Cô thư ký xinh đẹp – by David Lee

Truyện online: Cô thư ký xinh đẹp. Tác giả: David Lee. Thu Hương vốn là dân Hà nội chính gốc. Cô có vóc dáng cao và nước da trắng mịn của con gái Hà Nội. Cô không đẹp một cách sắc sảo mà có vẻ đẹp mượt mà đằm thắm đầy nữ tính.

Truyện online: Cô thư ký xinh đẹp – Phần 1

Tác giả: David Lee

Với mái tóc dài mượt ngang lưng, khuôn mặt trắng trẻo thông minh sáng sủa và trong những bộ quần áo lịch lãm, có lẽ không ai nghĩ cô đã gần 30 và có một con trai lên 5 tuổi.

Chồng cô là Trung, mối tình đầu đắm say thời sinh viên. Hiện Thu Hương đang làm kỹ sư điện dân dụng ở một công ty nhà nước. Mặc dù tốt nghiệp đại học Kinh tế vào loại ưu, nhưng sau khi chật vật làm thử hàng loạt các công việc tạm thời, Thu Hương mới tìm được một việc làm cố định ưng ý hợp với chuyên môn của cô ở một công ty kinh doanh thiết bị văn phòng.

Hồi mới đầu, cô làm ở cửa hàng giao dịch của công ty, nhưng mới gần đây cô được chuyển về văn phòng hành chính của công ty. Thu Hương mừng lắm vì công việc hay hơn, thu nhập cao hơn lại đỡ phải đi lại vất vả làm ngoài giờ hành chính như ở chỗ cửa hàng.

Công ty của Thu Hương đang làm việc không lớn lắm, nhưng Thu Hương cảm thấy mình rất may mắn mới có được công việc này. Khối bạn cùng lớp đại học với cô vẫn đang vất vưởng với những công việc không ra gì. Gia đình hai vợ chồng cô từ hồi cưới đến giờ sống rất khó khăn vì đồng lương của Trung tại cơ quan nhà nước nàọ cũng eo hẹp. Nay có được công việc ổn định thu nhập khá này, Thu Hương mừng lắm và cô luôn nổ lực làm tốt công việc được giao.

Giám đốc công ty cô là ông Phú, một người đàn ông phong độ bệ vệ trạc 47. Công ty luôn làm ăn phát đạt cũng là do khả năng lãnh đạo của ông Phú. Ông được mọi người trong công ty rất quý mến vì tính cách vui vẻ thoải mái và tâm lý của ông. Bản thân Thu Hương cũng thấy quý ông và coi ông là một người đàn ông đứng đắn mẫu mực.

Chồng Thu Hương cũng biết ông Phú qua quan hệ công tác và ông Phú cũng từng đến nhà họ thăm gia đình. Chính vì vậy mặc dù cô không ưa thích công việc phức tạp nhiều tai tiếng của nữ thư ký nhưng Thu Hương vẫn cảm thấy thoải mái khi được thông báo là cô được bổ nhiệm làm thư ký riêng cho ông Phú, thậm chí cô còn thấy vui nữa vì ở công việc mới này cô sẽ được tăng lương, lại có thêm nhiều điều kiện học hỏi, giao tiếp và nó cũng chứng tỏ ông giám đốc tin tưởng vào năng lực của cô. Hai vợ chồng mời ông Phú đi ăn tối để cám ơn việc Thu Hương được thăng tiến này.

Công việc cứ như vậy trôi đi một cách thuận lợi. Thu Hương say sưa với công việc mới và làm việc đầy hứng khởi. Ngoài lương, ở vị trí này cô còn có thêm những khoản thu nhập ngoài lương nữa. Cô đang cố dành dụm tiền để đổi chiếc xe máy cà tàng của mình lên chiếc honda Dream mà cô vẫn mơ ước lâu nay.

Rồi đến một hôm, ông Phú nói với cô là chuẩn bị hồ sơ tài liệu để thứ 5 này đi Hải Phòng đàm phán hợp đồng với đối tác, bao giờ xong thì mới về, có khả năng là đến tận thứ 7. Thu Hương thấy hơi ngài ngại vì chưa bao giờ cô đi công tác xa nhà qua đêm cả, nhưng cô nhanh chóng gạt suy nghĩ ngần ngại đi vì cô tự nhủ có gì mà ngại, làm thư ký là phải thế. Hơn nữa ông Phú và cô sống đứng đắn như thế thì chắc không ai dị nghị gì cả.

Sáng thứ 5 hôm đó, hôn tạm biệt chồng đi làm xong, Thu Hương sắp xếp quần áo vào chiếc túi sách. Đến 9 giờ thì xe của ông Phú đến. Cô hơi ngạc nhiên vì không thấy anh Long trợ lý của ông Phú như mỗi khi ông Phú đi công tác, nhưng ông giám đốc bảo cô là mình cô đi là đủ rồi. Họ lên đường đi Hải Phòng. Xuống đến nơi bên đối tác mời họ đi ăn trưa luôn rồi đến đầu giờ chiều mới bắt đầu làm việc.

Cuộc thảo luận hợp đồng diễn ra khá suôn sẻ, Thu Hương cứ tưởng là chỉ trong buổi chiều đó là xong nhưng không hiểu sao ông Phú lại bảo bên đối tác là đến sáng mai làm việc tiếp. Ông Phú bảo lái xe đưa đến Khách sạn The Tray, một khách sạn sang trọng trên đường Lạch Tray sầm uất của Hải Phòng và thuê hai phòng đơn cạnh nhau, còn anh lái xe thì xin phép ông Phú cho về ở nhà họ hàng. Thu Hương thả người trên chiếc giường sang trọng trải ga trắng muốt của khách sạn mà thầm ước nhà mình cũng được đẹp như vậy.

Đến 7 giờ tối thì ông Phú gọi điện sang bảo cô xuống cùng đi dự tiệc chiêu đãi đối tác với ông. Thu Hương ngần ngừ một lát rồi chọn bộ váy màu trắng cô ưa thích. Đây là bộ váy chồng cô tặng cô hồi tháng trước nhân dịp kỷ niệm sinh nhật của cô. Cô trang điểm nhẹ nhàng rồi xuống dự tiệc cùng ông Phú . Thực tình Thu Hương không khoái cái chuyện tiệc tùng này lắm.

Cô ghê rượu bia lắm. Trong bữa tiệc cô cứ bị mọi người ép uống, mặc dù cô đã giải thích là không uống được, nhưng mọi người không chịu. Ông Phú cũng ra hiệu bảo cô đừng từ chối nữa. Thế là Thu Hương phi nhắm mắt uống hết ly rượu….rồi ly thứ hai … thứ ba Mặc dù chỉ là rượu vang nhẹ, nhưng đối với cô như thế là quá nhiều.

Đến cuối bữa tiệc, cô thấy người chếnh choáng, mặt cô hồng rực lên rất quyến rũ. Tuy nhiên cô vẫn đủ tỉnh táo để cám ơn và chào tạm biệt mấy người bên đối tác, chứ không như ông Phú say không đứng dậy được. Thu Hương phải dìu ông Phú vào thang máy để đi lên phòng. Vì nghĩ là ông giám đốc say không biết gì nên Thu Hương để mặc cho ông ta ôm cứng lấy mình trong thang máy.

Vất vả lắm cô mới dìu được người đàn ông to béo đó vào trong phòng của ông ta. Cô cũng thấy đầu óc lâng lâng vì mấy cốc rượu nhưng cô nghĩ mình là thư ký thì cũng phải tỏ ra chăm sóc một chút. Tháo giầy tất, cởi áo ngoài xong cô đỡ ông Phú lên giường, rồi vào trong buồng tắm đắp nước khăn sạch ra lau mặt cho ông giám đốc.

Vẫn nhắm mắt, nhưng ông Phú đã có vẻ tỉnh táo lại, ông ta đòi cô phải ngồi lên giường bóp đầu cho ông ta. Thu Hương không dám trái lời. Cô khẽ khàng ngồi lên giường cạnh ông Phú xoa bóp cho ông ta. Trong một lúc tình cờ cô đưa mắt xuống phía dưới và thấy chỗ quần bụng dưới của ông giám đốc cộm hẳn lên. Thu Hương đỏ mặt quay vội đi nghĩ thầm: ‘quái quỉ thật, cái ông này, chắc có rượu vào lại muốn cái khoản đó đây”.

Cô đang định kết thúc để về thì bất ngờ ông Phú ôm chầm lấy cô vật xuống giường. Quá bất ngờ, Thu Hương chỉ kịp kêu thì đã bị ông Phú đè ngửa ra. Ông Phú vừa đè giữ cô vừa cởi phăng áo sơ mi của mình ra, chiếc quần dài cũng bị ông đạp tụt xuống rất nhanh. Thu Hương vừa cố vùng dậy vừa ấp úng nói:

– Ơ kìa, anh Phú … anh làm gì vậy…. anh buông em ra …. kìa anh

Mặc kệ cô nói gì, ông Phú dùng cái cơ thể to béo của mình dằn cô xuống giường, một tay ông giữ chặt cả hai tay cô trên đầu cô, tay kia ông giật hai quai váy cô trụt xuống vai rồi kéo tụt váy cô xuống tận đầu gối cô. Rồi áo lót và quần lót cô cũng bị ông Phú lột phăng ra nốt. Thu Hương thấy bối rối quá, cô không bao giờ nghĩ ông Phú lại là một con người như vậy.

Trong tiềm thức cô có một sự e sợ ông Phú, là người nắm vận mệnh của cô. Cô đang thành đạt trong công việc hiện nay và không thể để mất nó được. Có lẽ vì thế mà mặc dù rất muốn thoát ra, nhưng cô không dám kêu to lên và sự chống cự của cô cũng không đủ quyết liệt để thắng được sức lực sung mãn của người đàn ông to béo đó….

Lúc này trên người cô đã không còn một mảnh vải, hai đùi cô bị chân ông Phú chèn vào giữa banh rộng ra. Ông Phú kéo tụt nốt chiếc quần lót của ông ta xuống, đập vào mắt Thu Hương là cái dương vật gân guốc nồng nỗng với cái đầu tù tù đỏ bóng bật tưng ra khi ông Phú kéo quần lót xuống. Cô đang không biết phi xử trí sao trong tình huống trớ trêu này, thì cảm giác ở phía dưới đã báo cho cô biết rằng ông Phú đã kê đầu dương vật vào đúng giữa hai mép thịt môi âm đạo của cô.

Lúc này cảm giác nguy hiểm mới đánh thức cái đầu óc mụ mị vì sợ sệt bối rối của cô. Không một người vợ đức hạnh như cô không thể để chuyện này xảy ra được. Cô không thể làm chuyện tội lỗi này với người chồng yêu quí của cô được. Thu Hương bậm môi cố đẩy ông Phú ra để vùng dậy, thoát ra… Ông Phú cười ha hả vừa dùng chính cơ thể vâm váp của mình đè giữ Thu Hương vừa nhanh nhẹn khéo léo đẩy dương vật chui vào người cô. Vừa vật vã tìm cách đẩy ông Phú ra, Thu Hương vừa van xin ông ta:

– Anh Phú…. em xin anh …. đừng làm vậy với em …. còn chồng em ở nhà … em xin anh…..

Mặc kệ, ông Phú không hề dừng lại, còn một chút cuối cùng, ông ta lựa thế rồi dập mạnh một cái cho dương vật chui ngập lút vào người Thu Hương rồi găm chặt như đóng đinh ở đó. Thu Hương cảm nhận rõ âm đạo mình đã bao bọc trọn vẹn cái dương vật cường tráng của ông xếp cô. Cô vừa cảm thấy bối rối vừa cảm thấy có lỗi ghê gớm.

Ông Phú rút dương vật ra chừng một nửa chiều dài rồi lại cắm sập vào, rồi lại rút ra … cắm vào….mặc kệ Thu Hương dãy dụa hai tay cố đẩy ngực ông ta ra. Nhìn Thu Hương lúc này thật tội nghiệp, cô liên tục van vỉ ông xếp dừng lại đừng chơi cô nữa, nước mắt cô lưng tròng, người cô trồi lên thụt xuống đều đều theo nhịp dập của ông Phú, hai bầu vú tròn trịa của cô nhún nhẩy, cái dương vật gân guốc nhịp nhàng thụt ra thụt vào chỗ háng cô kèm theo tiếng động bạch bạch đầy xác thịt của cái bụng bự của ông Phú đập vào bụng cô.

Thu Hương cố tránh không dám nhìn vào khuôn mặt thoả thuê đầy vẻ dâm đãng của ông xếp, đầu óc cô giằng xé với những mâu thuẫn, cô vừa không dám làm gì quá đáng với ông xếp của cô vừa cảm thấy không muôn chấp nhận sự thật là cô đang làm tình với một người đàn ông ngoài chồng mình. Cô như muốn rên lên: trời ơi, anh Trung, em đã có lỗi với anh rồi.

Trong khi Thu Hương đang bối rối giằng xé với những suy nghĩ như vậy thì ông Phú thoả thuê tận hưởng cơ thể đàn bà nõn nà của cô. Có lẽ ông Phú đã ham muốn cô lâu rồi nhưng nay mới có dịp thoả mãn ham muốn của mình, ông làm tình một cách cực kỳ hưng phấn. Sự mạnh mẽ của ông khiến chiếc giường sang trọng vững chắc của khách sạn phải rung lên, hơi thở ông phì phò dồn dập, mặt ông đỏ bừng vì khoái cảm.

Bất chấp sự chống cự mang tính chất hình thức theo lương tâm của một người vợ đức hạnh hơn là thực tế quyết liệt chống cự, ông Phú chơi Thu Hương càng lúc càng nhanh hơn mạnh hơn với tiếng gừ gừ khoái trá. Bị đẩy dịch lên dần theo nhịp du lên du xuống khi ông Phú chơi, đầu Thu Hương cụng cả vào đầu giường. Thu Hương thấy dương vật ông xếp cô phồng to hết cỡ trong âm đạo cô.

Cùng với một tiếng kêu ậm ự trong cổ họng của ông ta và một cú thúc sâu lút, cô cảm nhận được từ đầu dương vật ông xếp cô một tia chất lỏng ấm ấm phọt thẳng tưng vào tận đáy âm đạo cô…và nó cứ phọt ra liên tục theo nhịp giật giật của cái dương vật đó.. Vừa xuất tinh ông Phú vừa nhìn thẳng vào mắt Thu Hương đầy vẻ hả hê, cuối cùng ông ta cũng đạt được điều ông ta mong ước …giật giật phải đến hơn chục cái, dương vật ông Phú mới thôi phọt tinh trùng và bắt đầu mềm xuống xìu xuống. Ông ta vừa cười vừa nằm phủ xuống người Thu Hương trìu mến thì thào vào tai của cô:

– Tuyệt vời quá … cám ơn Hương nhé.

Cô đẩy ông Phú lăn xuống một bên rồi vùng dậy. Cô không biết phải nói gì trong lúc này nữa. Cô vội nhảy xuống giường nhặt quần áo dưới sàn lên để mặc lại. Lúc cô đứng mặc lại quần áo, tinh trùng trào từ trong người cô ra chạy dọc theo làn da trắng muốt của đùi cô. Ông Phú dán mắt vào nhìn có vẻ thích thú khiến cô càng xấu hổ hơn. Nằm trên giường ông Phú tỏ ra quan tâm an ủi động viên cô, nhưng quá xấu hổ Thu Hương không nói một lời, mặc quần áo xong là cô cúi gằm mặt chạy vội về phòng mình.

Về đến phòng khách sạn của mình, Thu Hương vội vào buồng tắm bật vòi tắm kỳ cọ thật sạch. Cô không muốn tin vào cái cảm giác nhớp nháp nơi âm đạo của mình. Cứ nghĩ đến việc cô vừa để cho một người đàn ông không phải là chồng mình giao hợp với mình mà nước mắt cô lại trào ra vì hối hận.

Tắm rửa sạch sẽ xong, nhìn đồng hồ đã 10 giờ. Cô chợt nhớ là trước khi đi đã hứa gọi điện về cho chồng và con. Thu Hương vội nhấc phone gọi về nhà. Trong khi nói chuyện với chồng, cô phải cố lắm mới tỏ ra bình thường được, đầu óc cô không thể gạt bỏ được những gì vừa diễn ra trước đó giữa cô và ông xếp của cô. Miệng cô nói những lời yêu thương với chồng mà con tim cô nhói đau.

Nếu mà chồng cô biết được cô vừa dạng chân ra cho một người đàn ông khác làm tình thoả thuê rồi xuất tinh ào ạt vào người cô thì chắc cô chết vì xấu hổ mất. Sau khi nói chuyện với chồng và nựng con mấy câu xong, Thu Hương bỏ phone xuống và tắt đèn đi ngủ. Cô cứ nằm trằn trọc suy nghĩ mãi về những gì vừa diễn ra. Càng nghĩ cô càng cảm thấy bối rối khó xử.

Cô hiểu là để xảy ra chuyện vừa rồi là cô đã cực kỳ có lỗi với chồng, nhưng nếu cô không chiều ông Phú thì rất có thể .ông ta sẽ tức giận mà đuổi việc cô. Cô không thể để mất công việc hiện nay của cô nhưng chẳng nhẽ một người phụ nữ đoan trang từ trước đến nay cực kỳ phản đối chuyện ngoại tình như cô lại có thể chấp nhận cho ông xếp của cô làm cái chuyện thiêng liêng mà chỉ dành cho người chồng yêu quí của cô… Cô cứ suy nghĩ mãi không biết phải làm thế nào cho phải… mãi đến hai ba giờ sáng cô mới chợp mắt được.

Sáng hôm sau, lúc xuống ăn sáng ở phòng ăn ở khách sạn gặp ông Phú, Thu Hương chỉ lí nhí chào mà không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta. Ông Phú thì vẫn tự nhiên cười nói như không. Lúc ngồi cùng ăn ông ta không hề đá động gì chuyện hôm qua cả mà chỉ ân cần hỏi cô có ngủ được không, có mệt lắm không… Ông Phú hỏi những câu thăm hỏi sức khỏe rất bình thường như mọi khi, nhưng Thu Hương thì lại cảm thấy như ý ông muốn hỏi sau chuyện ân ái hôm qua cô có mệt không, má cô tự nhiên hồng lên vì xấu hổ. Suốt bữa sáng, hầu như Thu Hương chỉ cúi mặt ngồi ăn và dạ vâng những câu hỏi han của ông xếp. Lúc ăn xong đứng lên, ông Phú nói với cô:

– Anh biết em đang suy nghĩ nhiều về chuyện tối qua…bây giờ chúng ta đi làm việc đã, chiều anh em mình sẽ ngồi nói chuyện thẳng thắn với nhau, em có đồng ý không?

Khẽ gạt mái tóc sang bên, Thu Hương khẽ gật đầu. Suốt sáng hôm đó họ đi làm việc với đối tác. Đến tận 3 giờ chiều công việc mới xong. Chia tay với đối tác xong. Ông Phú quay sang bo cô lên xe đi với ông. Đến một quán cafe yên tĩnh, ông ta đưa Thu Hương lên tầng 2 của quán. Vào giờ này, trên tầng 2 của quán cafe không có một ai khác ngoài họ.

Gọi mỗi người một ly cafe xong, đợi người phục vụ đi xuống gác, ông Phú đi thẳng vào vấn đề với Thu Hương. Ông phân tích rất dài là chuyện này vô hại, cả hai bên cùng vui vẻ, không ảnh hưởng gì đến hạnh phúc gia đình nếu chồng cô không biết và anh ta cũng không thể biết được nếu như Thu Hương không thú nhận. Hơn nữa nếu Thu Hương chấp thuận thì cô sẽ rất có lợi, ngoài chuyện tăng lương, trước mắt ông Phú sẽ đưa cho cô ngay một khoản tiền lớn để cô đổi xe máy như mơ ước của cô.

Ông cũng nói thẳng là nếu cô không đồng ý thì ông đành phải cho cô thôi việc. Thu Hương ngồi im lặng hồi lâu nghe ông Phú nói. Cô không biết phải trả lời như thế nào? thực tình thì cô cũng không phản đối hoàn toàn những gì ông Phú nói, đêm qua cô đã suy nghĩ mãi rồi, cô không dám nghĩ đến việc bị đuổi việc, nhưng cô cũng không thể mở miệng trả lời là cô chấp nhận ân ái với ông ta được.

Thực ra ông Phú cũng là một người tốt trên nhiều phương diện, chỉ có điều ông ta có nhu cầu về khoản đó, hơn nữa ông lại ở vị trí thuận lợi để có thể thoả mãn cái ham muốn đàn ông của mình.

Điều này thì cũng không có gì là trái tự nhiên có. Như hiểu được sự khó xử của cô, ông Phú bảo cô không cần phải trả lời ngay là đồng ý hay không đồng ý mà cứ im lặng là đủ rồi. Sau đó họ về khách sạn. Ông Phú bảo anh lái xe cứ về nhà họ hàng ở Hải Phòng, để xe cho ông tự lái, đến chiều mai thì đến khách sạn để về Hà nội. Đợi anh lái xe đi rồi, ông ta quay sang bảo Thu Hương sắp xếp hành lý trả phòng khách sạn để đi Đồ Sơn với ông. Thu Hương ngơ ngác:

– Em tưởng chúng ta ký xong hợp đồng rồi cơ mà.

Ông Phú cười bảo cô:

– Anh là giám đốc của em phải không? thế thì anh bảo em đi xuống đó có việc với anh thì em cứ đi. Anh đảm bảo an toàn tuyệt đối cho em.

—————

Danh sách các chương:

865 người thích truyện này

Leave a Reply