Mảnh ghép tình yêu: Chap 97 tt -> 110

AOTHUNUNISEX.NET

– 6…gọi cho công an, để họ đến làm chứng và xem cảnh tụi này thu hàng trừ nợ…

– Mày..mày…

– 7…Sao ông có ký không hay chịu mất trắng ??

– Không bao giờ…chúng mày là đồ quỷ hút máu người…

– 8…được thôi, là ông muốn đấy nhé !

– 9…tôi rất tiếc !!

– 10…Mẹ kiếp, lão già, ông muốn thi gan với bọn này à ? Trung “con” hét lên !!

– Minh “chó”, Hà “đen” 2 thằng mày huy động tất cả anh em gọi 3 xe chở hàng đến công ty VOC thu hết toàn bộ số hàng chất lên xe cho tao, đứa nào dám đứng ra cản chém không cần nói nhiều, tội vạ đâu tao chịu !!

– Vâng !! Bọn em đi ngay…

Lúc này, ông Tùy đã vô cùng hoang mang, lo sợ, nếu bọn chúng làm thế thật, hợp đồng của ông với bên đối tác sẽ bị hủy bỏ và khi đó ngoài việc không bán được hàng, ông còn phải đền bù theo hợp đồng đến cả chục tỷ…

Chân tay ông rụng rời, đằng nào cũng chết, giao 50% cổ phần cho bọn Bình “lâm” khác nào bảo ông đeo gông vào người chờ ngày bọn nó cướp trắng công ty, rồi nợ ngân hàng, nợ tiền lương công nhân…nghĩ đến đây, ông lắc đầu, có lẽ số mình đến đây là đã hết….

Nhưng từ trong bóng tối vẫn còn chút le lói ánh sáng cuối đường hầm, đúng vào cái lúc tối tăm nhất đó, một giọng nói đã vang lên cứu rỗi cả cuộc đời ông, vợ con ông và cả tài sản của ông :

– Khoan đã, chuyện gì mà phải nóng vội thế hả Trung “con” ?

Người vừa cất tiếng nói, không ai khác chính là Tâm “ma xó”, sau khi bàn bạc, suy nghĩ và tham khảo ý kiến xong xuôi, Tâm đã quyết định sẽ hành động và mở ra một triều đại mới cho Hải Phòng.

– 2 thằng này đi vào trong, Long “cùn” cũng bỏ việc ở nhà đi theo đại ca…gã vừa quát hai gã đàn em của Trung “con”…

aothununisex.net

Trông thấy sự xuất hiện của Tâm “ma xó”, Trung “con” vô cùng ngạc nhiên, gã nhún vai, lắc đầu hỏi rất ngây thơ :

– ô hô ! có chuyện gì mà ngày hôm nay Tâm “ma xó” lại xuất hiện ở nơi này vậy ?

– À, anh đi trả nợ ấy mà, thế chú em làm gì mà đem nhiều người vào đây vậy ? Tâm cũng trả lời một cách rất bâng quơ…

– Trả nợ ?? đại gia Tâm “ma xó” nổi danh đất Hải Phòng mà cũng phải đi trả nợ sao ?

– Anh thì không đến nỗi vậy, cái này là món nợ của bác Phi “đen” từ ngày xưa…Vừa dứt lời, Tâm đặt lên bàn một chiếc cặp số, bọn đàn em Trung “con” ra hiệu xin ý kiến, Trung xua tay, ý bảo chờ xem có chuyện gì đã…

Nháy mắt ra hiệu với ông Tùy, Tâm xoay mã, mở chiếc cặp lên :

– Ông Tùy, như đã hẹn, trước đây bác Phi có vay của ông chút tiền làm ăn, nay dù bác ấy đã mất, nhưng chúng tôi vẫn rất uy tín…đây là 40 cây vàng, ông kiểm tra lại xem đã đủ chưa ?

– Cậu Tâm…tôi…tôi…

– Tôi đã hứa sẽ trả món nợ này là sẽ trả mà, còn chuyện gì thì để sau hãy nói đi…

– Vâng…vâng…đủ rồi, đủ rồi…

Chứng kiến tất cả chuyện này, Trung “con” cười phá lên :

– Hahahahahaha…Tâm “ma xó” ơi là “Tâm “ma xó” đánh nhau thì anh giỏi thật đấy, chứ diễn kịch thì anh diễn tồi lắm…

– Ý chú là sao ? Tâm quay lại, chỉ mở ¾ mắt để nhìn thẳng vào Trung “con”…

– Là sao à ?? Anh lại còn phải hỏi tôi câu này sao ? Hai người định diễn kịch lừa tôi à ? làm như tôi ngu lắm sao ? Anh Tâm, anh đi theo Phi “đen” đã 6-7 năm nay, chắc anh hiểu rõ luật lệ làm ăn mà chúng ta đã ký kết, đây là địa bàn của Queen, của anh Bình Lâm, không ai được phép chen ngang vào để làm ăn như vậy hết !!!

Tâm cười :

– Chú nghĩ xa xôi quá rồi đấy, anh đi trả nợ thôi mà, có sao đâu, cái gì mà làm ăn với không làm ăn ???

– Anh đừng có đóng kịch, tối qua người của tôi đã thông báo, lão già này đã ghé qua nhà anh, chắc chắn hai người đã thống nhất để dựng lên màn kịch này…

– Ô chuyện này mà chú cũng biết à ? thì đúng rồi, rõ ràng hôm qua ông Tùy có sang nhà anh đòi nợ, vì thế hôm nay anh mới sang trả nợ đây !!

– Mẹ kiếp !! Anh nói láo…không thể có chuyện này được, anh muốn phá chúng tôi à ?? Trung con giận dữ gầm lên…

Ngay lập tức Long “cùn” xông vào, xách cổ áo thằng ranh con xấc xược :

– ĐM mày, mày chửi ai đấy ?

Thấy đại ca bị túm, bọn đàn em Trung “con” cũng quây lại ngay…Đến lúc này, Tâm “ma xó” đành phải quay lại:

– Bỏ nó ra Long…

Long “cùn” nghe theo lời đại ca, thả Trung “con” ra, gã đàn em Bình “lâm” mặt giận tím tái, ngay sau đó, ông Tùy đã đứng trước mặt hắn, xách theo chiếc valy cùng tờ giấy nợ :

– Có cậu Tâm ở đây làm chứng, toàn bộ số tiền tao nợ chúng mày, cả gốc lẫn lãi là 1,3 tỷ…đây mày cầm lấy đi !!

Trung “con” giật lấy chiếc valy, đưa cho một thằng đàn em kiểm lại số vàng, sau khi thằng này gật đầu đã đủ 37 cây, hắn ra lệnh cho tất cả giải tán, nhưng chưa xong mọi việc, ông Tùy đã cất tiếng :

– Khoan đã, còn tờ giấy vay tiền nữa..

Trung “con” nhếch mép, cầm tờ giấy đưa ngang mặt xé cái roẹt rồi ném xuống sàn nhà. Hắn bỏ đi nhưng không quên để lại những lời thách thức :

– Bọn mày hãy đợi đấy, chuyện này chưa kết thúc ở đây đâu !!

Sau khi thằng đàn em của Bình “lâm” đi khỏi, ông Tùy mới cụp người xuống đất để mà cảm tạ Tâm “ma xó” :

– Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu rất nhiều !! nếu không có cậu, có lẽ giờ này tôi đã nhẩy lầu chết rồi…

– Bác đứng dậy đi…bác là bạn của bác Phi, cháu không thể không giúp…còn lại 100 triệu này, bác nên thuê vệ sĩ trong khoảng thời gian còn lại đề phòng thằng Trung “con” nó giở trò…

