Chạm vào hạnh phúc

Truyện ngắn hay: Chạm vào hạnh phúc. Tác giả: Haje. Từ nhỏ trong mắt anh đã luôn dành cho cô sự chán ghét và hận thù. Cô dành trọn cho anh tất cả tình yêu của mình nhưng đổi lại luôn là sự lạnh lùng và thờ ơ của anh.

Truyện ngắn hay: Chạm vào hạnh phúc

Tác giả: Haje_boon – Nguồn: http://hajeboon.wordpress.com

– Anh, sao anh lại ghét em?

– Tránh ra chỗ khác

Sam Y vẫn bám lấy áo anh

– Anh hận em ư? Tại sao chứ? Em có làm gì sai đâu? Anh phải nói chứ? Phong Thần, anh không thể đối tốt với em như Phương Huyền được ư? Anh, anh…

– Cút ra chỗ khác

Phong Thần chỉ lạnh lùng bỏ lại một câu rồi quay người bước đi, để lại một bóng dáng nhỏ bé phía sau… Lúc ấy Sam Y mới 7 tuổi…

Cô ôm trọn mối tình đơn phươg của mình suốt nhiều năm. Đến lúc cảm thấy tuyệt vọng muốn buông xuôi thì anh lại nhẹ nhàng nói với cô rằng:

– Y Y anh yêu em!

Lời t/g: đây có lẽ cũng là 1 môtíp cũ nhưng mình vẫn viết vì mình rất thích kiểu truyện như thế này:D

Truyện ngắn hay: Chạm vào hạnh phúc – Chương mở đầu

Gia tộc Nam Phong là dòng họ quý tộc giàu có và quyền lực bậc nhất từ bao đời nay. Nhắc đến Nam Phong không ai là không biết đến, từ già tới trẻ ai ai cũng phải nể sợ. Người chuẩn bị tiếp quản gia tộc này chính là người cháu đích tôn của dòng họ – Nam Phong Thần. Anh hoàn hảo đến tuyệt đối, không thể tìm ra bất cứ một khuyết điểm nào trên người này. Dung mạo thì tuyệt mỹ, chỉ cần một cái liếc mắt cũng có thể làm cho người ta nhớ mãi không quên. Khuôn mặt tinh tế như được chạm khắc, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng quyến rũ, nhưng đặc biệt nhất chính là đôi mắt.

Chính là đôi mắt đặc trưng của người thừa kế dòng họ Nam Phong – màu mắt xanh tím, sâu thẳm như biển khơi khiến người ta như bị đắm chìm trong đó (đoạn này chém tí, cho các bạn tha hồ mà tưởng tượng:p ). Chỉ mới 18 tuổi mà đã gánh vác cả 1 gia tộc lớn. Thông minh, tài năng, giàu có lại là vua của cả một vương quốc nhỏ khiến cho mọi người từ trên xuống dưới đều phải kính nể. Một con người làm cho ai cũng phải thèm muốn, anh như viên kim cương vô giá toả sáng khiến cho người ta loá mắt. Con gái theo đuổi anh có thể xếp thành hàng dài vô tận, ai cũng mong được bước chân vào gia đình danh giá đó, hoặc đơn giản chỉ mong được một cái liếc mắt của chàng quý tộc ấy

Cô – Bạch Sam Y, chính là người được tôn là Nữ hoàng của dòng họ Nam Phong. Sở hữu một trí tuệ siêu phàm và một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng lại chính là kẻ phản diện. Cô luôn đeo cho mình một chiếc mặt nạ hoàn hảo với từng người, nhưng đâu mới là con người thật của cô?

