Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – by Jun179

Truyện tình yêu 18+: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo. Tác giả: Jun179. Mỗi con người trong cuộc đời này đều có một số phận khác nhau. Có người giàu có người nghèo. Tôi được sống và lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở một vùng quê nắng và gió là Nghệ An quê hương tôi. Nơi đây đã nuôi lớn tôi từng ngày từng ngày…

—————–

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 1

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 1

Tác giả: Jun179

Gia đình tôi có 4 người Ba, mẹ, tôi và đứa em gái. Tôi tên Quân sinh năm 97. Còn đứa em gái tên Yến sinh năm 2001. Tôi và đứa em gái được ba mẹ nuôi lớn và ăn học đầy đủ cho đến một ngày xảy ra một việc làm tôi phải rời xa mảnh đất quê hương này để ra ngoài thành phố ở với bác. Dù lúc đó mới lớp 9 nhưng tôi biết gia đình không có tiền nuôi cho hai anh em ăn học nữa tôi biết chứ. Xung quanh nhà tôi đều là nhà khá giả, họ nhìn gia đình tôi như cỏ rác. Từ lớp 1 đến lớp 5 không có một đứa bạn. Tính tôi trầm hẳn đi, đi học rồi lại chạy về với em gái và thời gian cứ lặp đi lặp lại như thế tôi đã lớn hơn và hiểu nhiều hơn.

Từ năm lớp 6 đến năm lớp 9 vẫn không có một cuộc tình vắt vai. Cả học kỳ năm lớp 9 chỉ được 3 cái quần và 4 cái áo mặc đi rồi mặc lại. Ở lớp có vài thằng bạn nhưng tôi không thân thằng nào. Cũng chỉ cười gượng gạo cho qua thôi. Tôi cũng biết bọn nó đứng trước mặt thì xem tôi là bạn nhưng sau lưng thì nói nghèo… Nhưng tôi vẫn mặc kệ, nghe suốt, chai cảm xúc rồi.

Trước ngày đi ra nhà bác tôi.

– Kòi, mẹ mới mua cho mày vài bộ quần áo đấy. Mẹ tôi có thân hình nhỏ,mắt to, tôi nhìn lên khuôn mặt mẹ thì thấy những nếp nhăn đã có trên mặt. Tôi thương mẹ lắm.

– Vâng, con biết rồi. Mà mẹ, nhà bác ở đâu thế ạ. Tôi ngây thơ hỏi

– Bác mày ở Quận Cầu Giấy-Hà Nội.

– Mà thôi con đưa bé Cún đi chơi đã. Mai con đi rồi. Tôi nói

– Ừ.

Ra dắt tay bé Cún đi, nó thì chạy nhảy rồi chỉ cái này cái kia. Khi đi qua cái cửa hàng tôi thấy nó nhìn con búp bê trong cửa hàng một hồi lâu.

– Cún, em thích cái đó hả. Tôi ngồi xuống rồi chỉ về phía con búp bê.

– Dạ, em thích lâu rồi nhưng không có tiền để mua. Nó mặt sắp mếu.

Tôi không nói gì và quay mặt đi, che giấu đi những giọt nước mắt vừa lăn trên má.

Một lúc sau tôi dắt Cún về nhà. Rồi tôi lại chạy ra quán mua cho nó con búp bê để lúc tôi đi nó không buồn mà có con búp bê này bên cạnh.

Một tiếng trước lúc giờ lên xe.

– Quân con đi ra ngoài kia lạ nước lạ cái, lo mà học nghe con. Mẹ tôi dặn dò

– Dạ, con nhớ rồi. Con sẽ đi học cả đi xin việc làm rồi con sẽ gửi tiền về. Tôi đáp

– Đây là 1triệu, ba mẹ đã đi vay mượn để cho mày đi. Lần đầu mày xa gia đình cố mà sống nha con. Gia đình chúng ta nghèo hãy nhớ nên tiết kiệm thì hãy tiết kiệm. Ba tôi nói.

– Vâng, ba mẹ nhớ chăm sóc Cún nha. Đừng để nó nghỉ học. Tôi đưa tay nhận lấy bọc tiền của ba.

– Mẹ sắp xếp quần áo xong rồi đó. Sắp đến giờ lên xe rồi ba mẹ chỉ có thể tiễn con đến đây thôi. Mẹ tôi đưa ra chiếc ba lô cũ của ba tôi.

Tôi nhận lấy và chạy lại ôm chầm lấy ba và mẹ những giọt nước mắt thằng con trai mới 15 tuổi lăn xuống má, giọt nước mắt hạnh phúc.

Cuối cùng cũng đã đến giờ xe chạy, tôi ngoảnh lại nhìn ba mẹ lần cuối, bé Cún thì giờ có lẽ đang học trường tôi nhờ ba mẹ đưa cho nó con búp bê rồi.

Bước chân lên xe thì cũng mới được mấy khách. Tôi tìm một vị trí gần cửa sổ để ngồi. Cái xe vụt đi, những cánh đồng lúc cũng đã ra khỏi tầm mắt mà thay vào đó là khung cảnh nhộn nhịp và rồi tôi ngủ thiếp đi không hề hay biết.

Lúc xe dừng xuống bến tôi chạy và Wc để giải quyết rồi chạy vào quán mua hai cái bánh mì và chai nước khoáng Thạch Bích. Đang đi lên xe thì nghe mấy tiếng xì xào của mấy thằng đực.

– Nhỏ đó nhìn xinh quá mày…

– Nhìn thế chắc giàu đó mày, mặc váy nữa….blap…blap.

Tôi thì không quan tâm, vì cho gái xinh đến thế nào thì tôi cũng chỉ nhìn lướt qua. Vì nếu xinh và giàu nữa thì không đến lượt thằng nghèo như mình đâu. Bước lên xe thì thấy mấy thằng đực đang vây quanh người con gái đó.

Người đó có một khuôn mặt trắng đáng yêu, tóc được uốn xoăn xõa xuống qua hai bên vai. Mặc một cái áo pull và chiếc váy châm bi, chân đi giày búp bê và quàng một cái túi xách. Nhìn là đủ biết nhà giàu.

Tôi chạy lại chỗ ngồi của mình và tôi ngồi ở phía trên người con gái đó.

—————

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 2

Tác giả: Jun179

Tôi cũng chả quan tâm mấy. Đang muốn ngủ thì cứ lảng vảng bên tai.

– em tên gì? Ở đâu?

– em xinh thế cho anh làm quen nhé. Blap…blap

Sau một hồi bị tra tấn cái lỗ tai tôi quay ánh mắt khó chịu nhìn cô gái kia và mấy thằng đực.

– Mấy bạn làm ơn nói nhỏ giùm mình. Tôi làm mặt lạnh như tiền quay xuống nói.

Ánh mắt của cô gái đó nhìn tôi vẻ khó hiểu tôi cũng chỉ nhìn phớt qua rồi quay lên. Mấy thằng đó cũng quay về chỗ ngồi của mình và đưa ánh mắt như muốn nói rằng: “Tao sẽ giết mày”.

Đang ngồi thì thấy một cụ già tầm 70 tuổi bước lên, mà trên xe lại hết chỗ.

– Cụ lại ngồi của cháu đây nè. Tôi và giọng của người con gái lên tiếng.

Cụ già mỉm cười và nói:

– Cháu gái ngồi đi, ta ngồi của chàng trai này cũng được.

– Cháu tên gì? Ở đâu? Cụ hỏi

– Dạ cháu tên Quân ở Nghệ An ra Hà Nội ạ. Tôi thật thà đáp

– Ta cảm ơn cháu nhé thời buổi hiện tại ít được mấy người như cháu lắm. Cụ già cười hiền bảo.

– Đấy là cụ chưa gặp thôi, cháu đây nữa mà. Người con gái chu mỏ nói.

– À ừm…cháu cũng đi ra Hà Nội hả. Cụ quay sang hỏi.

– Dạ không, cháu ở Hà Nội mà, cháu về quê chơi với dì thôi.

Sau một hồi nói chuyện thì cũng tới bến xe Nước Ngầm.

Tôi chào cụ và đi ra để bắt xe. Hà Nội công nhận đông thật, nhiều người cứ đổ về đây.ở đây ồn ào khác xa ở vùng quê nó yên bình và tĩnh lặng.

– Chú ơi, cho cháu hỏi giờ bắt xe đến Quận Cầu Giấy mất bao nhiêu hả chú.

– Cũng gần đây thôi, lên đi chú chở.

– Vâng. Tôi ngồi lên xe mà ngắm mấy hàng tạp hóa nhìn hàng loạt chiếc xe đều đi trên một đường. Nó đông và rất khó đi.

– Cháu mới ra đây lần đầu à. Chú xe ôm hỏi

– Dạ

– Khi ra ngoài xã hội thì phải cẩn thận đừng tin vào ai. Xã hội bây giờ khác xưa lắm.

– Vâng, cháu hiểu mà.

Đi tầm một lúc cũng đến nơi, lấy cái giấy ghi cái địa chỉ nhà bác.

Đường…số nhà…quận Cầu giấy.

Trời cũng đã tối, bụng thì đói tôi ghé vào một quán cơm bình dân để ăn.

– Anh dùng gì ạ? Một nhỏ nhân viên tầm tuổi tôi, nhìn mặt cũng xinh xắn, da trắng

– Bạn cho mình kiểu bình dân ấy.

– Vâng, anh đợi chút. Nhỏ bước vào quán.

Đang ngồi thì nhìn thấy ở cổng trường THPT xyz có một đám học sinh đang tụ tập ở đó. Hình như là đánh ai thì phải.

– Học sinh bây giờ toàn đánh nhau kéo bầy kéo cánh. Mấy bác ngồi trong quán bàn tán.

– Của anh đây. Nhỏ phục vụ đưa ra một đĩa rau, đậu phụ, một bát canh.

– Cảm ơn. Đối với tôi thế là tốt quá rồi ở nhà chưa chắc được như vậy.

– Trông anh có vẻ ít nói nhỉ. Nhỏ hỏi

– Ừm. Tôi nói rồi quay xuống ăn cơm, càng ăn tôi lại nhớ đến ba mẹ và cả bé Cún nữa.

– Bạn ơi, trả tiền. Tôi gọi

– Của bạn hết 20k.

– Nè

– Cảm ơn.

Tôi xách balô đi ra tiến về phía mấy đứa học sinh đó thì tụi nó cũng giải tán rồi cảnh tượng trước mắt là một thằng học sinh đang nằm gục giữa đường máu me chảy ra .nhiều người cũng tò mò bu quanh lại xem.

Tôi tiến lại dìu thằng đó dậy, máu của hắn dính vào cái áo trắng của tôi. Mấy người xung quanh thấy thế thì gọi giùm taxi đến.

Tôi dìu thằng đó lên xe rồi tiến thẳng đến bệnh viện gần nhất.

Đến nơi, trả tiền cho taxi rồi dìu hắn lên. Mấy chị y tá thấy thế liền nói tôi vào phòng số 304.

Khi bước vào thì nhiều người trong phòng cứ hướng mắt về hai thằng chúng tôi.

Lại để thằng đó nằm trên giường và ngồi thở.

– Ting ting… Tiếng tin nhắn điện thoại từ trong phục thằng đó phát ra.

– Anh đâu rồi, trả lời em đi chứ. Nội dung tin nhắn.

Thấy thế tôi lấy máy hắn gọi vào số mới nhắn tin.

– Alô. Giọng con gái phát ra từ phía bên kia

– Bạn có phải là bạn của chủ nhân chiếc máy này không? Tôi nói

– Có. Mình là bạn gái Long, còn bạn là ai?

– Hãy đến bệnh viện abc, phòng số 304 nhé.

– Ừ. Tút tút

Một lúc thì thấy một bác sĩ và một y tá bước vào.

– Bác sĩ bạn cháu có sao không ạ? Tôi hỏi

– Không sao đâu cháu chỉ khâu mấy mũi thôi à. Bác sĩ nói.

– Vâng ạ

– Mà cháu hình như không phải người ở đây?

– Dạ cháu ở Nghệ An, ra Hà Nội để đến nhá Bác. Trên đường thì thấy một nhóm học sinh vây đánh bạn ấy. Cháu thấy vậy liền dìu bạn ấy tới đây.

– Cháu quả là người tốt.

Khoảng 15phút sau thì một cô gái mặc một cái quần jean bó sát, áo trắng,chân đi giày búp bê, khuôn mặt nhìn dễ thương bước vào

– Bạn có phải là người mới gọi mình không? Đứa con gái hỏi

– Ừm, mà bạn đến đây rồi thì thôi. Mình có việc bận mình phải đi trước. Tôi đưa cho nhỏ cái điện thoại

– Cảm ơn bạn nhiều, mà bạn tên gì?

– Có duyên sẽ gặp lại. Tôi nói và bước đi ra ngoài…

—————–

Danh sách các chương:

1530 người thích truyện này

21 Comments

  1. Lytuankiet June 21, 2016
  2. Longhuygfd June 22, 2016
  3. phamthanhky June 23, 2016
  4. Ken Tồ June 26, 2016
  5. Don Tran June 27, 2016
  6. Mất Xác July 17, 2016
  7. Mất Xác July 19, 2016
  8. ruồi ụng rứa August 11, 2016
  9. Sạch August 16, 2016
  10. Sạch August 16, 2016
    • nam93 May 25, 2017
  11. Đạt October 21, 2016
  12. Thành Hưng November 14, 2016
  13. trần văn dững November 16, 2016
    • truyenviet November 21, 2016
  14. goodtruyen November 25, 2016
  15. phong November 27, 2016
  16. Sang December 18, 2016
  17. gg February 8, 2017
  18. Phúc June 6, 2018

Leave a Reply