Hoa Vàng Thuở Ấy – Chap 114 KPGF

Chap 114 KPGF

Vậy là tuần học đầu tiên bắt đầu.

Khối tôi vẫn học buổi sáng như mọi khi. Tôi với ku Danh mãi nán lại đá cầu nên vô lớp trễ, mấy đứa đã ngồi kín chỗ, còn mỗi bàn đầu ngay đối diện giáo viên là chừa ra. Lũ gì đâu khôn như quỷ sứ. Hai thằng to con lớn xác lại cao nghều ngồi ngay đầu tiên. Bàn phía sau là Thảo múp và Tuyển còm. Bàn ba chỗ ku Liêm với bé Mây – Mây sự thật.

Nhắc tới con bé này tôi vẫn không tài nào quên được mơ ước nó ấp ủ từ thuở bé, được nâng niu, trân trọng cho tới tận bây giờ. Mỗi người chúng ta ai cũng có quyền được mơ ước. Không đơn giản vì chẳng ai đánh thuế điều đó, mà còn vì mơ ước làm cho trái tim và tâm hồn được nuôi dưỡng theo một định hướng riêng biệt, để từ đó, chúng ta có mục tiêu phấn đấu rõ ràng, dễ dàng đưa ra lựa chọn cho tương lai nhiều trắc trở. Vậy nên đã bỏ công mơ, thì mơ sao cho lớn. Và nó mơ lớn thật, phải nói là cực lớn, mơ được làm Hoa Hậu Thế Giới.

Nhìn xem. Chiều cao 1m69, cân nặng chắc ngót ngét 43. Xét ra trong thế hệ học sinh bọn tôi lúc đó, từ nhỏ cho tới lúc lớn lên chỉ dùng một loại sữa duy nhất là sữa mẹ thì với chiều cao này, trong trường tôi, nó ít gặp đối thủ xứng tầm. Thôi cứ tạm cho là ổn đi. Chỉ có chút không ổn là 43 kí lô đó không bao gồm ngực và mông. Từ trên xuống dưới như một ngôi sao băng xẹt qua. Quay lưng hay đối mặt, phải nhìn phần cổ trở lên mới biết được.

Và con bé này lại là chúa … quên đem sách. Cặp táp gì ôi thôi lắm mấy thứ linh ta linh tinh chứ sách vở chả thấy đâu, toàn xem ké ku Liêm. Gặp ngay Liêm lõm cũng “bà điên”, nó vui thì đẩy sách vô giữa, buồn thì “ta không thích cho xem, làm sao?”. Ấy vậy nó – “Mây sự thật” vẫn là một trong số ít mấy đứa có học lực khá trong lớp tôi. Lý do bởi khả năng photocopy và “dùng công cụ hỗ trợ” bá đạo đến không ngờ.

Dãy bên kia, bàn đầu có Trinh và Tâm, tiếp sau là bé Phương với Bảo Trâm, rồi tới ku Thành, Minh. Thằng Sen cũng tổ tôi nhưng đi sớm nên chọn ngay bàn kề cuối. Còn ku Nhân thì lạc trôi đâu tận ghế sát tường, sau Diệp và Thùy Trang. Thành ra bộ tứ đa tài đã nát nay lại nát hơn.

Nhưng nát vậy lại tốt. Từ khi bộ tứ tan vỡ, đặc biệt là sau đợt cắm trại, rồi tuần học quân sự vừa rồi, tôi nhận ra lớp tôi có nhiều nhóm lẻ tẻ. Như vậy cũng có cái hay riêng. Khi có sự kiện gì đó, chỉ cần nắm bắt năng lực, lựa chọn và bóc nguyên nhóm đó đi, thể nào cũng không thiếu một ai, lại làm việc năng suất, sôi nổi. Nhưng đó không phải mục đích tôi đặt ra ở năm nay, năm mà lớp tôi phải là một cái gì đó. Chỉ biết nói bóng gió “một cái gì đó” vậy thôi chứ cụ thể thì tôi vẫn hơi mơ hồ.

