăm ngả cũng quay về chốn cũ. Duyên phận nếu không, mãi cố chấp cuối cùng toàn buồn khổ.

Sáng hôm sau tôi qua thật đúng giờ. Áo quần tươm tất, mũ nón gọn gàng. Thấy em đội chiếc mũ lưỡi trai lên rồi xỏ đôi giày đi ra, tôi bỗng thấy cảm xúc mình sao tuyệt vời quá thể. Nếu kết thúc của tất cả những điều này là buồn tủi, tôi vẫn có đoạn đường đi đầy màu hồng trước đó. Và không hiểu sao, dường như khi tôi vui, ánh mắt em cũng thôi xa xăm, thôi bao la.

Đến khu học quân sự trong ánh nhìn ngẩn tò te của tụi bạn. Đặc biệt là ku Thành. Nó lên tiếng hỏi :

Quyết đinh rồi à?
Ta không biết!
Là sao?
Thì là không biết chứ sao trăng gì. Ta chẳng cần biết ngày mai ngày sau gì cả. Tới đâu thì tới.
Hơi lạ nghe. Có ai tác động chăng?
Nhắc nó vào hàng, tôi nghĩ về cuốn nhật ký chuyền tay giữa tôi với Phượng. Đúng rồi. Hình như những suy nghĩ trong tôi trở nên thông thoáng như bây giờ là do Phượng mang đến. Trong cuốn sổ đó, với nét chữ mềm mại đều tăm tắp, em mang đến cho tôi những tư duy mới lạ vô cùng. Khi tôi nói tôi dứt khoát, em bác bỏ, khi tôi nói tôi quyết đoán, em lờ đi, và tôi nói tôi phân vân, em đồng ý. Em nói rõ để tôi hiểu bản thân mình rằng, quyết đoán, dứt khoát tôi có thừa, nhưng đó là với công việc, với bạn bè, còn tình cảm, tôi như con thỏ nhút nhác, sợ lạc lối, sợ bẫy rập, nên cứ mãi ngồi ôm cây chờ đợi.

Khi tôi nói về cảm xúc của mình, tôi nhung nhớ, tôi lưỡng lự, tôi đắn đo. Em lại chỉ tôi rằng tình cảm không cần phải đúng sai, không cần nhiều kế hoạch, sự tính toán càng không. Cứ thoải mái cho tâm tư lên tiếng, cho cảm xúc dẫn đường.

Lúc đọc những dòng chữ đó, tôi nghe sao nó sáo rỗng xa xôi quá. Nhưng khi bước vào thực hiện, hóa ra nó lại đơn giản đến vậy. Và từ giây phút này, tôi thầm nể Phượng thêm một bậc. Chẳng biết em lấy những tư duy đó, những lời khuyên đó từ đâu, sao có thể trải đời, có thể chiêm nghiệm đến vậy, em cũng bằng tuổi tôi thôi mà.

Chiều hôm đó, tụi bạn lại quây quanh tôi đòi thiết kế trận bóng như đã hứa. Tôi hơi ngần ngại khi lát nữa phải chở Thương về. Đắn đo chút xíu, đánh bạo qua lớp em dợm thử.

Lát nữa Thương có bận gì không?
V chở Thương mà. V thích đi đâu thì đi thôi. – Em cười tinh nghịch.
Lát lớp V đá bóng, Thương ra xem tí rồi V chở Thương về sau nha.
Hì, V đá có hay không?
Không, V chỉ được làm thủ môn thôi.
Vậy chắc chắn là bắt toàn hụt.
Sao lại hụt?
Vì trước giờ V đã bắt được gì đâu, ngay trước mặt còn hụt đây này.
Em nói xong quay lưng khúc khích cười, bỏ lại tôi tơ tưởng trong ngập tràn rối rắm.

Chiều nay lớp tôi giao lưu với tụi 11A2. Đưa ra sự lựa chọn này tôi vốn cũng đã tính toán kỹ. Đây là lần đầu em tới, gọi là cổ vũ cho tôi đá bóng, vậy nên buổi “ra mắt” dù sao cũng phải sáng sủa tí. Mấy đứa 11A2 nhỏ hơn bọn tôi một khóa, lại chẳng có thằng nào trong tuyển, thể hình cũng lèo khèo như lớp tôi. Hơn nữa, khi tôi còn theo mấy đứa 12A2 đá bóng, tụi này tuyệt đối không dám nhận lời mời giao lưu. Thế là tôi nhanh chóng chốt kèo “thơm ngon khó cưỡng” này.

Đạp xe chở Thương phía sau. Sợ em ngại nên tôi cố tình đi thật chậm, tách ra hẳn mấy đứa trong lớp. Ai dè vô tình đi song song với Diệp. Trong thoáng bối rối, tôi lại đạp chậm hơn nữa. Đến sân bóng, thấy tụi bạn đã vô sân tụm lại đợi đội trưởng. Bước xuống xe, tìm chỗ cho em ngồi đâu đó tôi mới vào trong sân.

