Yêu phải song sinh – by nHoktiPer

Truyện online: Yêu phải song sinh. Tác giả: nHoktiPer. Đây là câu truyện của tớ, đừng quan tâm nó là thật hay giả, là chuyện hay CDSHT, những ai thấy hứng thú thì hãy xem nó là một chút giải trí cuối tuần, ai không thích cứ việc cmt này nọ tớ không để bụng đâu hén,..!!! tất cả những thông tin về quê quán trường lớp tớ sẽ không tiết lộ đâu, ảnh cũng vây nhé..!! Okie, mời đến với câu truyện của một thằng …. bình thường.

Cuộc phiêu lưu tìm kiếm tình yêu của một thằng thất tình…

Đau khổ… hụt hẫng…cô đơn…

Và một hạnh phúc không ngờ..!!

Truyện online: Yêu phải song sinh – Chap đầu tiên

Tác giả: nHoktiPer

Đó là một buổi chiều đông vội vã, chen xe loanh quanh trên những con phố đông đục của Hà Nội 5 năm về trước, sau một ngày học hành dài đằng đẵng toàn môn khó nhai như vắt kiệt đi sức sống trong cơ thể, nó mệt nhoài tấp xe lên lề đường thằng một quán cafe, Dắt xe vào gửi, kiếm đại một chỗ ngồi, gọi một li cafe đen rồi châm thuốc hút, ngó ra ngoài đường cảm giác thời gian mình như có thừa mà sức chịu dựng thì thiếu, Người ta khỏe, người ta chen lấn ngoài kia, người ta bon bon về nhà, người ta có ai đó chờ mong, tôi yếu, tôi ngồi đây ganh tỵ với người ta ở đó, tôi về nhà làm gì sớm, tôi về nhà sớm làm gì khi chẳng có ai thân thuộc đang chờ đợi như ngày xưa hay chỉ là loanh quanh giữa 4 bức tường bí bách, gò bó và cô đơn, một mùa đông đã qua, sao tôi không thể quên, sao không ai có thể khỏa lấp khoảng trống,sao không ai có thể thực hiện lời hứa du đã hứa rất nhiều, sao không ai có thể,,…. ừ không ai có thể, từ …ngày em đi….

Đó cũng là lúc câu chuyện bắt đầu nhưng hãy tìm hiểu nguyên do từ quá khứ ..!!!

Bonus chap : Tôi lười ăn

Tôi sinh ra trong một gia đình cũng có thể nói là khá giả ở một miền quê ngay sát Hà Nội. Chính xác là ở đâu thì tôi sẽ không nói đâu, bí mật đấy. Nhà chỉ có mình tôi là con một thôi nên bao nhiêu yêu thương bố mẹ giử gắm hết cho tôi cả. Từ bé đến lớn mọi công việc tôi phỉa làm, nói đúng hơn là mẹ bắt tôi là chỉ là ăn và học. NGày ba bữa tối uống thêm sữa,..v.v.. tôi ghét chúng :3.

Cái gì nhiều quá thì chả làm cho chúng ta chán, chưa kể tôi còn lười ăn ( hị hị h nó vẫn vậy ) Thế nên từ lúc bé tý tôi đã biết làm mấy trò ma lanh lợi dụng lúc mẹ không chú ý phi tang đồ ăn. Đổ vào thùng rác, ném ra ngoài vườn, cho mấy đứa khác trên lớp.. Nhưng không có mấy thành công.. lần duy nhất như ý nó thề này nè, hôm đó hai mẹ con ăn sáng. Mẹ vào bếp lấy cốc sữa cho tôi. Đĩa của tôi có 2 quả trứng ốp la, tôi hào phóng chia cho con cún Kiki một quả.

Mẹ đi ra tôi ngấu nghiến ăn quả còn lại, mẹ thấy kì nên hỏi quả kia đâu, tôi bảo ăn rồi. Mẹ nhìn tôi không tin tưởng lắm nhưng cũng không nói gì bởi con cún nó đã được tôi mời ra sân rồi. Có cái mánh thấy hay hay nên tôi dùng riết, nghĩ lại ngày ấy cũng ngu, thỉnh thoàng dùng thôi có phải không lộ không, trời bất dung gian vài ngày sau thì bể máng. Mẹ cũng đi vào lấy sữa cho tôi như mọi khi, tôi vẫy vội con cún vào, nó còn nhỏ nhưng tôi đã dạy nó biết giúp đỡ người khác, mẹ bảo tuổi nhỏ làm việc nhỏ mà nó cũng học khá nhanh, nó phóng vào xơi hộ tôi cái xúc xích.

Nhưng không, tôi còn đang đưa miếng xúc xích vào mồm nó thì mẹ tôi bước ra, tôi sợ lắm. Y như rằng, tôi bị mẹ mắng cho một trận, bà cũng đét vào mông tôi hai ba phát, đau lắm. Mẹ nói tôi là đồ hư hỏng, trong khi tôi ở đây phung phí thức ăn thì ngoài khi nhiều người còn rất đói khổ. Tôi lúc đấy mới tý tuổi ranh(lớp 2) thì hiểu sao được lời bà nói. Tôi chỉ thấy rằng bà đánh tôi là bà không thương tôi nữa rồi, tôi chui vào phòng khóc hu hu, cố gắng gào to để mẹ tôi biết là tôi đang khóc đấy. Bà không dỗ,bà thay quần áo rồi đi làm. Thay vào đó, dì vú vào dỗ tôi đi học, tôi vùng vằng,tôi ứ đi.

Tôi sẽ tuyệt thực ( thật ra là lúc tôi xem phim thấy thằng cái gì mà Choi-song-jong nó xin cưới vợ không được nó nhịn ăn, bố mẹ nó sợ quá phải cho, người ta gọi đấy là tuyệt thực đòi quyền lợi ) tôi còn bé nhưng tôi cũng biết làm đấy nhé. Trưa mẹ về mẹ lên mẹ gọi tôi xuống ăn cơm, tôi không tôi chui vào trong tủ quần áo ngủ. Đến chiều thì mẹ không thèm lên gọi nữa, mẹ với dì vú nấu ăn dưới bên. Tôi mon men ra cầu thang ngó xuống.

Kệ, tôi đi vệ sinh xong lại chui vào tủ tiếp. Mẹ xấu tính, mẹ ướp ngũ vị hương vào thịt xong rán lên, thơm nức mũi. Chậc, tôi là tôi cứng rắn, tôi kệ. Đến tối thì đói lắm rồi, cồn cào ruột gan lên, mẹ tôi ăn xong ra phòng khách ngồi xem TV. Tôi ra cầu thang, bật điên cầu thang lên cho sáng rồi ngồi đấy, tôi cho mẹ tôi một cơ hội đấy, mẹ bây h mà ra dỗ con thì may ra con xuống ăn cho, nhá nhá.

Mẹ tôi vẫn tỉnh bơ, ngồi một lúc thì chán. Tôi lếch thếch đi vào phòng kiếm cái gì đó chơi cho đỡ đói vậy. Mở ngăn tủ lấy sấp ảnh siêu nhân ra thì thấy cái kẹo dừa. Há Há, cái kẹo này thằng bạn cho đây mà, chén ngay chắc mẹ không biết đâu, hị hị. Tôi bóc vội cho vào mồm, chẹp bình thường tôi chả thích đâu nhưng bây h ăn ngon lạ.

Tôi ngậm thôi không dám nhai, chui vào tủ tử thủ tiếp. Các bạn có thể nói là không tin, bé mà đòi như thế này, tôi cũng chịu không biết nói sao nữa, cứng đầu từ bé mờ. Đêm, đói hoa mắt tôi tỉnh dậy, có cái kẹo dừa con con no được mấy tý. Mà lạ nhá,mẹ đang ôm tôi vào lòng ngủ. Đến h làm nũng rồi đây, tôi ngồi dậy khóc nức nở. Mẹ tỉnh, mẹ dỗ dành, vỗ về, tôi càng có lý do thể hiện. Mẹ hứa hẹn nọ kia, một lúc sau tôi mới nín, tôi kêu đói.

Mẹ xuống lấy đồ ăn cho, mẹ mắng yêu tôi cứng đầu, tôi không nói gì nữa chúi đầu vào tô cơm, đạt được mục đích rồi đã, Hé hé. Sáng hôm sau mẹ chỉ bắt tôi ăn một quả trứng ốp la, tôi bỗng nhận ra mình đẹp trai vl.! ^^

Lớn lên mẹ vẫn bắt tôi ăn cái nọ uống cái kia, tôi chả thể làm như quá khứ hào hùng nữa, mẹ cũng không đánh tôi nữa mà bà cằn nhằn cả buổi,. Thôi thà ăn cho xong chuyện. “:

—————-

Truyện online: Yêu phải song sinh – Chap 1: Ngày thơ ấu tẻ nhạt

Tác giả: nHoktiPer

Có thể ở nhà tôi là một ông trùm con nhưng khi ở trên lớp tôi lại là một thằng con trai khá nhút nhát. Suốt hồi học cấp 1 tôi không dám chơi thân với lũ con gái trừ 1 người. Lúc đó tôi học cùng lớp với một lũ yêu tinh, đụng vào bọn nó là tay sứt xẹo, tai đỏ ửng. Nhìn lũ bạn của tôi bị dính cửu âm bạch cốt trảo mà hãi hùng.

Eo ơi, ghê lắm không chơi đâu. Tôi lại được trời phú cho cái nhìn sáng sủa, học hành cũng ổn(12 năm học sinh giỏi đó, ehehe! ) lại ra dáng công tử bột nên từ thời thủng đít này đã có nhiều em biết lo lắng cho tương lai lao vào cưa cẩm bắt chuyện làm quen. Nhưng như đã nói, tôi sợ bọn nó lắm mà, thế nên mấy đứa mon men đến gợi chuyện tôi chỉ ừm hử cho qua rồi chạy thẳng, ghê bỏ mẹ. Còn về cô gái duy nhất tôi thân chút chút đó là vào năm lớp 4, cô ấy chuyển vào lớp tôi, ngồi cạnh tôi luôn, tên là Thảo.

Thảo hiền 1 cách kinh dị so với định nghĩa của tôi về lũ con gái, có nghĩa là cô ấy không bao h cấu véo tôi, cũng không hay khóc nhè, luôn rủ tôi đi ăn kẹo vào h ra chơi, tôi cũng khoái khoái nên cho nhìn bài kiểm tra hoài à, mỗi tội lên lớp 5 cô ấy lại chuyển đi. Hồi nhỏ mau quên lại ham chơi nên tôi không có thời gian mà buồn với nhớ chi nhiều cả. Đến bây h cũng chỉ mang máng.

Lên cấp 2, to đầu hơn một tý, lớn mạnh thêm một tỵ thì nhờ trời, tôi chui nhầm vào cái lớp toàn cá sấu với cá bơn. Oiimeooiiii.!!! đứa thì béo, đứa thì thì răng hô, đứa suy dinh dưỡng, đứa đen thùi lùi( con gái tôi sợ nhất đứa nào đen một cách kinh dị, cảm giác đặt môi hôn, thốn lắm .:3 ) lại có đứa đeo hai cái đít chai dày cộp ngay từ lớp 6 làm tôi phải tự hỏi nó bị cận bẩm sinh à, mới đầu trung học mà.(chặt chém quả, hix.

quả thật sự thật hay mất lòng, hồi đấy đúng là tớ đã nghĩ các cậu như vậy, Tớ là tớ thề tớ là một bí mật, tớ mà lộ nhân dạng chắc các cậu ý đốt nhà tớ mất.:3) Nói chung là vào cái lớp xấu toàn tập nên không thể yêu nổi ai, nghe có vẻ hư cấu nhờ. Mẹ tôi, chưa nói nhỉ, là giáo viên dạy Văn ở trường tôi theo học., kèm cặp tôi gắt gao, cũng vì tương lai con em chúng ta cả. Nhưng nhìn nhé, sáng mẹ đưa đi, trưa đón về, chiều mẹ lại đưa đi, học xong mẹ lại đón về..

Cuộc sống cấp 2 của tôi chỉ toàn học, và học, và học… không 1 chút tự do bay nhảy.. ai bảo con giáo viên mà là hay, chưa kể bết bát chút là ăn chửi như chơi, mẹ tôi việc học làm gắt gao lắm không như việc ăn đâu :v. Không có thời gian chơi bời la cà, không có thời gian hẹn hò tụ tập quán xá nên tôi chả có lấy 1 đứa bạn thân, lên trường như cái bóng. Mấy con cá sẫu thì có vẻ ngưỡng mộ tôi lắm.

cũng trò chuyện tán phét như đúng rồi, cũng mời đi chỗ này chỗ kia, sinh nhật này nọ nhưng tôi không đi chỉ ậm ờ cho qua luôn. Tớ là người bận rộn ^! thật ra là nếu cậu xinh hơn một chút thì tớ sẽ xem xét, đằng này cậu lại… đi với cậu xấu mặt tớ,( chảng chó nhờ .>_

Lên lớp 9 đời tự nhiên vui, có em xinh tươi chuyển đến lớp, lại “chuyển đến”, nghe có mùi quá khứ quanh đây. Ôi nhưng nhìn cái cách em ấy cười, răng khểnh, ôi răng khểnh, tôi là tôi chết mê chết mệt mấy cô gái răng khểnh. Chả riêng gì tôi, em ấy mới vào lớp 1,2 ngày mà lũ con trai trong lớp đã biết hót như chim, khiến tôi thiếu điều muốn hót theo.

Nhưng lớp 9 mắc mớ mấy kì thi học sinh giỏi, mẹ tôi lại càng đông viên học tập hăng say, vận may sẽ đến nên tôi mới dừng lại ở mức quen biết, chả thân. Lịch ôn đội tuyển thì choáng hết thời gian nên tôi cũng không có ý định cưa cẩm lúc này. Thế là mỗi h ra chơi tôi nhìn bọn con trai trong lớp bu lấy em kín mít như ruồi bu sh..t mà tức cảnh sinh tình ” ta dại ta tìm nơi vắng vẻ, người khôn người đến chỗ lao xao” tôi cũng đành kệ, để thi xong tính sau. Đến lúc tới vòng Tỉnh thì nhận được tin h em đã là bồ người ta, thế là mặc cha. Lên vòng tỉnh khó khăn bao nhiêu mới được cái giải 3 môn Lý, thôi thì mang về tạm nở mũi trong lớp được rồi. Từ đó đến cuối năm không có gì đặc sắc. Cấp 2 lãng xẹt..

(Ba năm sau tức lớp 12 gặp lại em gái ấy, vẫn như xưa nhưng hơi tiều tụy vì mới chia tay, mình thì phởn hết ý vì vừa mới có gấu, “lòng bỗng chốc tự hỏi, rằng giá như em gặp anh, từ đầu ^^)

Một buổi chiều nắng gắt của ngày hè năm lớp 9, bố về thăm tôi. Lúc đấy tôi đang ngồi đánh AOE 1vs7 high map Gi(gi j ấy nhỉ??) trong phòng thì vú gọi xuống. Đang chơi giở ván tôi kêu chút xuống, dì không nói gì, tôi cứ thế chơi tiếp. Một lúc sau có tiếng gõ cửa.

– Cộc .. cộc..

– Ai đấy..???_ mẹ tôi đi làm, chắc chắn không có ở nhà, tôi thì có thói quen một thời hay nói trống không, trẻ trâu cả, đừng chấp.

– P à, mở cửa ra. Giọng một người đàn ông

– Ai vậy..???

– Cộc .. cộc..

– Nghe rồi, đợi chút.!! Tôi hơi khó chịu vì bị làm phiền. Trừ mẹ ra thì ai quấy phá lúc tôi chơi game cũng làm tôi bực mình hết( sau này có thêm gấu) Tôi mở cửa, khuôn mặt tự nhiên không một chút nhăn nhó.

– P à, con lớn quá rồi, bố có quà cho con này, xuống nhà mà xem.. bố tôi niềm nở, mặt ông hiện rõ vẻ vui mừng muốn ôm tôi một cái.

Tôi cũng nở một nụ cười rạng rỡ không kém phần. Đóng sầm cửa vào, chơi game tiếp. Bố tôi gõ cửa liên tục, tôi đeo tai nghe lên, kệ ổng. Cảm xúc trong tôi đang lẫn lộn. Có chút tủi thân, hờn giận và bực dọc.

– P, mở cửa cho bố đi…. P

-Ông sang nhà của ông đi, chỗ này không cần có ông…

– Bố xin lỗi con mà, mở cửa ra đii P

– Bố tôi mất rồi, tôi chả còn người bố nào hết

…………………………..

Đang lời qua tiếng lại thì mẹ tôi về, chắc có lẽ dì vú gọi. Bà có vẻ đã tất tả chạy vào nhà, đi lên phòng tôi.Bố tôi vẫn đứng ngoài gõ cửa.Gặp mẹ tôi ông khẽ chào rồi đi xuống phòng khách, mẹ cũng vậy, mẹ kể thế. Mẹ nhẹ nhàng gõ cửa. Tôi không hề biết, tôi bực lắm rồi đấy, gào lên:

– Cuuuuuutttttttt đi….

– P, mở cửa cho mẹ_ mẹ tôi nói nhẹ nhàng nhưng nghiêm lắm

Hồi nhỏ tôi được phép làm nũng, nhõng nhẽo hờn giận mẹ không nói. Nhưng h lớn rồi mẹ muốn tôi phải biết cư sử cho đường hoàng, không thể trẻ con mãi được.Tôi biết , nên khi mẹ nói thế tôi cũng lết ra ngoài mở cửa cho mẹ vào. Mẹ ngồi xuống giường tôi và không nói gì cả, tôi biết đó là mẹ muốn hỏi tôi đang nghĩ gì. Tôi càu nhàu

– Chết ở đâu 6 năm rồi còn về làm gì không biết…

– Nói gì thì nói đấy vẫn là bố con, từ ngữ cho cẩn thận.. Mẹ cau mày, tôi xị mặt

– Thôi xuống xem ổng muốn nói gì

Mẹ đẩy tôi xuống. Tôi không vùng vằng, tôi lặng lẽ đi. Phòng khách của nhà tôi lâu lắm rồi mới có đủ 3 gương mặt này. Bố tôi là một thuyền trưởng, làm trên một con tàu viễn dương của Mỹ do bác tôi giớt thiệu. Nói chung là ổng sống bên Mỹ. Ông yêu một người phụ nữ khác bên đó rồi bỏ rơi hai mẹ con tôi. Khi tôi được 8 tuổi thì bố mẹ tôi li hôn. Lúc đó tôi cũng không quan tâm lắm, bé mà, với cả ông đi suốt suốt nên tôi thấy bình thường. Khi hiểu chuyện hơn chút, tôi để ý thấy mẹ hay buồn buồn, tôi hỏi dì vú, tôi hận ổng. Tôi ghét ai làm mẹ tôi buồn, Trừ tôi :3. Bố tôi giàu, tôi biết, ông hay gửi tiền cho mẹ tôi để chăm lo cuộc sống cho tôi một cách tốt nhất nhưng tôi làm ngơ. Không khí phòng khách lúc đó thật khó chịu. Bố tôi phải mở lời.

– P này,bố xin lỗi vì đã bỏ mặc hai mẹ con con, bây h bố muốn bù đắp lai cho con. Bố về đây muốn được đón con sang Mỹ ăn học. Bên đấy nền giáo dục rất tốt…..

– Đủ rồi,cảm ơn_tôi ngắt lời_ Đại ý của ông tôi hiểu nhưng không dám nhận đâu..

– P à, bố biết con giận bố nhiều, nhưng bố làm thế cũng chỉ vì tương lai của con thôi..

– Chứ không phải vì ông với người đàn bà kia không có con nên lôi tôi sang à.

Khóe mắt bố tôi giật giật, ông run run,

– Bố cũng chỉ muốn tốt cho con thôi mà.

Nói qua nói lại một hồi. Ông cứ thuyết phục tôi cứ khăng khăng không đi. Ông nhờ đến cả mẹ tôi nói giúp, vì dù gì đây cũng là tương lai của tôi.Nhưng bà chỉ im lặng, mắt nhìn ra khoảng không xa xăm nào đó. Bất lực, ông đứng dậy ra về, dì vú ra mở cổng cho ổng. Trước lúc đi ông có nói với tôi:

– Sau này con cần gì cứ nói với bố nhé, bố sẽ cố gắng giúp con, chào P

– Chào em, chào dì, tôi đi..

Ông ngoảng mặt lầm lũi bước đi, ngoài trời nắng đã không còn rực rỡ. Mẹ tôi im lặng bước vào phòng. Tôi cười nhẹ một cách mơ hồ rồi lên lầu chơi game tiếp…

—————-

Danh sách các chương:

2716 người thích truyện này

26 Comments

  1. dailong September 12, 2016
  2. Kiệt September 18, 2016
  3. Thanhthathu September 21, 2016
  4. Nghia September 25, 2016
  5. Nghia September 25, 2016
  6. miss October 6, 2016
  7. love October 12, 2016
  8. ko muon noi dau October 23, 2016
  9. việt October 27, 2016
  10. thanh October 27, 2016
  11. keo October 27, 2016
  12. Fly October 28, 2016
  13. Hem October 28, 2016
  14. luat November 3, 2016
  15. Remember when November 3, 2016
  16. Remember when November 3, 2016
  17. Thành Hưng November 14, 2016
  18. trung hòa November 25, 2016
  19. killua December 4, 2016
  20. Star boy December 16, 2016
  21. chí nguyễn January 2, 2017
  22. vinh February 23, 2017
  23. t anh June 15, 2017
  24. 1085 October 21, 2017
  25. 1085 October 21, 2017
  26. Blum July 6, 2018

Leave a Reply