Và tôi bắt đầu công việc đầu tiên về “một cái gì đó” bằng việc thành lập đội bóng lớp. Tên thì đơn giản chả cầu kỳ – “A4 FC”. Áo đấu sau khi lựa chọn cân nhắc kỹ càng, cả nhóm thống nhất sọc xanh thiên thanh và trắng của Argentina. Lập đội hình và lên danh sách các vị trí, tôi trở lại hậu vệ thòng. Thằng King và Sen là hai vị trí thú môn tạm thời trước khi tìm được thằng nào đó bá hơn. Liêm lõm, Tuyển còm và Đông đại gia cũng hậu vệ. Tuyến giữa có Danh máy ủi cắm chốt. Nó sức bền như trâu, khỏi thay cũng chả sao. Tiền đạo thì Nhân ca sĩ và Thành beo đảm nhiệm. Ngoài ra còn có Quân, Hoàng, Phước Hà, Minh chui, Mạnh fat đôi khi cũng tham gia … “giải trí”

Thật ra, nếu xét về đẳng cấp, ku Thành vốn chả thua ku Nhân bao xa. Thuận chân phải bình thường như phần lớn, nhưng nó có khả năng đảo chân và động tác giả cực bá. Điểm khác biệt nữa là tư duy. Không rườm rà rê dắt, không thừa thải vẽ vời, phải sút là sút cực hiểm, phải chuyền là chuyền như đặt, bí thì rê bóng chắc cú trong chân, khó thì phá ngay ra hay sút bừa rồi lùi về. Và cuối cùng, chạy chỗ, chọn vị trí thuận lợi. Lanh như sóc, tinh như ưng. Nhưng vấn đề lớn về thể lực và chiếc tay trái bị gãy làm nó ít khi vô trận từ đầu. Khả năng tranh chấp bóng thấp do ngại va chạm. Dốc sức tầm 15ph là ngay đơ ra. Nên phần lớn lấy công bù cho phần thủ thiếu thốn nghiêm trọng với 1m75 chiều cao nhưng chỉ có 50kg này.

Lịch du đấu được tôi, vừa là đội trưởng, vừa làm huấn luyện, vừa kiêm luôn ông bầu đứng ra sắp xếp. Và trong tất cả các trận đấu đó, tôi còn kiêm luôn kèo độ một phía. Hiểu đơn giản là nếu đá win, anh em nước mía bánh trái thỏa thê. Còn giả như thua, tôi âm thầm chung độ. Chả giàu đâu, cũng chả ngu ngốc khờ dại gì, chỉ là tất cả luôn nằm trong tính toán. Bước ra đứng mũi chịu sào như vậy cũng vì mong cho anh em tự tin đá đấm, không lăn tăn chuyện tiền nong, không áp lực, cứ thỏa sức mà bung. Tiếp nữa những trận tôi kèo đều là những trận khả năng win phải trên 70%, vậy nên hiếm khi sợ mất tiền túi. Vừa có tiếng, vừa có miếng, ngại gì không đứng ra hô hào.

Một buổi chiều vàng ươm ánh nắng. Bọn tôi học thể dục bên dưới mấy tán phượng lưa thưa lá cạnh trường mầm non Hướng Dương với sân bóng đầy cát quen thuộc. Tụi 12A6 cũng học cùng buổi với lớp tôi nên ra về, thằng Trọng qua gợi ý trận giao lưu rồi hai bên ra sân với cáp độ 20k cho mỗi trái.

Lớp tôi với A6 vốn sát vách nhau nhưng qua lại cực ít. Lý do thì tôi cũng không rõ lắm dù bên đó toàn mấy đứa xóm tôi với học chung cấp hai như thằng Trọng, thằng Tường, Mạnh, Phước… Trận đầu giao hữu, chưa nắm rõ được “nội tình” team bạn thế nào nên tôi sắp xếp 3 hậu vệ, ku Danh đá giữa và Nhân cắm bên trên.

Hai bên sáp lá cà được 10ph tôi mới dần đọc được vị trí đối thủ. Tiền đạo vốn có thằng Trọng nằm trong tuyển những năm cấp hai và thằng An đen đá cặp ăn ý nên lên bóng khá mạch lạc. Tiếc là gặp phải bức tường gồm tôi, Liêm lõm với ku Đông nên tụi nó không tài nào áp sát khung thành được. Tuyến giữa bên nó có thằng Tâm. Thể hình khá mỏng, lại rù rà rù rì nên liên tục bị ku Danh cướp bóng. Bên dưới có thằng Vũ và thằng Tường hậu vệ lóng nga lóng ngóng, thành ra ku Nhân được dịp xả van sút loạn xạ. Thấy trận đấu đã đi vào guồng, tôi thay ku Đông ra cho Thành beo vô đá 2 tiền đạo, tiếp sau thay hết anh em, mỗi người đá một ít cho vui nhưng vẫn giữ ku Danh cầm nhịp tuyến giữa. Mới hết 30ph, tỉ số đã là 5-2. Trận đấu kết thúc trong vẻ mặt ỉu xìu của đối phương và niềm hân hoan của bọn tôi khi trận chạy khởi động trước thềm thành lập đội diễn ra quá tuyệt vời.

***

Nhắc tới chuyện banh bóng, rồi chuyện bạn bè, tôi cũng không thể nào lơ đi những niềm vui trong tâm hồn khi chiếc xe của Thương gần như bị bác thợ nào đó bỏ hẳn vào kho và quên luôn sửa chữa. Vậy nên tôi được dịp thỏa thê đưa đón em mỗi ngày.

Những buổi sáng thong dong chở niềm vui của mình trên con xe quen thuộc dưới dãy Điệp vàng ươm làm lòng tôi miên man khúc tình ca bất tận. Những nỗi nhớ ngày nào như chút tím mộng mơ, tím đợi chờ, làm bức tranh hiện tại với màu xanh cây cỏ, bên tà áo trắng bâng khuâng, bên đôi mắt nâu dịu dàng, trên con đường xanh thẳm màu biển trở nên lung linh, trở nên sinh động và tràn đầy sắc màu âu yếm.

Tôi chẳng biết mái tóc đuôi gà phía sau tôi đây với đôi tay lúc nào cũng vin hờ vào lưng áo có những cảm nhận giống tôi không. Chỉ biết dưới vòm trời trong xanh đó, trên đám lá bàng khô rụng rơi vương vãi, hòa cùng làn gió thu hiền hòa buổi sớm, ôm chiếc cặp ngang ngực, với đôi guốc mỏng, bờ vai gầy, đôi mắt em vui tươi và quyến rũ, nụ cười em dịu dàng và thanh tao. Những lời nói của em có lẽ cũng bị chi phối bởi điều gì đó, trở nên nhẹ nhàng hơn, trở nên … tình cảm hơn, và đặc biệt đã thôi những vùi dập tơi bời, thôi những bóng gió ngả nghiêng em vẫn hay dành cho tôi thuở trước.

Hôm qua lớp V lại đá thắng hở?
Ừ. Thương cập nhật thông tin nhanh quá ha.
Sắp tới lại làm pa-nô, áp phích, V nhớ giúp Thương nhé.
Hihi. Chắc chắn rồi.
Ông thì tui nghi lắm, cũng hứa một lần rồi bỏ người ta … làm một mình.
Ơ, khi nào đâu? – Buộc miệng tôi mới chợt nhớ đến đợt hội trại, nói ra xong rồi mới gãi đầu gãi tai cười trừ.
Nghe nói Phượng với V hay nói chuyện lắm hả?
Ừ, tụi V có… – tôi định nhắc về cuốn nhật ký chuyền tay nhưng chợt nhớ lại hôm đó gửi tôi, Phượng có đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, vừa nãy, Thương lại bắt đầu bằng “nghe nói…”, tôi đâm ra chột dạ, phanh lại, rồi đổi hướng – Tụi V cũng thỉnh thoảng.
Tụi V luôn?
Hì hì, V với Phượng cũng thỉnh thoảng gặp nhau vì cùng đường đi học mà. Lúc nói chuyện về Thương, V cũng hay nói V với Thương là “tụi mình” thôi, V thấy bình thường mà.
Hai người nói gì về Thương đó?
Nói về đôi mắt như mặt hồ mùa thu. – Tôi vừa nói vừa cười nháy mắt chỉ tay về chiếc lá bàng vàng úa đang rơi nghiêng ngã ngâm nga :
Khi chiếc lá xa cành
Lá chẳng còn màu xanh…
Rồi như lo lắng về những điềm báo buồn, tôi không đọc nốt hai câu còn lại trong khổ mà đột ngột im lặng.
Sóng bước thêm một đoạn, lên khỏi bậc thềm cuối cùng, lớp tôi rẽ phải còn lớp em rẽ trái. Tôi vẫy chào tiễn em về lớp, em cũng quay qua cười chào tôi, nhưng không vội quay đi mà ánh mắt dừng lại, rồi nhíu mày. Thắc mắc về ánh nhìn này, tôi quay lại theo đúng hướng đó, thấy Phượng đang tựa hai tay lên chấn song lan can phía trước cửa lớp tôi, tà áo dài theo làn gió nhẹ mùa thu đung đưa trong ánh nắng…

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply