Hoa Vàng Thuở Ấy – Chap 113 – Ngày khai giảng cuối cùng

Chap 113 – Ngày khai giảng cuối cùng

Tuần học quân sự kết thúc với lời hẹn vu vơ rằng : “Nếu xe Thương chưa sửa xong thì gọi V qua chở nghen.” Em mỉm cười gật đầu vui vẻ.

Từ hôm đó, những bài thơ trong tập “Khi Tôi Biết Hoài Niệm” của mình mới thôi những lời than thở, thôi những u sầu tương tư sau những ngày dài nhung nhớ…

Kẻ lãng tử phong phanh đời sương gió

Chốn giang hồ lặn lội khắp 4 phương

Bỗng một ngày tự cảm thấy vấn vương

Vì ai nhỉ? Kẻ qua đường giáp mặt.

Gió chiều lên đẩy hoàng hôn tắt nắng

Một ngày dài thiếu vắng dấu chân ai

Về thầm trách sao em để tóc dài

Để có sợi làm say lòng kẻ lạ…

Ta cứ nhìn rồi khen em đẹp quá

Như ngắm hoa rồi chiếc lá ngẩn ngơ

Lá có đến bên hoa được bao giờ

Chỉ thương nhớ là còn hoài dai dẵng…

NPV

Để đợi đến ngày khai giảng, tôi vẫn phải chịu đựng cái “thương nhớ dai dẳng” đó thêm một tuần.

Cho đến khi những bông hoa sữa trắng muốt bắt đầu thơm nồng mọi ngõ ngách. Khi những chùm phượng bắt đầu rũ và trái phượng như lưỡi kiếm đung đưa. Khi gió mùa chợt se sắt bên những chiếc lá bàng hanh hao úa vàng. Khi trên trời xuất hiện những khóm mây bàng bạc bị gió thu xé toang vương vãi từng mảng nhỏ. Tôi lại “xúng xính” quần áo mới cho ngày khai giảng trọng đại này.

Đôi chân tôi thênh thang trên con đường ngập ánh nắng vàng buổi sáng sớm. Không khí ban mai tinh khôi và dịu nhẹ, mát lanh và mênh mang. Hít thật căng lồng ngực rồi huýt sáo theo những giai điệu vu vơ trữ tình, tôi đạp vun vút qua bao góc phố bao con ngõ thân quen.

Đến chở em theo lời hẹn tối qua. Tà áo dài trắng tinh khôi phẳng phiêu bước ra, một chiếc cài hồng phấn nhẹ nhàng trên mái tóc, đôi hoa tai lấp lánh dưới ánh nắng vẫn không thể lung linh hơn màu mắt nâu biếc dưới hai hàng lông mi dài. Em cười tươi vui và rạng rỡ khiến hồn tôi đi lạc vào mê cung xúc cảm thăng hoa muôn màu.

Hôm nay… Thương đẹp quá… – Tôi buộc miệng thốt lên.
V nhận ra lâu rồi mà. – Em tự tin cười khúc khích sau lưng.
Tiếc là bắt hụt. – Tôi trôi theo cảm xúc.
Thì bắt lại.
Được không?
Nếu V hỏi V có được bắt không thì Thương sẽ nói là được. Còn V hỏi bắt có được không thì cái đó Thương không biết.
Tôi lại ngẩn tò te một thoảng mới hiểu được ý em muốn nói. Dạo gần đây, qua những dòng chữ trong cuốn nhật ký chuyền tay với Phượng, tôi dường như mạnh dạn hơn hẳn khi nói chuyện với Thương. Giảm đi bớt những ú ớ ấp a ấp úng ngày cũ mà có thể nói lên thật rõ tiếng lòng mình đang suy tư. Nhưng tất cả vẫn chưa đủ để đối diện nói chuyện thật “sòng phẳng” với ai kia.

Riêng về Diệp – đóa Hướng Dương của tôi dạo ấy. Từ khi hai đôi mắt chạm vào nhau ở khu quân sự, em vẫn chưa nói với tôi một lời nào. Tôi bâng khuâng nghĩ, đây có phải là điều mà em nói “rồi tôi sẽ biết” chăng? Nhiều lúc tôi không quan tâm lắm, nhưng nhiều lúc vô tình thấy em ngồi buồn miên man ở góc lớp, lòng tôi vẫn cuộn lên những xót xa. Có lẽ điều này với tôi mà nói, là một điểm yếu thật tai hại. Người con gái tôi từng đặt nhiều tình thương, khi những phút giây “hờn giận” đã qua, nếu để nguyên như vậy, tôi có thể dửng dưng, nhưng nếu họ đau khổ vì điều gì đó và tìm đến, tôi thật không đành lòng ngoảnh mặt.

