Hồi ký – Những chuyện chưa bao giờ thổ lộ cùng ai: C1-> mới nhất

Truyện 18+: Hồi ký – Những chuyện chưa bao giờ thổ lộ cùng ai. Tác giả: little_princess. Câu chuyện bắt đầu từ năm đầu tiên tôi vào ĐH, lúc đó tôi ở một con phố dưới gầm cầu vượt ngã tư sở. Số nhà 32, phố Khương Trung.

Truyện 18+: Hồi ký – Những chuyện chưa bao giờ thổ lộ cùng ai – Chap 1

Tác giả: little_princess

Cũng như mọi thằng con trai khác, lần đầu tiên xa nhà đều thấy háo hức lắm. Thoát khỏi 18 năm bị kèm như kèm kem ở nhà, chú nào chẳng sướng. Giờ một mình làm vua một cõi, nhìn quanh chẳng có thế lực nào có thể đàn áp nổi. Trong lòng tôi nghĩ bụng, thế này thì coi như thoát khỏi kiếp người, lên kiếp tiên rồi còn *éo gì nữa .

Cách đó mấy nhà là nhà bác Lan. Bác học cùng bố tôi ở trường Ngoại Thương từ những năm 80 , mối quan hệ giao hảo giữa hai nhà cũng tốt. Giờ bác làm việc trong Sài Gòn, căn nhà ở Hà Nội chỉ có 2 chị em gái con bác ở. Cô chị năm đó học năm cuối ĐH, còn cô em thì học lớp 12. Cả hai chị em cùng xinh, nhất là cô chị. Cô em cũng xinh, nhưng mới tý tuổi ranh mà đã cặp kè với mấy thằng, đi LX, mặc toàn đồ hiệu rồi lúc nào cũng ra vẻ tiểu thư đài các nên thật sự mình cũng *éo thích lắm. Cô chị thì giản dị hơn, lại hiền lành tốt tính nữa nên mình mê như điếu đổ. Cứ mỗi sáng lúc chị đi học, mình lại chạy ra ban công để nhìn chị một cái, nuốt nước bọt cái ực rồi mới yên tâm vào ngủ tiếp. Trong đầu lúc nào cũng hiện ra toàn hình ảnh về chị , có lúc tính rình rình lúc nào chị không để ý. Ra ôm chầm lấy chị một cái, rồi ra sao thì ra. Đúng là cái hồi trẻ trâu, ngu thật .

Vì 2 gia đình cũng thân nhau, nên bác Lan cũng nói với bố tôi là để bác quản lý luôn tôi và thằng Trung < Em tôi > vì tháng nào bác cũng ở HN khoảng 6 7 ngày. Với lại cái Phương ” Tên chị ” cũng lớn rồi, để nó giúp mấy đứa về việc cơm nước giặt giũ để chúng nó còn có thời gian học hành. Tuy bác nói thể những tôi cũng chẳng bao giờ nhờ chị giặt đồ hộ, chỉ thỉnh thoảng sang ăn chực thôi. Nói thật con trai mới lớn làm gì có thằng nào dám để cho con gái giặt đồ hộ, ngại *** ra ấy. Nhỡ trong đống đồ đấy lại dính 1 tý tạp chất ” Cái này không cần nói chắc anh em cũng biết ” thì bỏ mẹ @@.

Cũng như những thằng con trai cùng lứa. Sở thích của tôi hồi đó vẫn là game, truyện và bóng đá. Tuy nhiên hồi đó cũng hay bị mấy ông anh tiêm vào đầu mấy truyện hơi bệnh bệnh. Nhưng giờ mới thấy những thứ đó cũng rất có ích. Cuộc sống mà, mặt nào chẳng phải biết tý. Nghiêng thôi chứ đừng ngã là được, hehe. Hồi đó không bị quản, cứ đi học về, ăn cơm xong là lại lên Bách Khoa chơi đ tử, quán anh Tùng ở gần chợ BK. Giờ anh ý về Linh Đàm mở quán Bi-a với karaoke rồi. Anh Tùng tốt lắm, đẹp trai, vợ đẹp, con khôn.

