Ngày hôm qua…đã từng – My Daisy: Chap 54 tt -> mới nhất

Nó lắc đầu mĩm cười khi nghĩ đến lời chị từng nói, có lẽ thế giới này chị có một mình chị là suy nghĩ ngang ngược như vậy.

– Cười gì đó?

– Có gì đâu?

– Nhìn mặt gian lắm. Nghĩ xấu chị hả?

– Không có!

– Có!

– Không!

– Có chắc luôn!

– Uidaaaa tha cho nhóc!

– Cho chết!

Nó mãi xuýt xoa vết nhéo của chị mà không để ý mình đang bước vào chiếc xe nào. Muốn rụng tim khi gương mặt anh tài xế nhìn nó cười khà khà.

– Có “quản lý” đi chung, vui vẻ hẳn ra nhỉ? Được rồi hai đứa đi đâu tiếp?

– Ủa! Sao anh còn ở đây? Tưởng đi chở khách rồi chứ, em có gọi anh đâu?

– Đây! Quản lý em kêu anh chờ nè!

– Trời đất! Bộ không chở khách khác sao mà nghe lời chỉ ngồi chờ?

– Haha! Em hỏi cô bé này đi. Giờ đi đâu nào?

Nó ngơ ngác nhìn qua, chị của nó tỉnh bơ:

– Anh chở tụi em đi chơi thác đi, thác nào cũng được miễn đẹp, nhất là đồ ăn ngon ấy hihi.

– Thác nào cũng được hả em?

– Chính xác!

– Rồi! Để đó anh lo!

Nó ngồi kế bên tròn mắt nhìn chị và anh tài xế đập tay nhau, giờ không biết nó hay là chị quen ảnh trước nửa rồi.

Truyện tình yêu: Ngày hôm qua…đã từng – My Daisy – Chap 55

Về sau mới biết hôm đó chị đã đặt xe anh lái taxi trọn gói đến khi nào hai đứa rời khỏi Đà Lạt thì thôi. Nhờ có anh lái taxi mà hai đứa được đến những nơi có nhiều cảnh đẹp, đồ ăn ngon mà không phải ai cũng biết. Đến tối lại quay trở về caffe ngắm nhìn đường phố. Hôm nay không phải không thích đi quán caffe quen thuộc ấy, chỉ là chị muốn ngồi ngắm nhìn đường phố chợ Đà Lạt, hôm nay có cả những người vẽ chân dung, nhưng nghệ sĩ làm bong bóng bay, kẹo bông, ảo thuật…mọi thứ đều đầy màu sắc, nhộn nhịp vô cùng. Nó và chị ngồi một quán caffe nằm trên cao nhìn xuống bên dưới đường, nó thích kiểu caffe này, đúng chất caffe phố núi, còn với chị thì ngồi caffe lưng chừng con dốc kiểu chẳng khác nào cảnh trong phim Hàn, mà con gái thì đa số ai không cuồng phim Hàn.

– Nè! Nhìn thấy mấy chú họa sĩ vẽ đẹp nhỉ? Vậy có người học vẽ, vẽ được tới đâu rồi hay là chán bỏ qua một bên đó?

– Ai nói! Chị vẽ đẹp hơn nhiều. Đừng có xỏ xiên!

– Chứ dạo này có thấy ra đời tác phẩm nào đâu?

– Có mà, về SG chị sẽ cho nhóc coi. Đẹp miễn chê.

– Tự tin ơn!

– Chứ sao! Chị biết mình là ai mà?

– Ai là ai!

– Là nữ hoàng xinh đẹp chứ ai.

– Lãng nhách! Tự nhiên nữ hoàng liên quan gì tới vụ vẽ.

– Thì chị là nữ hoàng biết vẽ chứ sao hihi!

Nó bật cười, cứ nói chuyện kiểu này tới sáng chắc cũng toàn những câu nói không rõ đầu đuôi, kỳ lạ nhưng đơn giản. Thực ra nó cũng chỉ cố gắng vui vẻ, chém gió với chị thôi chứ lòng cũng rối bời, thời gian tiếp theo chắc sẽ càng khó khăn hơn mỗi khi nghĩ tới em, lại phải đấu tranh giữa chờ và không, càng rắc rối hơn khi nó không thể giả vờ vô tâm với nhỏ Hân nửa. Nghĩ đến nhỏ thì càng khó chịu hơn, chẳng biết đêm đó nó và nhỏ đã đi đến đâu với nhau rồi, nhưng có lẽ chị Thủy chọc có khi đúng, đời có phải như phim đâu, hôm đó xĩn gần chết lấy đâu ra khả năng mà làm gì đó với nhỏ. Tất nhiên dù có xảy ra chuyện đó hay không nó cũng chẳng thể chối bỏ trách nhiệm với nhỏ, dù sao lỗi cũng do nó mà ra.

– Nhóc…đang nghĩ gì vậy?

– À không có gì?

– Tự nhiên cái mặt buồn thiu kìa, còn nói hổng có gì.

– Nhóc xin lỗi! Không nghĩ nửa, nhóc quên mất đi với chị thì không được nghĩ linh tinh.

– Biết vậy thì tốt! Nhưng nhóc có thấy chị làm vậy là vô lý hôn?

– Khờ quá! Chị làm gì cũng không vô lý hết, nhóc không sao, yên tâm.

– Uhm!

– Thôi hổng ngồi đây nửa. Tụi mình đi vòng vòng hồ chơi đi.

– Cũng được.

Nó gọi tính tiền rồi cùng chị đi về phía bờ hồ, trời mát lạnh, dòng người lác đác trên bờ hồ chỉ đủ để người ta không cảm thấy vắng vẻ. Những ngọn đèn đường soi bóng, một chút sương, một vài chiếc lá cây, vài con vịt của du khách khuấy động mặt hồ, chỉ có vậy thôi mà khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng, bình yên lắm. Đi dọc theo hồ mảng sáng của thành phố đã ở lại sau lưng, nó với chị mất khá lâu mới được hơn nửa vòng hồ, phía bên này thưa thớt người, vắng đi nhiều ánh sáng. Đột nhiên chị dừng lại đứng im, hồi lâu thì từ từ bước xuống khỏi nên gạch lót đường, đôi giày cao gót của chị lún sâu vào nền cỏ khiến chị loạng choạng. Nó vội chạy lại nắm tay đỡ chị.

– Nè! Tự nhiên xuống đó làm gì, coi chừng té xuống hồ luôn giờ!

Chị nắm chặt tay nó quay mặt lại mĩm cười.

– Có nhóc ở đây mà! Té xuống hồ chị cũng hổng sợ đâu hihi!

– Hay quá!

Lấy lại thăng bằng chị đẩy tay nó ra từ từ đi xuống sát mép hồ, hai tay vòng sau lưng xoay xoay người qua lại cứ như đang suy nghĩ điều gì đó. Nó đứng im phía sau lặng im nhìn, chỉ lúc này mới cảm nhận chị nhỏ bé so với nó làm sao, đơn giản thôi, chị đang đứng bên dưới, nó đứng phía trên bờ cỏ kia mà. Rồi chị quay lưng lại nhìn nó mĩm cười:

– Nhóc có thấy mọi thứ ở đây quen hôn?

– Ờ quen!

– Xí! Biết gì hôn mà quen, toàn trả lời đại. Đồ vô tâm!

– Ơ! Tự nhiên nói nhóc vô tâm.

– Thì nhóc đúng như vậy mà hihi

Chị lại quay lưng nhìn ra phía bờ hồ bỏ lại gương mặt nó ngẩn ngơ sau lưng chẳng hiểu chuyện gì, chỉ biết cười trừ lắc lắc đầu vì sự kỳ lạ của chị. Nó ngồi bệt luôn xuống đất, chưa kịp nóng chỗ đã nghe tiếng chị hét nhỏ nhỏ:

– Ý! Chết rồi nhóc ơi!

– Sao vậy?

Nó giật mình đứng dậy chạy xuống, chị xoay xoay người nhìn xung quanh dưới đất.

– Chị làm rớt cây son môi rồi?

– Trời đất làm hết hồn. Tự nhiên lôi cây son ra chi rồi rớt.

– Đâu rồi? Cây son chị thích nhất đó!

– Được rồi lên trên đứng đi nhóc kiếm cho, mang giày cao gót xoay xoay một chút rớt xuống hồ bây giờ.

– Nhưng!

– Đi lên trên đi, nhóc kiếm cho. Đi đi!

Nó đẩy chị đi lên trên còn nó thì lui cui tìm kiếm xung quanh, chẳng thấy cây son đâu cả, nó khom người ráng nhìn xuống hồ, cũng không thấy cái gì là cây son, trời thì tối, ánh sáng ngọn đèn đường chẳng giúp gì được nhiều. Nó mãi mê tìm kiếm, còn chị vẫn đứng im phía trên, tự nhiên chị nói nhỏ:

– Đồ ngốc!

– Hả? Nói gì hổng nghe?

– Chị nói nhóc là đồ ngốc!

– Hay quá! Ngon xuống đây kiếm ha!

– Hihi!

Nó cặm cụi kiếm tiếp, làm như cây son có chân chạy thì phải, kiếm mòn cả mắt cũng không thấy đâu.

– Hihi thôi hổng kiếm nửa!

– Sao vậy?

– Chắc mất luôn rồi. Chị mỏi chân quá, mình về đi nhóc!

– Nhưng cây son chị thích nhất mà! Từ từ nhóc kiếm thêm một chút.

– Thôi! Chị muốn về!

– Ờ nhưng!

– Về nha!

– Ờ ờ thì về!

Nó miễn cưỡng đi lên, mặt vẫn cố xoay xoay lại kiếm, chị nắm tay nó kéo đi, gương mặt cười cười không giống người mới mất đồ chút nào. Hai đứa lên xe đi về khách sạn, đi chơi cả ngày có vẻ mệt nên chị vừa nằm lên giường được một chút là ngủ. Nó đắp kín mền cho chị xong rồi mặc áo khoác đi xuống dưới lấy chiếc xe máy sử dụng cho thuê nó dặn chủ khách sạn từ lúc về, cầm theo cây đèn pin nó chạy ù ra chỗ cũ để kiếm cây son.

Hồi nảy tối mờ mờ, hy vọng có đèn pin sẽ kiếm được. Cũng chẳng hiểu làm vậy để làm gì, chỉ biết là cây son của chị thích thì nó nhất đình phải kiếm ra, rủi đó là cây son để pha caffe cho nó uống thì sao. Vậy là hơn tiếng đồng hồ nó lùng sục từng ngọn cỏ, bụi cây, cả phía dưới mặt hồ gần đó để kiếm, rốt cuộc cây son cũng chẳng thấy đâu. Trời càng về khuya càng lạnh, nó đành bỏ cuộc quay trở về khách sạn vì sợ chị thức dậy sẽ không thấy nó đâu, sáng quay trở lại kiếm cũng được. Trả xe, trả đèn pin, nó nhẹ nhàng lên phòng, rón rén mở cửa đi vào, đang lui cui tháo giày thì nghe mùi thơm thoang thoảng sau lưng.

– Nhóc đi đâu đó!

Nó giật mình quay lại, suýt đứng tim vì chị đứng khoanh tay sau lưng cứ như chờ sẵn để bắt nó vậy.

– Ờ ờ thì đi xuống dưới sảnh kiếm trà uống.

– Trà đâu?

– Ờ ờ uống xong rồi.

– Trong phòng có trà sao hổng uống?

– Ờ thì…

– Xí! Coi người nhóc kìa, uống trà kiểu gì đầu tóc, quần áo ướt hết vậy hả?

– Ờ thì nhóc đi…

– Im đi! Xạo sự hoài. Nhóc đi kiếm cây son cho chị phải hôn?

– À ừ thì…!

– Đồ ngốc! Vô đây coi coi, ướt sương hết rồi nè. Ai mượn nhóc đi kiếm hoài chứ, chị đã kêu nghỉ kiếm rồi mà.

– Ờ thì nghe chị nói thích cây son đó lắm nên…

– Đồ ngốc!

Chị nghiêm mặt nhéo nó một cái rồi cởi áo khoác ra cho nó, đẩy nó leo lên giường.

– Khuya rồi đi lung tung bệnh rồi sao. Nhóc mệt hôn?

– Ừ cũng mệt!

– Vậy nằm úp xuống đi chị massage cho.

125 người thích truyện này

Leave a Reply

9 Comments on "Ngày hôm qua…đã từng – My Daisy: Chap 54 tt -> mới nhất"

Notify of
avatar
Sort by:   newest | oldest | most voted
lasa
Guest

dag dc hap dan het ngan tiet wa

lasa
Guest

chung nao ra chap tiep thoe zj

cường xù
Guest

Hết rồi ag..?

Thang
Guest

hay qua viet nhanh di ban

hoangtien
Guest

bực đó nha.đọc truyện nào cũg ko có kết .làm chán wuá à

long
Guest

ad viết nhanh đi

quynguyen
Guest

khi nao co chao moi the

Đù má mì
Guest

Phần 2 của ad chán hơn phần 1 nhiều ek đọc mà cảm tưởng như 2 tác giả ý !chán thiệt! Phần 2 chán èo đọc mà ức chế !phần 1 đọc đj đọc lại vẫn thấy hay còn phần 2 thì…hajzz nản

Loitran
Guest

Truyện kết thúc ko rõ ràng. Đọc ma phát nản

wpDiscuz