Hai con người, hai số phận song song vốn không có điểm chung nhưng lại bất ngờ gặp nhau vào một ngày đẹp trời. Câu chuyện chính thức bắt đầu từ đó…

Truyện ngắn hay: Chạm vào hạnh phúc. Tác giả: Haje

Ảnh chỉ mang tính minh họa. Truyện ngắn hay: Chạm vào hạnh phúc. Tác giả: Haje

Truyện ngắn hay: Chạm vào hạnh phúc – Chương 1: Nhân vật phản diện trong truyền thuyết

Khu vườn phía sau học viện Nam Phong là nơi thích hợp cho những cuộc thảo luận “nho nhỏ” giữa các cô gái

Sam Y ngạo nghễ nhìn người con gái dưới đất. Cuộc sống của những người như cô ta thật nhàm chán, chỉ thích diễn kịch cho người khác xem mà không nghĩ đến diễn xuất của mình kém cỏi biết chừng nào

– Em xin lỗi, chị, chị đừng trách anh ấy, tất cả là do em, là em có lỗi với Băng Băng…

Tiếng nức nở vang khắp cả khu vườn yên ắng

– Tha thứ ư? Tôi đang nghĩ xem cô muốn tha thứ như thế nào hả Bạch Hạ Khuê?

Sam Y gằn từng chữ rồi hất cô ả đang ôm lấy chân cô, vung tay tát thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp trước mắt

– Tránh xa tôi ra, tôi ghê tởm cô!

Sam Y rút trong túi ra tờ giấy lau tay, vứt thẳng vào bộ mặt giả dối kia và quay lưng bước đi. Đã thích xem kịch, tôi cũng diễn cho mấy người vui. Mọi hành động của cô đã được thu trọn vào đôi mắt xanh tím của kẻ xem kịch. Ánh mắt ấy vẫn không dời đi khỏi bóng dáng xinh đẹp đang lướt thật nhanh qua mình: ” Thật đúng là phong cách của cô ta”

Cảm nhận có ánh mắt đang nhìn mình, Hạ Khuê mỉm cười một cách độc ác, nâng ánh mắt lên nhìn người con trai đang bước đến bên mình, trưng ra bộ mặt đáng thương cầu cứu người đó

– Thần, anh…

– Cô diễn kịch cũng giỏi nhỉ, giờ thì gỡ cái mặt nạ ấy xuống đi

Phong Thần chán ghét liếc cô ta, cảm thấy thật là đáng tiếc khi cô ta không đi làm diễn viên. Không thèm so đo với cô ta, dù sao cô ta cũng vẫn còn giá trị lợi dụng. Nở nụ cười ma quái, anh tiến sát lại gần Hạ Khuê, khẽ thì thầm:

– Làm bạn gái tôi!

(Hoan hô nhân vật chính của chúng ta chính thức lên sàn, tung hoa:*)

————–

Truyện ngắn hay: Chạm vào hạnh phúc – Chương 2: Quá khứ và hiện tại

Sam Y lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ vẩn vơ về những chuyện diễn ra quanh mình. Cô chưa bao giờ tin tưởng bất cứ ai, cuộc đời người như 1 vở kịch, bất cứ ai cũng có thể là một diễn viên, mang cho mình một mặt nạ hoàn hảo.

Chỉ thương cho cô bạn Băng Băng quá ngây thơ của cô, cô đã từng trêu Băng Băng rằng:” Cậu quá đơn giản, cậu sẽ bị lừa bán mất thôi, cậu tin người quá”. Lúc ấy Băng Băng chỉ cười:” Có Sam Y bảo vệ, làm gì có ai qua nổi được ải của cậu mà lừa tớ chứ”. Vậy mà cô đã để cho Hạ Khuê làm hại Băng Băng. Ngay từ đầu cô đã biết Hạ Khuê chẳng đơn giản như cái bề ngoài của cô ta. Do cô quá chủ quan, cứ nghĩ rằng có mình bên cạnh Băng Băng thì cô ta không dám làm gì

Sam Y nghe có tiếng gọi mình, cô quay đầu lại, là Hạ Khuê, cô nàng cỏ vẻ đang rất đắc ý:

– Chắc chị biết tôi là bạn gái của Phong Thần rồi, để xem chị làm gì được tôi?

Sam Y nheo mắt:”Bạn gái ư?”. Một tia đau lòng thoáng qua trong cô. Anh còn chưa bao giờ để ý đến cô, lẽ nào anh lại chọn Hạ Khuê?

– Ồ thế ư? Đã thế tôi lại càng phải tàn nhẫn hơn mới được. Dám khi dễ bạn gái anh ta…ừm…rất thú vị. Chưa gì tôi đã thấy hào hứng rồi

Sam Y đứng lên, giơ tay lướt nhẹ qua khuôn mặt thanh tú của Hạ Khuê

– Tôi đang tự hỏi nếu hủy hoại đi khuôn mặt xinh đẹp này thì không biết cô còn có thể đi quyến rũ được ai nữa nhỉ? Cô thật giống mẹ cô, đều là hồ ly tinh cả thôi

Sam Y khinh bỉ nhìn Hạ Khuê. Cô ả bật khóc:

– Sao chị lại xúc phạm mẹ như thế? Chị có thù ghét em thì cứ nhằm vào em, mẹ không liên quan gì tới chuyện này…

Bất chợt thấy thái độ Hạ Khuê thay đổi, Sam Y hiểu ngay là gì. Cô cười cười, ra ý cho Hạ Khuê nói tiếp:

– Em biết chị ghét em vì em là bạn gái của Thần, em biết chị thích anh ấy từ rất lâu rồi. Chị có thể bảo em làm bất cứ điều gì, chỉ xin chị đừng bắt em rời xa anh ấy, em không sống nổi…

Sam Y thắc mắc tại sao cô ta lại biết, chắc là Băng Băng rồi. Cô thở dài ngao ngán. Cô nàng có vẻ diễn rất nhập vai, khóc lóc vô cùng thảm thiết. Sam Y thấy thật hết sức là buồn nôn, nhưng mà thôi thì đằng nào cũng đồng ý đóng phim với cô ả thì diễn cho đạt vậy. Nghĩ vậy, Sam Y liền xô cô nàng ngã ra đất cho giống người độc ác một tí, rồi cố nặn ra được cái câu nào nghe hay hay:

– Chia tay với Phong Thần, tránh xa anh ấy ra, đến lúc đó tôi có thể suy nghĩ lại cho cô. Tôi cũng không phải dạng người kiên nhẫn nên nhanh lên một chút. Hơn nữa không được nói cho anh ấy biết, là cô tự nguyện

Sam Y thấy diễn thế này cũng rất hay, ít nhất cũng có thể bớt đi thời gian nhàm chán. Sam Y nháy mắt rồi cười rất tươi với cô ả:

– Nhớ trả cát sê cho tôi!
Rồi cô nhanh chóng rời khỏi nơi đó để lại một Hạ Khuê vẫn còn đang ngạc nhiên vô cùng

Sam Y chọn chiếc ghế đá quen thuộc sau trường và ngồi xuống. Dạo này cái tên “Phong Thần” này được nhắc đến càng ngày càng nhiều. Cô đã mất bao nhiêu lâu để quên đi, tưởng chừng như đã không còn nhớ, hoá ra thực chất cô vẫn chưa từng quên.

Cô gặp anh khi cô 4 tuổi. Mẹ của cô và của anh là bạn thân thời trung học nên cuối tuần nào cô cũng được đến nhà anh chơi. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã bị thu hút bởi đôi mắt của anh – một ánh mắt cuốn hút đến bất ngờ, là một màu xanh tím sâu thẳm. Dưới ánh nắng mặt trời, đôi mắt anh như bừng sáng. Từ lúc ấy cô biết, cô không thể rời mắt khỏi người con trai ấy. Cô lúc nào cũng mong đến cuối tuần thật nhanh vì khi đó cô có thể gặp lại anh.

Cô còn nhớ hồi ấy khi mẹ cô mới mất cô luôn chìm đắm trong nỗi buồn mà bỏ bê việc học. Vì thế chỉ sau một thời gian kết quả học tập của cô đã tụt dốc không phanh. Lúc đó cha cô chỉ chìm đắm trong tình với cô vợ mới cưới và đứa con riêng của ông ta mà quên mất mình còn có một đứa con gái. Bác Hân – mẹ của Phong Thần đã quyết định “bắt” cô đến học với anh. Sam Y vẫn còn nhớ nguyên cái cảm giác vui sướng đến ngạt thở, cứ nhảy nhót cả ngày. Giờ nghĩ lại Sam Y thấy mình thật lố bịch

Cứ mỗi buổi chiều sau khi tan học là cô lại sang nhà anh để học. Anh chưa bao giờ để ý đến cô, thậm chí còn tỏ vẻ bực bội mỗi khi nhìn thấy cô. Anh luôn mặc kệ cô làm bài tập, cũng chưa bao giờ hướng dẫn cho cô tí nào. Cô có cảm giác anh đang trông trẻ thì đúng hơn là kèm cô học. Nhưng Sam Y lúc ấy còn nhỏ, cô cũng chẳng để ý nhiều, cô chỉ cần biết rằng mình đang được ngồi cùng anh là đủ rồi

Từ khi học với anh, kết quả học tập của cô tốt lên rất nhiều. Không phải là vì được anh dạy mà vì ánh mắt áp bức của anh dành cho cô khiến cô tự động chăm chỉ mà học hành

Thời gian dần qua, chẳng mấy chốc cô đã trưởng thành. Sam Y xinh đẹp là thế, tài năng là thế, cô chính là Nữ hoàng trong ngôi trường Nam Phong này. Mọi nam sinh trong trường đều theo đuổi cô, nhưng sao cô lại không thể chiểm được trái tim anh?

Cô không muốn nhớ đến quãng thời gian đó, cũng không muốn nhớ xem rốt cuộc đã dùng bao nhiêu thủ đoạn để có được anh. Nhưng đến cuối cùng anh cũng chưa từng nhìn cô một lần, trước khi đi anh chỉ để lại cho cô một câu :”Tôi không muốn nhìn thấy cô thêm bất cứ lần nào nữa, đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi” rồi lạnh lùng rời đi. Đi đến một phương trời khác, cách xa cô cả nửa vòng Trái Đất. Không ai biết lúc ấy cô đã đau đớn thế nào, trái tim cô nhỏ từng giọt…từng giọt…máu…

Không biết bao nhiêu lần cô tự hỏi bản thân mình liệu yêu anh là đúng hay sai? Sao cô có thể yêu con người máu lạnh đấy cơ chứ? Nhưng hối hận cũng không thể thay đổi được điều gì, vì tình yêu vốn dĩ đã luôn bất công như vậy. Cô rất ghét trái tim mình vì nó luôn không nghe lời. Lý trí luôn mách bảo cô phải quên đi con người ấy nhưng trái tim thì vẫn cứ lì lợm, không chịu xóa nhòa hình bóng anh. Cô luôn nghĩ nếu bây giờ gặp lại anh sẽ dùng thái độ gì để đối diện đây? Sẽ vẫn tôn sùng anh như trước hay sẽ đóng vai phản diện như bao lâu nay anh vẫn nghĩ thế?
Sam Y đang mơ màng thì giật mình tỉnh dậy. Thấy Băng Băng đang ngồi cạnh, Sam Y lười biếng cất tiếng hỏi:

– Cậu đến từ lúc nào thế?

– Mình đến được một lúc rồi nhưng không nỡ đánh thức cậu

Băng Băng cười nhưng khuôn mặt không giấu nổi nét mệt mói. Chắc những ngày qua Băng Băng sống rất khổ sở. Sam Y biết nhưng im lặng. Giờ đây có nói gì thì cũng đều trở nên vô nghĩa mà thôi

– Tớ phải làm gì đây? Mẹ tớ bị đuổi ra khỏi nhà, người yêu thì phản bội, làm gì bây giờ…

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má Băng Băng, một con người lương thiện như cô ấy mà phải chịu một lúc quá nhiều đau khổ. Sam Y cũng buồn, bị người mình tin tưởng nhất hãm hại thật sự rất khó chịu. Tất cả cũng tại Hạ Khuê, Sam Y thề nhất định sẽ trả lại cho cô ta gấp 10 lần thế này. Sam Y lại quay trở về với vai diễn của mình :”Tôi đã chuẩn bị quà cho cô rồi, Hạ Khuê yêu dấu…”

————–

Danh sách các chương:

10 người thích truyện này

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar
wpDiscuz