2 đứa bé nhà anh, đứa nào nhìn cũng như thiên thần trong mấy tấm lịch treo tường. Đi với mẹ thì như 1 cặp tiên đồng , đi với thằng bố thì đúng thật 2 ông quỷ con. Thằng Bin, con anh Tùng lúc nào cũng mặc quần thủng đũng. Thỉnh thoảng nó lại cầm chim, giả vờ ngắt 1 cái rồi đưa mình nói : “ Chú Thành ăn chim cháu đi “. Cứ mỗi lần như thế mình lại nói với a Tùng : “ Thằng con anh từ bé đã bệnh thế này, kiểu này lớn lên kiểu *éo gì cũng thành thần đồng thịt gái như Trần Quán Hy “. Thằng bố nó thì cười hô hố, tuôn ra một tràng dài về quá khứ bất hủ, ra chừng tự đắc lắm. Đúng thật 2 thằng chọi này có gen a Tùng cũng không uổng.

Tầm 11 rưỡi, 12h quán đóng cửa tôi mới về nhà. Lần nào về qua nhà chị tôi cũng phải nhẩy nhẩy lên ngó vào nhà một cái xem chị có nhà không. Có một lần thì bị chị phát hiên, may mà chị không tưởng mình là trộm hoặc có mục đích xấu xa gì đó, không thì có nhảy xuống sông Hồng sửa cũng khó mà sạch được. Lần đó thế *éo nào, lúc tôi đang ngó vào nhà thì thấy chị đứng lù lù ở ngay cửa. Chị nhìn mình, ra chiều ngạc nhiên lắm. Đôi mắt bồ câu mở to, chớp chớp nhìn đáng yêu kinh khủng.

Mà đến tận bây giờ và suốt đời, có lẽ không bao giờ tôi quên được ánh mắt ấy. Chị nói : “ Thành à, lấp ló gì ngoài đấy thế, vào đây đi em. Chị vừa đi lên phố về, mua hoa quả đây này, vào đây với chị cho vui em “. Tôi lò dò bước vào, thấy chị đang ngồi ở phòng khách. Chị mặc chiếc áo màu đen, hơi bó một chút và quần đùi. Để lộ cặp chân dài miên man, thẳng tắp và không một chút tì vết.

Chị có một làn da trắng hồng, chắc da em bé cũng phải nể vài phần. Chiếc áo đó càng làm tôn nên những đường cong quyến rũ nơi chị. Chị không nói, nhưng chắc chị cũng phải tự hào về form người của mình lắm. Tôi ngồi xuống đối diện chị, chân tay hơi run rẩy. Không phải run vì vừa bị bắt gặp như kẻ trộm ở nhà chị mà run vì có lẽ mình đang đối diện với một thiên thần. Chắc tại hồi đấy mình non, giờ thì quên đi hehe.

Thôi cũng hơi buồn ngủ rồi, chap này mình dừng lại ở đây. Ngày mai mình sẽ viết tiếp. Mong mọi người ủng hộ nhé ^^

Chị bắt đầu gọt hoa quả, tôi thì ngồi xem phim. Lúc đó chị đang xem dở phim Secret của Châu Kiệt Luân. Chị bảo rất thích phim này, xem đi xem lại 4 5 lần rồi không chán. Thật ra tôi cũng đã xem rồi, nhưng thấy chị ngồi say sưa kể về những tình tiết trong phim thì cũng cố giả vờ chăm chú nghe và thỉnh thoảng cũng đá thêm vài bình luận như kiểu : “ Hay nhỉ “ , “Bất ngờ quá chị ạ”…. Hình như nội dung phim là về tình yêu của một chàng trai ” CKL đóng ” và một cô gái cùng trường.

2 người đã trải qua rất nhiều kỷ niệm cùng nhau, nhưng cuối cùng chàng trai lại phát hiện ra 1 bí mật. Đó là chỉ có duy nhất anh ta nhìn được thấy cô. Và cô hồn ma của một nữ sinh sống cách đó gần 30 năm. Tuy nghe có vẻ đáng sợ nhưng tình tiết trong phim lại rất hay và lãng mạn. Nói chung là một bộ phim đáng xem. Tuy nhiên xem phim chỉ là mục đích nhỏ. Mục đích lớn nhất vẫn là ngồi ngắm chị. Chắc chị cũng biết tôi đang ngắm chị, nhưng vẫn không biểu lộ gì. Về vấn đề này con gái nhạy cảm và tinh lắm, không qua mắt được họ đâu ^^.

Thế là hai chị em ngồi nói đủ thứ truyện trên trời dưới đất. Nói chung là cũng hợp gu, nhưng mà có 1 điều khiến tôi rất ghét. Đấy là chị dạy tôi những cách chinh phục bạn gái. Chắc lúc đó, chị không biết được một điều. Đó là từ vài tháng trước, mục tiêu quan trọng nhất và cũng là đầu tiên trong đời của tôi là cưa đổ chị. Và có thể, những gì chị dạy tôi sẽ trở lại làm phản chính người nói ra nó. Một lúc sau thì trời bắt đầu nổi gió, xem chừng chuẩn bị mưa. Chắc hẳn các bạn cũng không lạ gì những cơn dông mùa hè.

Đến và đi cũng rất nhanh, nhưng để lại sau những trận mưa giông là sự mát mẻ và ẩm ướt. Chị nhờ tôi lên sân thượng thu quần áo vào hộ chị. Lúc này cái Nga ” Em chị ” vẫn chưa thèm về nhà. Lúc tôi nhắc đến nó thì chị cười bảo kệ, cái Nga nó tuổi Ngựa ” sn 90 ” nên cũng chẳng thể giữ chân nó ở nhà hoài được. Với cả từ bé nó đã tỏ ra bướng bỉnh, ngang ngạnh , lại được bố mẹ chiều nên giờ đây có nhắc nhở nó cũng không có tác dụng gì nhiều. Tôi gật gù thông cảm và 2 chị em chạy lên sân thượng. Ở cạnh nhà chị, có một cây cổ thụ, tán lá vươn tận vào trong sân và che phủ hết khoảng 1/3 diện tích sân thượng. Vì là cây của công, nên nhà chị không được phép chặt. Với cả bác Lan thấy như thế hay hay nên cũng thích thú lắm.

Trời nổi gió mỗi lúc to hơn, tôi nhanh tay với từng móc quần áo đưa cho chị. Chị cũng chạy ra phụ tôi, nhưng mỗi tội quần áo nhiều quá. Lúc chiều nắng to, nên chị đem hết quần áo ra phơi cho đỡ ẩm. Báo hại bây giờ thu mãi không hết. Đang chạy ra thu nốt mấy cái cuối cùng ở phía tán cây thì bỗng có tiếng : “ Bốp “. Thì ra là do gió thổi mạnh quá, nên khiến mấy cành cây mục gãy rơi. Run rủi thay cái cành cây đó lại nhè đúng đầu tôi để rơi. Bất ngờ bị một vật tác động vào đầu, tôi lịm dần và ngất xỉu…

Lúc tỉnh dậy, tôi nhận ra đang nằm trong phòng chị. Trên đầu băng một lớp băng trắng được cuốn nhiều vòng. Chắc lúc đó, trông tôi cũng chẳng khác xác ướp Ai Cập là mấy. Chị đang ngồi ở bàn máy tính cạnh giường để trông tôi, nhưng có vẻ như chị ngủ quên nên thấy tôi tỉnh rồi mà vẫn không biết gì. Tôi cũng để im cho chị ngủ, khẽ ngắm nhìn thiên thần đó. Bất giác mỉm cười, tôi thì thầm : “ Chị à, chị có biết em thích chị nhiều lắm không “.

Tôi sờ lên đầu , từ từ gỡ lớp gạc băng đang dính chặt vào da đầu ra. Chẳng cần biết là đã cầm máu hay chưa, nhưng nhìn ngu học quá nên tôi quyết định phải tháo. Nhưng có vẻ quyết định đấy hơi sai lầm. Khi cởi đến lớp băng cuối cùng thì nó dính chặt quá. Tôi cố kéo ra thì lại làm lớp da vừa mới liền lại một xíu được thể bung ra lần nữa. Tôi kêu : “ A” một tiếng. Chắc do tôi kêu hơi to nên đã khiến chị tỉnh giấc. Chị thấy tôi chảy máu, hôt hoảng chạy đến băng lại cho tôi. Chị nói:

– Em làm gì thế này, mới băng có vài tiếng thì làm sao đã liền được. Máu lại chảy ra rồi đây này, đau lắm không?

– Cũng bình thường mà chị, tại em thấy khó chịu và ngứa quá nên mới tháo ra. Tôi cười gượng gạo.

Chị thở dài :

Không được tháo ra nữa nghe chưa. Cứ để thế này, khi nào lành mới được tháo nhé!

Rồi chị dịu giọng :

– Em có đói không, gần sáng rồi. Hay chị nấu đồ ăn sáng chị em mình ăn nhé.

-Thôi em không đói , em về nhà ngủ đây. Cảm ơn chị lúc nãy đã thức trông em, giờ chị tranh thủ ngủ đi một xíu. Mai chị còn phải đi học nữa mà, đúng không?

-Ừ, thế để chị đưa em về bên đấy nhé. Để em về một mình đêm hôm thế này chị không yên tâm.

-Thôi, cách có mấy chục mét à. Với cả chị ra ngoài cũng em, người ta nhìn thấy một nam một nữ 4h sáng đi cùng nhau ngoài được lại không hay. Chị ra mở cửa cho em là được rồi . Tôi cười…

-Ừ, nếu em chắc chắn đi được một mình thì để chị ra mở cửa. Nhưng nhớ phải đi cẩn thận đó nha!

-Em biết rồi mà, hehe. Thôi chị mở cửa nhanh hộ em đi.

5 phút sau, tôi bắt đầu ra về. Đứng ở cửa nhà chị, tôi không quên cảm ơn chị một lần nữa. Bất ngờ tôi đưa tay siết chặt lấy tay chị. Chị không phản ứng gì, một lúc sau, chị cười nói với tôi :

-Thôi được rồi, em về đi, nhớ cẩn thận nha. Khi nào dậy thì nhắn tin cho chị biết , nghe chưa.

Tôi dạ một tiếng rồi đi thẳng, chị vẫn đứng ở cửa nhìn theo tôi như để yên tâm tôi không xảy ra điều gì bất trắc. Tôi quay lại , hình dáng chị khuất xa dần sau bóng cây. Màn đêm tĩnh lặng , yên ả. Tôi sải bước nhanh trên đường, trong lòng bỗng xuất hiện nhiều suy nghĩ mông lung..

Một lúc sau, tôi đã yên vị trong phòng. Leo lên giường nằm suy nghĩ, tại sao chị lại ân cần với mình như vậy. Khi ở bênh cạnh chị, mình thấy như trở thành một đứa trẻ. Có thể nũng nịu, làm biếng, dựa dẫm…Lúc tối, thấy chị thức để trông mình ngủ thấy thương quá. Chị thật đẹp, thánh thiện, biết thương yêu người khác, hình ảnh một thiên thần nơi chị một lần nữa lại hiện hữu rõ rệt trên tôi.

Trong đầu tự phác thảo ra một vài kế hoạch để chinh phục chị, nhưng thực ra với đầu óc của một cậu trai mới lớn thì có thể nghĩ được điều gì hay? .Bản thân cũng tự nhận thấy điều đó, tôi bật dậy và khởi động máy tính. Việc đầu tiên tôi làm là mở một bản nhạc, chỉ có âm nhạc mới khiến người ta có thể khiến người ta thư giãn, và từ đó nghĩ ra nhiều thứ hay ho. Play bài hát You raise me up của weslife. Sau đó vào mấy trang web về tình yêu xem có thứ gì giúp được cho mình không. Nhưng hơi thất vọng, vì gặp phải những bài viết của một vài thằng tác giả cõi trên. “ ĐM. đẹp và suôn sẻ như thế này thì tao đã chẳng phải khổ. Các bố cứ như kiểu rau nhà các bố trồng ý.

Gạ gẫm nói năng vài cái là có thể cầm dao cắt phựt nấu lẩu luôn được “- Tôi lầm rầm chửi. Mầy mò trên mạng thế này cũng không phải cách hay, trong đầu tôi lại nghĩ đến một người. Đúng rồi, con Trang béo. Con bé này học cùng tôi từ hồi lớp 10, hai đứa chơi khá thân. Nó cũng thuộc dạng sát thủ tình trường, cái mẹ gì cũng trải qua rồi. Điểm cộng nữa là nó không dấu diếm tôi bất cứ cái gì. Con này hồi cấp 3 thì hơi béo, nhưng đến năm tôi đi học đh thì cũng ngon lắm rồi. Và hiện tại ” Năm 2012 ” thì em ý vừa chia tay n.y. Bác nào đẹp zai, ngoan ngoãn hiền lành thì cứ đặt gạch, em giới thiệu cho hehe. Nhấc đt lên gọi vào số em ý, tuy mới 5h sáng nhưng con này tính thoải mái. Với cả không bao giờ so đo giờ giấc với tôi :

-Alo, Trang à, tớ Thành đây. Tớ có việc này hỏi cậu 1 tý được không. Tớ gọi giờ này khiến cậu mất ngủ, không phiền chứ? . Giọng mình ngọt như mía lùi, pha một tý gọi là giả tao.

-Đm thằng chó, mày định trêu bà mày phải không?. Có việc gì, nói nhanh lên đê, tao đang mơ đến đoạn cao trào. Lát mà đéo mơ được lại thì chết với tao. Giọng con bé the thé trên điện thoại.

-À, thật ra là cũng không có việc gì đâu. Chẳng là lâu rồi không gặp bạn tớ nhớ. Với cả cũng có một số việc cần nhờ vả. Nhưng phải gặp trực tiếp tớ mới nói được. Tối nay bạn rảnh không, đi café cùng mình. Tôi vẫn giữ giọng ngọt ngào ban nãy.

-Uả, bạn nhớ tớ á. Nghe lạ à nha, đừng bảo yêu tớ rồi đấy – Con bé khúc khích.

-Yêu cái cc, vào vấn đề chính đi, tối nay rỗi không. Nhanh đi đt tao sắp hết tiền rồi .

-Lâu lắm rồi mới thấy mày gọi điện cho tao. Xin mấy phút đ.t cũng không được à?- Giọng nó xìu xuống.

-Để tối gặp tao, người thật việc thật rồi thích làm gì thì làm. Nghe vậy chắc là rỗi chứ gì, tối nay 8h, ở café Bờm chỗ cây xăng Bách Khoa nhé?

-Ừ được rồi, nhưng sau đấy phải mới tao đi ăn đấy nhé.

-Được rồi. Cứ ngoan đi rồi sẽ được đi ăn. Thế nhé, tao ngủ đây!

-Ok, ngủ ngon ha.

-Ok, tút… tút..

Vậy là kế hoach hôm nay đã được book xong. Tôi thoải mái đặt lưng xuống giường, rồi ngủ thiếp đi..

Reng… reng…

Tiếng chuông báo thức khiến tôi chợt tỉnh giấc. Ngó lên đồng hồ đã gần 12h trưa. Bụng đói meo, việc đầu tiên nghĩ đến trong đầu là phải kiếm cái gì ăn để còn đi học. Đánh răng rửa mặt xong, tôi lục đục xuống bếp. Mở tủ lạnh ra thấy vẫn còn thức ăn. Thường thì mỗi lẫn bố mẹ về quê đều chất đầy trong tủ lạnh lỉnh kỉnh là thịt, trứng, cà chua, chanh, ớt, rau quả các kiểu v…vv.Cũng gần đến giờ đi học rồi nên tôi quyết định nấu mỳ cho nhanh. Dắt xe ra ngoài cửa, không quên nhìn sang nhà chị xem chị đã về chưa.

Bỗng thấy cái Nga và một thằng lạ hoắc đang đứng trước cửa, chắc là người yêu nó. Hôm nay con bé mặc đồng phục cấp 3, áo trắng và quần tím, nhìn cũng khá dễ thương.Lớp áo trắng mỏng manh không che được bầu ngực tròn, trắng mịn đang lấp ló dưới đó. Con bé mặc coocse màu đen, trông thấy rõ ẩn hiện dưới chiếc áo đồng phục. Chiếc quần căng đét, càng làm tôn lên vòng 3 hoàn hảo. Hai đứa nó bắt đầu lên xe đi ra đầu ngõ, thằng này một tay lái xe, một tay đặt lên đùi cái Nga. Các bạn để ý, ra đường nếu thấy đôi nào đèo nhau. Thằng con trai lúc nào cũng một tay lái xe, một tay để lên đùi đứa con gái. Chắc là thiếu năng lượng từ đùi thì xe đéo chạy được

Một buổi học nhạt thếch như bao buổi học khác. Không hiểu sao lên ĐH tôi bắt đầu chán học. Dù hồi cấp 3 vẫn chăm mà chẳng cần ai phải đốc thúc. 6h tối ra về, tôi lập tức trở về nhà. Để chuẩn bị cho cuộc hẹn tối nay với cái Trang.

7h30, săn boss biếc xong. Tôi bắt đầu đi đến chỗ hẹn. Hồi đó tôi đang chơi Võ Lâm Truyền Kỳ, ham lắm. Suốt ngày online rồi offline, rượu chè gái gú bét nhè. Cứ mỗi lần bán được đồ gì ngon là lại đủ đạn dược tiêu cả tuần, nói chung là cũng sướng ). 8h tôi có mặt tại café Bờm. Chọn một chiếc bàn ở ngoài trời, vị trí hơi lêch về phía góc quán.

Có lẽ vì tôi cũng không thích ngồi ở trung tâm, ngồi góc có thể nói chuyện thoải mái hơn. Tôi chưa gọi đồ uống vội vì biết tính cái Trang rất đúng hẹn. Cứ chờ nó vài phút rồi gọi một thể. Không cần chờ lâu, chỉ vài phút sau con bé đã xuất hiện trước mặt tôi, dắt theo thằng Huy và thằng Tú. Hồi cấp 3 , 4 đứa bọn tôi chơi thân với nhau lắm nên 2 đứa nó đến tôi cũng không hề bất ngờ dù hôm nay tôi chỉ định gặp riêng cái Trang thôi. 3 đứa nó vừa ngồi xuống, 2 thằng kia đã bắt đầu liến thoắng đủ thứ chuyện. Cái Trang cũng được thể chí chóe với 2 thằng nó luôn. Khoảng 10 phút sau khi đã có đồ uống, cái Trang mới bắt đầu hỏi tôi :

-Sao mày im thế, hôm nay gọi bọn tao có việc gì. 5h sáng đã nháy nhặng xị cả lên, chắc có việc gì quan trọng cần nhờ bọn tao tư vấn đúng không – Nó vừa nói vừa cười.

-Có gì đâu, lâu không gặp thì gọi bọn mày ra uống nước nói chuyện thôi. Hồi xưa ngày nào cũng gặp nhau, giờ mỗi đứa ở một chỗ muốn gặp nhau cũng khó. Mai là ngày nghỉ, tao muốn gặp chúng mày tí. Sao, không được à ?

-Đéo phải dấu, tính chú các anh còn lạ gì. Nếu chỉ uống nước nói chuyện không thì đời nào mày phải báo cho bọn tao trước tận 1 ngày – Thằng Huy ra chiều hiểu biết.

-Chuyện này liên quan đến gái gú đúng không – Thằng Tú chen mõm vào thêm.

-Oh thì cũng đúng, nhưng tao chỉ kể cho chúng mày một tý thôi. Căn bản tao cũng không chắc chắn lắm về cảm giác của tao. Chúng mày cũng biết mà, đã yêu đéo bao giờ đâu 

Tôi bắt đầu kể, 3 đứa chú ý lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù. Nói chung tôi kể hết cho chúng nó. Trừ mỗi việc đối tượng là ai, nhà ở đâu tên gì là dấu thôi.

Lúc này 2 thằng kia mới lên tiếng. Chúng nó ngồi vắt chân, tỏ mặt nghiêm trọng. Bình thường 2 thằng này nói chuyện với mình cứ mày mày tao tao. Nhưng hôm ấy chúng xưng “ Anh “ và gọi mình là “ Cu” .Thái độ cức kỳ trưởng thượng. 2 thằng này mồm vốn sủa nhanh như súng máy, giờ cùng chĩa vào mình mà nã :

-Cu được bọn anh chỉ giáo cho là cái phúc bảy đời nhà cu rồi đấy. Cu đừng tưởng biết võ vẽ mấy thứ linh tinh mà đã là nghệ thuật. Nghệ thuật ở đây là nghệ thuật điều trị gái. Hôm nay bọn anh trang bị cho cu ít học trình, để về mà điều trị vẹo.

-Cu đừng cãi! Việc mà cu nên làm bây giờ là hứng lời bọn anh, rồi chép vào sổ, rồi vắt tay lên trán mà nghiền ngẫm!

-Riêng về gái thì bọn anh đã có mấy chục năm trong ngành rồi. Kiến văn nhiều như lông!

-Không những thế mỗi thằng bọn anh còn sáng lập một pho bí kíp…

-Như cu, chịu khó chăm chỉ học bọn anh, thì may ra ngoài ba năm cũng có chút bản lĩnh.

Mình mồm mép vốn chẳng kém, nhưng lần này gặp phải hai thằng cùng lắm mồm hợp công, đâm cãi cũng khó lại! Được thể, chúng nó càng lấn.

Từ đầu buổi tới cuối buổi, câu chuyện chúng nó xung quanh phương pháp điều trị gái. Về vấn đề này cả hai thằng đều khoe, mỗi thằng chúng nó chế tạo hẳn một học thuyết dựa trên nền tảng triết học thâm hậu: cương và nhu, khi đưa vào thực tiễn không chỉ dạy thành công một đứa mà dẫu có cả chục đứa vẫn áp dụng tốt. Nói kĩ về hai học thuyết này thì chả nên, vì nó vừa dài, vừa lắm chi tiết lù mù hoang đường, tổ phí thời gian! Nhưng vắn tắt nội dung có thể hiểu là:

Thằng sáng tạo học thuyết Cương nói : trong các giống nòi sinh ra trên toàn vũ trụ thì không có giống nào quái đản, thâm độc và bất trị như đàn bà. Học thuyết cương không phải là dạy đàn ông cách quái đản, thâm độc hơn đàn bà, mà là chỉ ra cách điểm trúng chỗ hiểm của họ. Mà yếu huyệt của đàn bà là cực kì mê tín dị đoan, nên đàn ông phải làm sao biến mình thành vị như thần. Được thế thì chỉ cần ra uy, không cần lời, mà chúng vẫn tự giác vào khuôn khổ.

Thằng sáng tạo học thuyết Nhu thì nói đàn bà đương nhiên là địch, mà “Đối với địch phải cương quyết khôn khéo”. Nhưng mặt khác họ cũng như trẻ con, nên phương pháp giáo dục lại phải có lúc mềm mỏng, tức là bên cạnh cho ăn roi, lại phải vừa thưởng kẹo. Võ công đạt tới thượng thừa thì chúng ta không khác gì nghệ sỹ dạy thú trong rạp xiếc, tươi cười đấy mà họ vẫn răm rắp theo hiệu lệnh, nên phương pháp này nhân văn hơn phương pháp làm thần!

Học thuyết gia cương đang vỗ đùi đen đét tán thưởng học thuyết gia nhu, nhưng đến cái câu so sánh này, học thuyết gia cương bặm mặt. Hai thằng nổ trận cãi vã. Những câu đại để như “cứt”, “đồ con bò”, “thằng ngu lâu”… văng tung tóe.

Mình nghe đến đây thấy lộn tùng phèo, rối rắm, bí dị. Cái Trang thì chỉ ngồi cười, thình thoảng lại đá thêm vài câu khiến 2 thằng chửi càng hăng. Sau đó chúng tôi tiếp tục nói thêm một số chuyện linh tinh nữa. Nói chung cũng chẳng có gì đáng kể. Khoảng gần 11h , 4 đứa bắt đầu đi về.

-Thành, mày đéo tao được chứ?. Thằng Tú mượn xe tao mai đi có việc. Nên tao để nó cầm xe về luôn.

-Oh, lên đây!

-Nó trèo lên, ngồi sát vào tôi, lúc đó tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ thân thể nó đang dần áp vào người. Đang đi , bỗng nó hỏi :

-Người đó là ai thế, tao biết không?

-Chắc mày không biết đâu.

-Tao quen mày lâu rồi, đã bao giờ thấy mày phải đau đầu vì một đứa con gái đâu. Chắc cô ấy phải hấp dẫn lắm, mới khiến mày như thế.

-Tôi không nói gì….

-Bỗng nó choàng tay từ phía sau ra ôm tôi. Một tay kéo nhẹ tao tôi đặt lên bàn tay nó. Nó siết chặt lấy tôi rồi nói:

-Dù có chuyện gì, thì cũng đừng bỏ mặc tao nhé. Tao quen lúc nào cũng có mày để chí chóe rồi. Giờ có đứa khác cướp mày đi, tao sợ….

-Tôi vẫn không nói gì, siết chặt tay nó. 2 đứa cứ như thế tiếp tục đi trên đường….

-Đến nhà mày rồi nè, xuống đi để tao con về.

Con bé trèo xuống, lấy tay chỉ vào ngực mình gạch gạch, chắc là đang muốn nói với mình điều gì đó. Nhưng quả thật lúc đó tôi cũng chẳng hiểu nó làm thế có nghĩa gì. Tôi nói :

-Thôi được rồi, tao về đây. Ngủ ngon nhé!

-Ừ….

Tôi đi về, chẳng nghĩ gì cả. Chỉ thấy là hôm nay con bé này hơi bất bình thường tý xíu thôi. Vừa đến đầu ngõ tôi alo cho chị :

-Chị đã ngủ chưa, em qua chơi nhé. Hôm nay em phải đi học thêm về, mệt quá à ( Xạo vl ). Tôi nũng nịu

-Chị với cái Nga đang ở nhà đây. 2 chị em với bạn cái Nga đang chơi bài. Em qua đây chơi cho vui, hihi.

Thế thì nói làm mẹ gì, sao tự dưng hôm nay cái Nga lại về sớm thế không biết. Lại còn dắt theo một thằng zời ơi đất hỡi nào nữa. Mình thì vốn đã ghét bọn chảnh chọe, với chị thì nó không dám nói gì. Với mình thì nó bật như tôm. Được rồi, sẽ có ngày anh dùng Kim Cô Bổng điều trị mày, nhớ đấy hé hé. Tôi trả lời chị:

-Thôi chị chơi tiếp đi, tự nhiên em thấy hơi buồn ngủ rồi. Em về nhà luôn đây. Chị chơi xong lát ngủ sớm đi nhé, hihi.

-Ơ, này …..

-Tút….Tút….

Về đến nhà, tắm giặt thay quần áo xong là mình lại ngồi vào máy tính. Với một con nghiện game như tôi lúc đó thì một ngày không được ngồi vào máy tính đúng là một cực hình. Log acc Võ Lâm, cho lên bãi ngồi quay tay, bạn nào chơi VLTK thời kỳ đầu chắc cũng nhớ cái cảnh dắt díu 1 party 7 8 acc lên bãi ngồi quay tay lên level. Hồi đấy mệt mà vui lắm, anh em ríu rít nói chuyện cả đêm không biết chán. Chỉnh theo sau trưởng nhóm, tôi bắt đầu suy nghĩ về chị. Chắc lúc này thằng kia cũng về rồi, cái Nga cũng chuẩn bị đi ngủ, ngủ ở nhà nó hay nhà thằng kia thì đéo biết . Tôi cầm đt lên nt cho chị:

-C ngủ chưa?. Em vừa về, đang kiếm gì ăn. Đói meo à @@

-C chưa, mấy đứa vẫn đang đánh bài mà. Sao lúc nãy em không sang?

What the fuck, mấy giờ rồi mà vẫn còn tụ tập?. Tôi rep lại :

-Lúc nãy em mệt thật mà. 12h rồi, cũng chuẩn bị giải tán là vừa đi chứ?

-Ừ bọn chị ngồi 1 lát nữa thôi mà, thế nhé. Tý chị nt cho sau, hihi

Lại ngồi chờ, thật là khốn nạn quá đi mà. Cả ngày không được nhìn thấy chị, thấy bứt rứt khó chịu quá. Tôi lục tủ lạnh, lấy lon nước rồi ra ban công hóng gió. Hôm nay mát trời, chắc do dư âm của trận mưa giông tối qua. Sờ lên đầu, thấy vẫn còn đau. Bất giác tôi nở một nụ cười, một nụ cười khá tinh quái….

189 người thích truyện này

Leave a Reply

1 Comment on "Hồi ký – Những chuyện chưa bao giờ thổ lộ cùng ai: C1-> mới nhất"

Notify of
avatar
Sort by:   newest | oldest | most voted
ko yeu phai phang da
Guest

thớt ra chap ms di lau qua

wpDiscuz