Giờ đá sao đây V? – Ku Liêm lên tiếng.
Lớp này ta không rõ lắm, chỉ biết kém tụi Giang Nam nhiều, anh em cứ như đội hình cũ mà triển khai.
Quay lại giỏ xe lấy chiếc mũ, tôi xắn quần bước vào khung gỗ. Trận đấu bắt đầu với quyền giao bóng thuộc về đội nhỏ tuổi hơn. Tôi tập trung quan sát khi bóng đến chân từng thành viên đội bạn. Thằng Kiếm choi choi như bộ xương di động nhưng kỹ thuật tốt quá. Nếu so với Nguyên con, chắc nó còn nhỉnh hơn chút ít. Dễ dàng đi bóng qua thằng Đông, rồi trước sự chủ quan của Liêm lõm, nó xỏ háng ngọt xớt, may thay ku Liêm cũng chả phải hạng gà con, dù bị qua mặt vẫn kịp huých vai khiến nó mất đà, điều này giúp tôi kịp lao ra phá bóng.

Không chủ quan nghe bạn. – tôi lên tiếng nhắc nhở ku Liêm.
Quả biên ném vào, Danh máy ủi hùng hục đuổi theo bóng về tận sân nhà. Nó phá luôn cả cự ly của Liêm và Đông đang duy trì. May thay sự nhiệt thành thái quá của nó làm thằng ất ơ nào đó đội kia hơi hoảng, sút thẳng về khung thành. Trái bóng vu vơ nằm gọn trong tay tôi. Ném thật lực lên tuyến trên cho ku Nhân đang đợi sẵn. Nó độc diễn như xiếc qua thằng hậu vệ bên kia rồi dốc biên xuống tận đáy, sau đó chuyền ngược về ku Hoàng. Đối diện thủ môn, ku Hoàng đệm nhẹ bóng qua góc trái mở tỉ số cho đội nhà trong tiếng hò reo của chị em bên ngoài.

Trận đấu diễn ra được chưa đầy 30 phút lớp tôi đã ẵm gọn 3 trái. Thấy trình độ khá chênh lệch, gọi thằng King thủ môn, tôi ra sân ngồi cạnh em quan sát vào trận bóng. Tụi bạn trong sân như những chú chim ở trong lồng lâu ngày chân chùn cánh rũ, lúc sổ lồng bay nhảy tung tăng cho thỏa bao tháng ngày.

Kỹ thuật của Nhân ca sĩ như tính nghệ sĩ trong người nó, lắt léo, mềm mại, lúc sút thì căng như nhả chữ, lúc đi bóng thì nhanh nhạy như luyến láy, lúc giữ nhịp thì trầm như nén hơi. Danh máy ủi với đôi chân karate và bắp tay hơn 6 tháng đẩy tạ, lao lên thì gầm gừ mãnh liệt, chuyền bóng thì chuẩn xác vô tình, sút bóng thì nhanh nhẹn dứt khoát. Đặc biệt, khi nó giữ bóng ở mọi tư thế, từ trên đầu, ngực, gối, thậm chí cả ống đồng nó cũng khắc banh được, cứ như keo con voi dán chặt vào trái bóng. Nó là thằng duy nhất trong trường tôi lúc đó thuần thục bóng đá freestyle – nhảy múa với trái bóng, hay còn gọi là vũ điệu sân cỏ.

Thằng Kiếm sau những phút đầu tung hoành, đoạn sau đã bị Liêm lõm khóa như khóa tủ sắt. Nhận banh đâu đó thì nhận, xâm phạm cánh trái của ku Liêm thì chắc chắn phải chuyền về.

Thấy đã biết chắc kết quả, tôi rút êm chở Thương về nhà rồi quay lại.

Tuần học quân sự đó trong tôi là khoảng thời gian khởi động cho thật nhiều những sự kiện khi bước vào năm học. Là tiền đề quan trọng để thành lập đội bóng. Là bước đệm đầu tiên để tôi biết lắng nghe trái tim mình. Là khoảnh khắc tôi nhận ra mình phải dứt khoát quên đi những điều đã cũ. Là cuốn nhật ký ngày càng dày thêm. Là quyển sổ thơ đầy thi ca tình ái. Và cũng là khởi đầu cho những chuyến xe đón đưa ai kia.

“Tại sao V chấp nhận những thử thách trong công việc nhưng lại không chấp nhận những thử thách của tình cảm. Tại sao những thất bại đã qua không mang lại cho V sự tự tin về thành công sẽ đến mà chỉ lo về một thất bại tiếp theo? Nếu không dám đánh đổi, thì cũng đừng chờ đợi – V ạ!

KPGF”

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply