Ngày hôm qua…đã từng – My Daisy: Chap 24 tt -> 35

– Xí. Hổng cho thì thôi mai mốt hổng thèm qua nửa

– Ờ!

– Người gì kỳ cục.

Nhỏ chu miệng ra vẻ khó chịu, thôi kệ nhỏ nó cũng đang mệt vì nắng nóng chẳng thèm đôi co nhiều với nhỏ làm gì cho mõi miệng. Hút một hơi trà sữa cho đã khát nó đứng dậy kéo tay nhỏ Hân.

– Thôi về. Tới sắp tới giờ lớp ca chiều nó học rồi.

– Từ từ. Mới vô chưa nói được gì mà

– Có gì ra quán ăn nói luôn. Đói bụng rồi.

– Cũng được.

Nó dẫn nhỏ Hân xuống bãi lấy xe ở gần cổng ra vào. Nhỏ tươi cười chào anh công an đang ôm súng ngồi trong phòng gác, nó im lặng dẫn xe ra ngoài mặc cho nhỏ Hân đang đứng nói chuyện với anh công an. Nhận ra nó đang định đề máy xe chạy đi trước nhỏ Hân vội nói với theo.

– Nè từ từ chờ Hân với. Người ta hổng có xe đó!

– Hả? Vậy hồi nảy qua đây bằng cái gì?

– Đi taxi.

– Vậy nhanh lên, nắng quá nè!

Nhỏ vội quay lại chào anh công an rồi tiến lại ngồi lên phía sau nó.

– Hổng có nón hả?

– Ờ đi có một mình hai nón chi mất công.

– Thì cũng phải để sẵn 1 cái nón trên xe đề rủi có chở ai nửa chứ.

– Khỏi cần. Không có đi chung với ai đâu mà chở.

– Người gì kỳ cục. Vậy Hân là cái gì?

– Hân là bạn đột xuất không tính. Giờ qua quán ăn có chút xíu à không sao đâu. Ngồi im đi.

– Bị công an bắt ráng chịu.

Không thèm đôi co với nhỏ nửa nó cho xe chạy ào qua quán ăn quen thuộc của nó những lúc nó đi chung với bạn. Quán này khá nhiều món tự chọn, sạch sẽ lịch sự, nếu đi một mình thì nó sẽ không qua quán này ăn thay vào đó sẽ chui vào tiệm cơm bụi bình dân hơn. Ăn trưa xong, người dần phục hồi năng lượng nên đầu óc cũng nhẹ nhõm thoải mái hơn, nó chở nhỏ Hân qua một quán caffe cóc khá mát mẻ để ngồi tránh nóng chứ giờ nhỏ cứ theo nó thế này làm sao mà về phòng ngủ hay đi chơi game chờ tới giờ đi làm được. Gọi caffe xong nó ngả người ra cái ghế bố thưởng thức cái bóng mát rượi của mấy cây bàng trước quán.

– Sao nay tính làm gì mà qua tận lớp kiếm M vậy? Hỏi nảy giờ hổng nói.

– Bộ có chuyện mới được qua kiếm M hả?

– Không phải. Mà nhìn cái mặt là biết có chuyện rồi.

– Xí nay thông minh quá ha.

– Rồi sao có nói không?

– Từ từ người ta nói. Làm gì dữ vậy.

Rõ ràng sắp có chuyện muốn nhờ hay ép nó làm đây nè. Nhìn cái thái độ là biết rồi. Nó im lặng nhấp một ngụm caffe đá mát lạnh đưa ánh mắt nhìn ra đường, từng dòng xe hối hả lao nhanh đi nhưng cũng muốn trốn tránh cái nắng nóng của trưa SG.

– Tối nay…cho Hân mượn M một ngày nha

Muốn té ghế với nhỏ luôn vậy. Làm một câu bất ngờ còn hơn cái xe tải lao ầm trên đường kia nửa.

– Là là sao hổng hiểu?

– Thì mượn M đi với Hân một đêm.

– Nay bày đặt mượn nửa. Mọi khi vẫn đi chung bình thường mà. Nay tính mua gì nửa, bửa mới mua cả đống đồ rồi mà.

– Tài lanh nửa. Ai nói đi mua đồ.

– Chứ làm gì? Hix nghỉ làm hoài bị ông Kha la chết.

– Hổng sao đâu. Hân xin anh Kha rồi.

Hay nhỉ, tự tiện quyết định trước khi nói với nó luôn, cái này là ép người vào đường không thể từ chối nè còn bày đặt mượn mướn nửa chi không biết.

– Mà đi đâu làm gì nghiêm trọng dữ vậy?

– Đi sinh nhật.

– Hả sinh nhật ai?

– Sinh nhật bạn Hân.

– Ờ M có quen không mà kiu M đi. Tự nhiên không mời đi làm gì?

– Có mời mà….

– Nhờ hai người bửa trước gặp ở rạp chiếu phim hông?

– Ờ hơi nhớ.

– Nhỏ đó mời Han đi sinh nhật.

– Rùi sao…

Nhỏ Hân cúi cúi đầu, tay bấm bấm vào nhau tỏ vẻ bối rối.

– Thì nó mới Hân với…với bạn Hân đi

– Ý là kèm M luôn đó hả?

– Uhm…

– Kèm M chi. Quen biết gì đâu.

Hình như nó ngố thiệt thì phải, càng hỏi càng thấy khó hiểu.

– Tại…tại…

– Gì tại tại hoài vậy?

– Mà M hứa M chịu đi với Hân đi.

– Nói gì úp úp mở mở vậy. Đi thì đi bạn bè có gì đâu mà nghiêm trọng dữ vậy.

– Bộ M quên bửa Hân nói người con trai đi với nhỏ đó là ai hả?

– Ờ không.

– Thì nhỏ đó. Nó là người làm Hân với ảnh chia tay đó. Chuyện dài lắm. Nói chung…Hân…Hân không muốn đến đó một mình.

– Ờ…sao nửa?

– M đi với Hân nha…hổng phải đi kiểu bình thường. Mà cho Hân mượn M làm người yêu một ngày nha.

– Hả!!!

Nghe xong câu này còn muốn té ghế tập hai, đau tim ngang với việc giờ có chiếc xe tải nào đó lao vô người nó luôn vậy.

– Thôi không giỡn. Tự nhiên sinh nhật rồi người yêu gì nửa?

– Nó…con nhỏ đó nó muốn làm Hân xấu hổ vì bị nhỏ lấy mất bạn trai. Hân không thể không đi. Chuyện đã qua rồi…chấp nhất những người đó làm gì cho khổ không biết. Cảm thấy đi được thì đi, không thì thôi việc gì đặt nặng hơn thua chi.

– Hân biết vậy. Nhưng hổng phải Hân tranh thắng thua với con nhỏ đó đâu. Nó hổng đáng cho Hân bận tâm nửa mà. Hân chỉ muốn chứng minh cho anh ta thấy không có anh ta Hân vẫn sống tốt, vẫn vui vẻ và có người yêu thương.

– Biết là vậy nhưng…

– Hân biết làm vậy kỳ lắm. Nhưng Hân thực sự cần một người đi cùng.

– Biết nhiêu người bạn tốt hơn M sao hổng kêu. Đi kêu M làm người yêu. Có khi M còn làm xấu mặt Hân hơn nửa đó. Không thấy M thua xa người cũ của Hân về mọi mặt sao.

– Ai nói thua…

– Lùn hơn, xấu hơn, ngay cả quần áo rồi xe cộ nhìn sơ là lép vế hơn người ta rùi. Đem M theo chi cho thêm mắc cỡ. Hay là nhờ anh Phong đi. Anh Phong mà đóng vai người yêu Hân thì đố ai dám chê.

– Hân không cần anh Phong. Hân chỉ muốn mượn M thôi….

Nhỏ Hân có vẻ hơi xúc động và nhất quyết chỉ muốn nó đóng vài người yêu đi sinh nhật với nhỏ. Thực sự nó không thể hiểu nổi biết bao nhiêu người tốt hơn nó, nhất là mấy anh chàng vệ tinh xung quanh nhỏ đều hợp vai hơn là thằng nhóc con như nó kia mà. Nó là nó không có thích mấy cái trò này đâu, đóng giả rồi cố thể hiện mình hơn người khác để lấy uy…đâu có hợp với con người của nó.

– Việc gì M cũng giúp Hân được. Nhưng chuyện này M thấy không ổn chút nào. Hân tìm người khác đi được không chứ M không hợp với những chuyện này đâu.

– Không muốn tìm người khác. Với lại đâu thể tìm người khác thay M được.

– Tại sao?

– M hổng nhớ bửa trước hai người đó gặp tụi mình hả. Hân lỡ nói với ảnh M là bạn trai mới của Hân rồi mà. Cách đây mấy bửa ảnh có nói liên lạc với Hân tỏ ý níu kéo muốn xin Hân thêm một thời gian để ảnh xác định lại tình cảm. Hân thì không còn yêu ảnh nửa, càng hổng thèm ngồi chờ ảnh xác định tình cảm làm gì vì Hân đâu có rảnh mà ngồi ngang hàng tranh giành tình yêu với con nhỏ kia. Hân muốn ảnh biết Hân đang sống tốt, Hân có người yêu rồi, Hân muốn ảnh nhìn thấy Hân có người yêu rồi để ảnh với con nhỏ đó tránh xa để yên cho Hân sống. Bởi vậy Hân mới muốn M đi với Hân, ý Hân là vậy đó hổng phải đòi M theo để ganh thắng thua với con nhỏ đó đâu.

Nó im lặng. Lý do nhỏ Hân đưa ra đúng là có chút hợp lý giải thích cho việc nhỏ chọn nó vào vai người yêu của nhỏ. Nhưng dù lý do hợp lý như thế nào thì cái trò này cũng chẳng phải hay ho gì mà chỉ làm sinh thêm nhiều rắc rối không hay thôi chứ vui vẻ gì đâu.

– Mình là bạn mà. Đóng giả có một ngày chứ có bắt làm người yêu thiệt luôn đâu làm gì sợ dữ vậy.

Giọng nhỏ có vẻ buồn buồn.

– Không phải sợ. Tại hơi bất ngờ với thấy sao sao ấy.

– Vậy M vẫn từ chối phải không. Thực ra Hân cũng hổng muốn ép M. M suy nghĩ đi, nếu không được cũng hổng sao, Hân đi một mình cũng được.

– Đừng có vậy mà….hix từ từ M nghĩ cách cho.

– Khùng quá. Ai cần M nghĩ cách. M suy nghĩ đi. Có gì cho Hân hay. Nhờ thì nhờ vậy chứ cũng biết M sẽ hổng dễ đồng ý đâu mà, yên tâm đi Hân hổng có giận M đâu.

– Ờ…thì từ từ để M tính…

– Mệt ghê. Thôi Hân về trước đây.

– Thôi mà. Tự nhiên làm vậy…chờ tính tiền M đưa Hân về

– Khỏi. Hân đi taxi được rồi.

Ôi sợ nhất là con gái buồn kiểu này, lòng dạ sắt đá cỡ nào cũng phải ngán cái chiêu hạ giọng như thế này của con gái.

– Nói là chờ chút mà. M đưa Hân về….bất ngờ quá thì cũng phải cho người ta suy nghĩ chút chứ có ai nói nhất định từ chối đâu.

– Vậy sao?

– Đang mệt thêm Hân nói cái giọng kiểu đó nửa. Về nghỉ đi chiều tính.

– Lên xe nè! Ngồi đó xụ mặt xấu thêm chứ ích lợi gì đâu.

Về đến cổng nhà nhỏ Hân bước vào trong đóng cổng đứng nhìn nó. Trời SG trưa nóng, tuy không bằng với những buổi trưa hè vì giờ cũng dịp sắp cuối năm nhưng mà sau cánh cổng là ánh mắt của nhỏ Hân nhìn nó trong trường hợp này thì càng làm tăng thêm sự khó chịu trong nó. Đành bấm bụng chạy xe đi thật nhanh tránh ánh mắt của nhỏ vậy. Dừng xe dưới gốc cây mát gần đó nó lấy điện thoại dò tìm số chị.

– Gì đó nhox con?

– Đang làm gì? Ở đâu?

– Hổng làm gì. Nằm ăn hàng ở nhà nè.

– Sướng ta. Ở nhà mà cũng có đồ cho ăn hàng luôn.

81 người thích truyện này

Leave a Reply