– Vâng, cảm ơn cậu, tôi hứa, ngay sau khi thanh toán hợp đồng với bên đối tác, tôi sẽ mang tiền sang trả cậu ngay, cậu muốn lấy lãi bao nhiêu cũng được…

– Tiền thì quan trọng thật đấy, nhưng không quá quan trọng đến mức vì nó mà phải hại nhau, bác cứ sử dụng mà làm ăn, khi nào dư dả mang sang chả cháu cũng được…

– Thế sao được, tôi sẽ trả sớm, tôi hứa danh dự đấy, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu rất nhiều…

Trên xe ô tô ra về sau khi từ chối ở lại ăn cơm với gia đình, Long “cùn” vô cùng băn khoăn :

– Anh giúp ông ấy vụ này rồi gây ra hiềm khích với bọn thằng Bình “lâm”, liệu có đáng không ?

– Đáng chứ !! ông ấy trước đây đã từng giúp đỡ bác Phi rất nhiều, một người có ơn với mình như

vậy, giờ họ gặp hoạn nạn, chẳng lẽ mình lại không giúp sao ?

– Còn thằng Trung “con”, nhất định bọn nó sẽ không bỏ qua chuyện này ?

– Anh biết !! nhưng trước mắt chúng nó chưa dám làm gì đâu…

Sau đó, đàn em của Long “cùn” đã theo sát Trung “con” để theo dõi những động tĩnh của thằng này, không nói chắc ai cũng biết, vụ Tâm “ma xó” chen ngang phá hỏng công việc làm ăn đã khiến Bình “lâm” giận dữ như thế nào, hắn bóp nát chiếc cốc đang cầm trên tay ngay sau khi biết tin, từ xưa đến nay, trên địa bàn của mình, chưa bao giờ Bình “lâm” lại bị chơi một vụ đau đớn đến như vậy…trước đây, một phần vì nể đại ca Phi “đen” nên hắn không dám đụng vào địa bàn của Galaxy, nay Tâm “ma xó” lại vượt mặt hắn để tranh giành địa bàn làm ăn, đó thực sự là một cái tát mạnh vào mặt của kẻ mạnh thứ hai tại giang hồ đất cảng.

– Thằng chó chết này, mày tưởng không ai dám làm gì mày sao ?? Mẹ kiếp !!! cứ đợi đấy, rồi tao sẽ cho mày xuống âm phủ mà đoàn tụ với lão già Phi “đen”…

Trung “con” sau vụ bị áp phe ngay trên địa bàn mình ở nhà của ông Hoàng Tùy, cũng tỏ ra vô cùng tức giận, nhất là với Long “cùn” kẻ dám xốc ngược cổ áo hắn lên…

– ĐM, em phải chơi chết con mẹ thằng Long “cùn”, ĐKM nó tưởng nó là ai ?

– Mày đừng có mà tinh tướng rồi làm hỏng hết mọi chuyện, để tao xem tình hình thế nào đã, nhưng nhất định tao không bỏ qua đâu…

Liên tiếp sau đó, Long “cùn” khá nhiều lần bị bọn lạ mặt chặn đánh, nhưng cũng may là lần nào Long cũng đi đông anh em và thủ hàng trong người nên cánh tay phải của Tâm không gặp phải chuyện gì. Những vụ này chắc chắn là do thằng Trung “con” gây ra, nhưng chưa lần nào nó xuất hiện.

Thấy không thể có cơ hội để trả thù Long “cùn”, Trung “con” cho người phá các mối làm ăn của Long ở các cơ sở cầm đồ và cho vay nặng lãi, hắn cho người tiếp cận, dùng kim tiêm dọa dẫm bọn học sinh, sinh viên nếu còn bén mảng đến các cửa hiệu của Long…vụ việc này sau đó vỡ lở ra, Long “cùn” đã huy động anh em đánh bọn giả dạng HIV, AIDS một trận thừa sống thiếu chết, sau đó con rồng của Galaxy cũng chính thức tuyên chiến với Trung “con”…

2 tháng sau, doanh nghiệp xuất khẩu hàng may mặc VOC của ông Hoàng Tùy hoàn thành hợp đồng với phía đối tác Nhật Bản, ông thu lợi nhuận lớn đến vài tỷ đồng, đủ để trả nợ ngân hàng, trả lương cho công nhân và giành một phần để trả nợ cho Tâm “ma xó”. Ngay sau đó, ông cũng ký kết được một hợp đồng làm ăn khá lớn với Ấn Độ, doanh nghiệp rõ ràng đang hồi sinh trở lại…

– Bác đang cần vốn đầu tư, bác cứ dùng đi, khi nào bác trả cháu mà chả được… Tâm “ma xó” từ chối chưa nhận lại số tiền nợ…

– Cậu cứ cầm đi, không tôi áy náy lắm, không có cậu liều mình giúp đỡ, tôi làm gì có được ngày hôm nay, không sao đâu, tôi vừa có một hợp đồng nhận may đồ công nhân cho bên Ấn Độ, xong vụ này tôi sẽ hoàn hết tiền nợ cho cậu…

– Thôi, thế khi nào bác có đủ cả bác trả cho cháu một thể…

– Cậu ấy đã có lòng vậy, ông cũng cứ nhận lòng tốt của người ta cho người ta vui… bà vợ ông Tùy lần này cũng đi cùng với chồng sang cảm ơn Tâm vì sự giúp đỡ lần trước…

– Tôi..thực sự không biết nói gì, ông Phi thật là may mắn vì có một cậu cháu nuôi tốt bụng như cậu…

– Dạ, trước đây bác cũng giúp đỡ bác Phi cháu nhiều, nay cháu phải trả ơn cũng là điều thường tình mà bác…

– Cảm ơn cậu nhiều…xin phép cậu…vợ chồng tôi về !!!

Vui vẻ tiễn khách ra đến cửa, vợ chồng ông Tùy không quên biếu Tâm một chai rượu tây hảo hạng có giá hàng chục triệu đồng do ông nhà mới đi Nhật về mua được từ bên ấy.

Tâm từ chối mãi không được đành phải nhận cho ông bà ấy vui, rồi đóng cửa xe hộ cho bà Tùy…

Nhưng cuộc đời mà, có ai ngờ đó cũng là lần cuối cùng Tâm “ma xó” được trông thấy người bạn già của Phi “đen”.

Vài tuần sau đó, ông Tùy gặp phải một tai nạn giao thông đầy nghi vấn, ông được vợ con tận tình đem ra Hà Nội cứu chữa, nhưng vết thương quá nặng, sau đó 3 ngày ông đã chết trên đường trở về quê.

Long “cùn” là người đầu tiên báo tin này cho Tâm “ma xó”, khi ấy Tâm đang ở công trường xây dựng khách sạn Thiên Ý. Biết tin, Tâm hốt hoảng lấy xe phi vội sang bên nhà ông Tùy để xem tình hình thế nào.

Sang đến nơi, đã thấy người ta dựng rạp xong xuôi, ông ấy được đưa về đêm qua và sẽ chôn vào chiều nay.

Bà vợ ông Tùy thấy Tâm đến, cũng không dám gọi chỉ ngồi sau linh cữu chồng khóc hết nước mắt, Tâm nhận hương từ em trai ông Tùy, thắp cho người bạn xấu số của bác Phi, lúc này gã vô cùng sửng sốt vì mới đây thôi còn nghe bác ấy gọi điện về thông báo tình hình làm ăn đang rất lên của doanh nghiệp…

Nhưng, chẳng để làm gì nữa, nhiều tiền, nhiều tiền để mà làm gì khi người đã không còn…những lúc như vậy, con người ta mới thấu hiểu được sự bạc bẽo của đồng tiền và cái giá trị của con người…

Một tuần sau đó, khi mọi chuyện đã êm xuôi, Tâm có ghé sang bên nhà ông Tùy, nhưng không phải là để đòi nợ mà chỉ để thắp nén nhang cho ông và hỏi chuyện gia đình xem thế nào.

Bà Tùy mới trước đây còn mập mạp thì nay như người thất thần, gầy rộc và đôi mắt thâm quầng vì những đêm không ngủ. Bà ngồi tiếp chuyện Tâm, có lẽ khi chỉ còn mình mình với Tâm, bà mới dám bộc lộ hết nỗi niềm :

– Ông nhà tôi chết oan cậu ạ !

– Chết oan là sao hả bác ? Tâm ngạc nhiên !!

– Người dân ở quanh đấy người ta bảo, xe ông Tùy đã đi sát vào lề đường, cũng không chạy quá tốc độ, thế mà chiếc xe ben vẫn đòi vượt rồi lao thẳng vào xe ông ấy…thế không là chết oan thì là gì…

– Vâng ! cháu nghe tin mà rụng rời hết cả người…

– Bây giờ, hợp đồng với bên Ấn Độ không thể thực hiện, tôi đã phải bàn với các chú em ông ấy, đành phải bán toàn bộ doanh nghiệp cho người khác để đền cho người ta, rồi còn trả tiền lấy hàng, tiền nợ công nhân, cũng chẳng còn lại bao nhiêu, số tiền nợ cậu, có lẽ tôi phải xin khất tới sang năm…

– Bác đừng suy nghĩ vậy, hôm nay cháu sang thắp hương cho bác Tùy và muốn biết đầu đuôi câu chuyện thế nào thôi, số tiền nợ ấy, khi nào bác có thì bác trả cháu cũng được…

– Cảm ơn cậu ! tôi cũng còn một cửa hàng nhỏ, để tôi làm ăn tích cóp, rồi sang năm tôi sẽ trả dần cho cậu…khổ thân, ông nhà tôi trước lúc chết, gọi hết mọi người vào dặn dò, ông ấy dặn tôi, dù thế nào cũng phải trả hết nợ cho cậu, có thế ông ấy mới an tâm nhắm mắt…

Nói đến đây, bà Tùy lại khóc…

Lúc này, từ phía cổng, có một bóng người cũng lững thững đi vào…nghe thấy tiếng khóc, bước chân của người đó lại càng đi nhanh hơn…

– Mẹ, có chuyện gì vậy mẹ ? người phụ nữ vừa bước vào nhà đã đặt vội chiếc giỏ đi chợ xuống đất rồi chạy lại bên phía bà Tùy…

– Không…không có chuyện gì đâu con…

Bất chợt cô gái quay sang phía Tâm, nhìn bằng đôi mắt sắc lém rồi cất giọng :

– Bố tôi mới chết, có nợ nần gì thì để qua 49 ngày cho ông rồi gia đình sẽ trả…

Câu nói này làm Tâm vô cùng ngạc nhiên…sững sờ không biết phải trả lời thế nào…

– Ơ kìa ! Trang ! con nói gì vậy ?? đây là cậu Tâm mà bố con hay nhắc đến đấy…bà Tùy vội vàng đỡ lời cho con gái…

Thấy nhắc đến Tâm, cái Trang ngớ hẳn người ra, có lẽ biết mình bị hố, cô nàng lí nhí :

– Em xin lỗi, tại mấy hôm nay toàn người ta đến nhà em đòi nợ, em không biết là anh…em…

crypto

– Không sao ! không sao ! nhìn anh chắc cũng giống dân đi đòi nợ thuê lắm mà…Tâm cười trừ, cố gắng thoải mái cho cái Trang đỡ ngượng…

– Con gái đầu nhà bác, em nó mới tốt nghiệp, đang làm tạm ở Hà Nội, nhưng nay nhà có việc thế này, chắc nó phải về Hải Phòng thôi…bà Tùy trầm ngâm tâm sự với Tâm.

106 người thích truyện này

Leave a Reply