V đang nghĩ gì vậy? – Em lên tiếng phía sau khiến tôi giật mình.
À, V đang… vu vơ thôi.
Chứ không phải nghĩ về ai đó hả? – Em bắn trúng tim đen.
Ai là ai đâu Thương?
Sao Thương biết được.
Hì hì, đúng là V đang nghĩ về “ai đó” thật. – Tôi hí hửng giăng bẫy.
Thôi đi. Thương đang ngồi sau lưng, cần gì phải nghĩ. – Em né tránh tài tình.
Thì… thì – đang ấp úng, tôi bỗng mỉm cười với suy nghĩ mới lóe trong đầu – Thì nghĩ làm sao để Thương ngồi hoài ở sau lưng đó.
Tưởng gì, dễ thôi mà.
Cái gì dễ?
V lúc nào cũng khờ khờ vậy hả? Sao giải gì trong trường cũng rơi vào tay A4 ta?
Có người hiếm khi đạt giải nhưng vẫn đang quay người nhiều giải như quay dế đó thôi.
Óa – Tôi la thất thanh khi em véo vào lưng tôi một cái đau điếng – Tôi không quay ông, chỉ có ông đang tự quay mình thôi.
Đây là lần đầu tiên tôi bị em véo. Không hiểu sao cảm giác đau đó nó lại ngọt ngào đến vậy. Và khi vừa mới nhâm nhi những ngọt ngào này, tôi bỗng mơ hồ lo lắng về niềm đau phía trước. Nếu mang đến cho nhau thật nhiều mến thương, khi chia ly, nỗi đau hẳn sẽ cháy bỏng lắm. Nhưng lời Phượng hôm nào làm tôi lấy lại phong độ thật nhanh. Hạnh phúc xét cho cùng, là một hành trình chứ không phải đích đến. Và tôi sẽ “dũng cảm” tham gia hành trình này, gặt hái những thi vị, những vui tươi trước đã. Ở phía cuối đoạn đường đó thế nào, làm sao tôi biết được cơ chứ. Sao không thay bao lo âu về đoạn kết buồn bằng cách đợi chờ những hành trình mới mẻ tươi vui?

Đưa xe vào bãi gửi, bước đi thong thả bên em trên con đường cát vàng ươm. Vài cô cậu học sinh mới vào dáo dát tìm bạn cũ. Bỗng tôi thấy một cậu học trò nhỏ với chiếc cặp chéo vai, mũ lưỡi trai bạc phết, ánh mắt tự tin nhìn lên hai chữ Hòa Vang với thật nhiều những hứng khởi từ sâu trong đáy mắt. Tôi chợt nhớ đến mình của hai năm trước. Bản lĩnh, lãng tử, bụi bặm, bước từng bước tự tin vào ngôi trường này với bao ấp ôm hoài bão.

Còn tôi bây giờ, bên cạnh mái tóc dài đen mượt, bên cạnh tà áo trắng thướt tha. Hiện tại, hiện tại dù chẳng phải một đôi nhưng tôi không còn cô đơn như thuở đầu ấy nữa. Và ít phút nữa thôi, khi tôi bước qua cánh cổng này, tôi sẽ đặt chân lên ngày khai giảng cuối cùng của đời học sinh dấu yêu đó. Đặt chân lên năm học cuối cùng của một thời hoa đỏ. Đặt chân lên ranh giới mong manh giữa khờ dại và chín chắn, giữa mộng mơ và kế hoạch, giữa hoài niệm quá khứ và khao khát tương lại.

Trong những dạt dào ấy, tôi đột ngột quay qua ngắm nhìn em thật kỹ. Em cũng như tôi, cũng đang nhìn chăm chú vào chiếc cổng rêu phong màu thời gian đó. Chúng ta có quá nhiều những mộng mơ để nghĩ về, và cũng có quá nhiều những kế hoạch phải đau đáu. Đuôi mắt của em lại chợt xa xăm, chợt mênh mông như thuở nào.

Mình vào thôi V. – Em lên tiếng khe khẽ.
Ừ, mình vào thôi.
Qua cánh cổng, tôi và em chia ra hai ngã. Lũ bạn lớp tôi đang chí chóe gì đó với nhau bên kia. Còn bên này, tụi bạn lớp em cũng đùa vui hớn hở. Trong cái không gian đó, tôi bỗng thấy mình thơ trẻ và yếu mềm. Nụ cười tự tin của tôi có thể cho lớp tôi một điểm tựa vững chắc. Nhưng chính những ánh mắt, chính những tiếng hò reo cười đùa trước mặt tôi đây mới là điểm tựa cho sự tự tin đó. Tôi yêu mọi người biết mấy – Dấu Yêu Ơi!

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply