My life – Ngày hôm qua… đã từng: Phần 1 – Chap 51-> Hết

Truyện: My Life – Ngày hôm qua… đã từng – Phần 1 – Chap 51

– Qua nhà M trước rồi hả đi coi phim nha

– Chi

– Cất cái này nè

Nhỏ Hân giơ hai bịch trắng trắng lên trước mặt nó

– Gì vậy

– Nước ngọt với mấy gói mỳ

– Chi

– Cho M uống chứ chi

– M đâu có mua đâu

– Thì Hân mua

– Tự nhiên mua cho M chi vậy

– Để M ăn uống

– Nhưng mà

– Mệt….nói nhiều bực nha..đi nhanh đi

– Ờ ờ…bình tĩnh

– Nhiều chuyện

Trời trời…lại bị nói xấu một cách trắng trợn…Làm như hổng nói xấu nó nhỏ ăn hổng ngon hay sao ấy. Chạy xe ghé nhà để đồ xong hai đứa quay trở lại Megaster gần đó để coi phim.Chọn một bộ phim hài nhẹ nhàng để coi…nó im lặng thưởng thức bộ phim và ly coca còn nhỏ Hân như thường lệ nhanh chóng giải quyết sạch bịch bắp to tướng.Cũng may phim ngắn nên nó ko phải chạy ra mua thêm bịch bắp cho nhỏ ăn. Xem xong phim cũng vừa sắp tới giờ nó đi làm nên đưa nhỏ Hân về.

Cảm thấy đói, nó chạy qua quán vào bếp xin một phần bít-tết ngồi ăn tại chỗ rồi mới đi làm việc. Có nó ông Kha cũng rảnh tay để lo sổ sách hoặc ngồi tiếp chuyện với khách quen. Công việc cứ cuốn nó đi quên cả thời gian, quên cả mệt mõi…nó ko biết còn đủ sức để giữ thái đồ bình tĩnh này đến bao giờ nửa, mỗi giờ trôi qua lòng nó như có ngọn lửa đang cháy lớn hơn, nóng hơn. Có lẽ người duy nhất trong quán này hiểu nó đang nghĩ gì chỉ có mình ông Kha, vì vậy cứ đi ngang nó ông Kha lại vỗ vai một cái trấn an tinh thần…nếu ko có mấy cái vỗ vai đó chắc nó cũng khó mà tập trung được vào công việc.

Kết thúc buổi làm, nó lặng lẽ chạy xe qua nhà em. Ko phải để gặp em…mà nó chỉ muốn ngồi nhìn vào khung cửa sổ của em, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ an lòng. Đứng một lúc bổng nhiên cửa nhà em mở, dáng người quen thuộc bước ra…là em. Hôm nay em mặc một chiếc váy màu đen gợi cảm từ xa nó ko thể nhìn rõ gương mặt em nhưng nó biết chẳng ai khác đang đứng đó là người yêu nó. Định nhấc chân chạy về phía em thì nó buộc đứng lại núp trở vào trong gốc cây. Chiếc xe hôm trước từ từ lăn bánh ra cổng, người đàn ông dừng xe bước ra mở cửa cho em vào…bất giác nó nhìn thấy họ thật xứng đôi, bất giác bàn tay nó bấm chặt vào gốc cây, vai run run mĩm cười chua xót. Chiếc xe chậm chậm đi ngang mặt nó,khung kính màu đen vô hình trở nên một vật cản quá xa xăm…em ở đó….mà chẳng thể nhìn thấy nhau…em đi bên người ta đó…nó chỉ biết đừng nhìn…Hơn mười một giờ khuya rồi mà còn đi ra ngoài…có lẽ câu trả lời dành cho nó đã có…giấc mơ…phải chăng chấm dứt từ đây. Bên trong nhà em, tiếng cãi vả đang vang lên…có lẽ anh Huy đang tranh luận gì đó với mẹ em…nghe thấy đó những cũng ko để làm gì…nó ngửa mặt mĩm cười lên xe chạy trở về căn gác trọ nhỏ bé của mình…

Bóng đêm như nuốt chửng lấy nó…mọi thứ đều im lặng. Nó gục đầu…chìm vào giấc ngủ.

Tiếng điện thoại dồn dập vang lên giữa khuya làm nó tỉnh giấc. Mệt mõi cầm lấy điện thoại…là số máy quen thuộc của em hiện lên trên màn hình…Trong đầu nó nghĩ sẽ tắt máy nhưng chẳng hiểu vì sao ngón tay lại bấm nút nghe…giọng em vang lên trong điện thoại…nghẹn ngào và gấp gáp

– Anh…anh ơi…mau tới đây đưa em ra khỏi đây đi anh…em sợ lắm…anh ơi…

Nó nói như hét lên trong điện thoại

– Thy…em đang ở đâu…nói anh nghe nhanh..em ko sao chứ

– Em…em sợ lắm anh ơi…em đang trốn trong tolet nè…anh cứu em đi..

– Em nói anh địa chỉ…nhanh đi em

– Dạ….khách sạn….trên đường….phòng….

– Được rồi em ở yên đó anh tới ngay

– Nhanh nhanh nha anh…em sợ lắm

Nó tung cửa phóng xe như điên trên đường, có lúc phải thắng gấp để hỏi đường rồi lại phóng xe như điên đến cái đường có khách sạn em đang ở. Nó chẳng cần biết em đang làm gì mà phải cầu cứu…nó chỉ biết nếu nó đến thằng nào làm gì em….nó sẽ giết thằng đó….nhất định như vậy…nếu có ai nhìn được vào đôi mắt của nó bây giờ…sẽ chẳng khác nào đôi mắt của một con thú.

Cuối cùng nó cũng tìm được cái khách sạn nơi em ở. Nó quăng xe lao ngay vào trong. Có hai người bảo vệ ngăn nó lại

– Nè nhóc…đi đâu chạy ào áo ghê vậy mậy

– Tránh ra…

– Nè ăn nói đàng hoàng nha…mày muốn quậy hả

Nó biết thế nào cũng ko thể chống lại nổi hai người bảo vệ to cao này…dù cơn điên trong người nó đang như ngọn lửa phừng phừng khó mà kiểm soát được. Nó móc trong túi đưa cho hai ông bảo vệ tất cả số tiền còn lại nó có.

– Anh chỉ giùm em phòng 405…bạn gái em đang cầu cứu em trong tollet phòng đó

– Vậy vậy là sao…mày bình tĩnh đi nhóc

– Dạ…em ko biết chuyện gì nửa, bạn em call cầu cứu em..chắc có chuyện gì…anh giúp dùm em…

– Được được rồi…từ từ

Ông bảo vệ cầm tiền cất vào túi vội dẫn nó đi về phía thang máy, ông còn lại chạy lại tiếp tân để lấy chìa khóa.

– Phòng 305 phải cái ông đi xe hơi màu xám hok nhóc

– Dạ chắc vậy…hồi chiều em có thấy ổng chở bạn em đi

– Rồi chắc lại dụ dỗ con gái người ta rồi…chuyện này tau thấy hoài

– Dạ

Lên đến phòng ông bảo vệ kiu nó bình tĩnh rồi đi lại gõ cửa phòng

– Anh ơi…xin lỗi vì đã làm phiền…khách sạn tụi em có chuyện cần hỏi.

Khoang một phút trôi qua. Có một người đàn ông mở cửa phòng. Trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi, nhưng qua nét mặt nó có thể nhận ra chính là người lúc này chở em đi. Lập tức nó xông vào phòng mặc cho ông bảo vệ với người đó ngăn cản…Nó lao vào phòng…nhìn quanh. Quần áo đang vứt lung tung trên giường, có cả giỏ xách của em thường sử dụng nửa. Nó chạy ào lại cửa tollet nhẹ nhàng.

– Em…là anh nè..M nè…em ra đi..anh đưa em về…

– Anh ơi…em sợ lắm…huhu…

Em mở cửa bước ra…chiếc váy trên người em xộc xệch, người nồng nặc mùi rượu…ôm chầm hôn như mưa lên môi nó. Người đàn ông nó đoán tên Quang vội chạy lại đẩy nó ra đấm thẳng vào mặt khiến nó ngả ngay ra đất.

– Mày làm gì vậy thằng khốn…vợ sắp cưới của tau mà…còn em..quá đáng lắm nha Thy..em ko biết mình là ai hả

Em giằng tay Quang ra hét lên lao thẳng vào người khiến hắn lúi chúi ra phía sau

– Tui ko biết…sao anh dám đánh ảnh…tui giết anh…

– Em điên đủ chưa Thy…

Quang xô em ngả ra đất rồi quay ra nói với ông bảo vệ

– Khách sạn anh làm ăn kiểu gì để thằng điên kia nó vào quậy vợ chồng tôi hả

– Dạ…dạ tụi em ko biết…để em lôi nó ra…

Ông bảo vệ toan bước tới lôi nó ra. Tuy vừa bị đánh đau nhưng nó vẫn cố gắng đứng dậy nhảy lên giường lao đến góc phòng chụp ngay cái bình chữa cháy (trong lúc tới đây nó đã có nghĩ đến tình huống tệ nhất như thế này nên lúc lao vào phòng nó đã cố gắng nhìn quanh để tìm hung khí rồi mới chạy lại gõ cửa tollet). Nó dùng hết sức bình sinh giật phăng cái chốt, do giật mạnh và ko quen nên ngón tay nó bị rách toét máu. Chẳng quan tâm, nó chỉa vòi phun về phía ông bảo vệ la lên

– Anh đừng có xen vào.Thy em lại đây với anh

Em loạng choạng đứng dậy leo lên giường chạy về phía nó. Ông bảo vệ và Quang cũng hơi chùn tay khi nó khẽ xịt thử bột chữa cháy.

– Nè nhóc có chuyện gì từ từ nói…đừng có quậy…

– Ko anh cứ đứng qua một bên để tụi em giải quyết…còn ko…tui giết anh đó

Nó gằng giọng.

– Bửa nay tui mà ko đưa được Thy ra khỏi đây…tui thề sẽ quay lại trả thù…đừng có cản tui.

– Đ.m mày đừng có điên nhóc

– Anh biết tui điên thì chuyện gì tui hổng dám làm hả…nhắm dám giết được tui thì giết.

Nó nói nhẹ nhàng…nhưng dứt khoát từng chữ, gương mặt nó nóng bừng,tay cầm chắc bình chữa cháy sẵn sàng nếu ông bảo vệ lao vào. Có vẻ sự quyết liệt của nó cũng khiến ông bảo vệ hơi ngại cho nên đứng im vẫn chưa làm gì. Người tên Quang lúc này mới nhẹ giọng

– Nè..cậu là ai…sao tự nhiên quậy quá trời vậy..có gì nói chuyện từ từ

Nó mĩm cười

– Tui là người yêu của Thy

– Người yêu

Quang ngạc nhiên nhấn giọng rồi nhìn phía em đang đứng sau lưng ôm chặt lấy nó.

– Chuyện này là sao hả Thy

Em trả lời rất lạnh lùng, rõ ràng từng chữ…dường như sự có mặt của nó khiến em rất bình tĩnh để lấy lại thái độ như thường ngày.

– Đây là người yêu của em. Anh Huy có nói với anh hồi bửa đó.

– Là thằng nhóc này hả

– Phải!

– Em!….

Quang hất tay ôm mặt rồi ngồi xuống ghế im lặng một lúc rồi nhìn nó.

– Thì ra cậu là cái người làm bé Thy nhất quyết phản đối chuyện đám cưới hả

Nó nhẹ giọng.

– Ừ…nhưng tui hổng có làm…cưới hay ko là quyền của Thy

– Vậy sao! Cậu cũng dzữ dằn quá nhỉ. Giờ bỏ cái bình chữa cháy xuống được chưa.

Nó mĩm cười.

– Ra khỏi đây bỏ sau. Giờ anh tránh ra ha…tui với anh sẽ nói chuyện sau

– Ko nói bây giờ được hả

– Ờ…giờ nói chuyện…hok có hợp. Vậy nhé…Đi em

Nó đi từ từ ra cửa, em líu ríu theo sau ko quên cầm cái giỏ xách trên giường

– Thy…sao em làm vậy với anh. Anh có làm gì sai đâu

Quang khẽ ngẩn mặt nhìn em…Em mĩm cười, tay vẫn nắm chặt tay nó chẳng quay mặt lại

– Em chỉ coi anh là bạn. Người em yêu là M

– Vậy sao từ lúc đính hôn tới giờ em không nói gì

– Anh hỏi mẹ em nha anh…

Em quay qua nó

– Mình đi đi anh…

– Ừ

Nó nắm chặt bình chữa cháy đi ra ngoài, vài người nghe tiếng động cãi nhau đứng tò mò nhìn. Nó chẳng quan tâm kéo tay em vào thang máy…Trong thang máy cũng đang có người. Em chẳng quan tâm quay qua hôn lên môi nó.Rồi mĩm cười

– Nhớ anh quá

– Ừ…biết mà

– Hihi…

132 người thích truyện này

19 Comments

  1. R January 6, 2016
  2. Khổ vì January 24, 2016
  3. ^^ February 26, 2016
    • hoo October 9, 2016
  4. võ ngọc quốc March 9, 2016
  5. zinzin April 10, 2016
  6. Ng Cô Đơn April 14, 2016
    • hoo October 9, 2016
  7. Sói Sa Mạc May 22, 2016
  8. dũng ngố May 25, 2016
  9. dũng ngố May 25, 2016
  10. Quang Huy June 29, 2016
  11. Đậu móa đời July 4, 2016
  12. Key love August 9, 2016
  13. Key love August 9, 2016
  14. Key love August 9, 2016
  15. Zon September 21, 2016
  16. Phong Nguyen January 23, 2017
  17. minh trần July 24, 2017

Leave a Reply