Làm vợ người ta

Truyen ngan hay. Làm vợ người ta. Tôi là 1 cô gái vui vẻ, có nghị lực trong cuộc sống, phải nói là rất có nghị lực và ý chí. Ngay từ cái ngày mà ba tôi nằm xuống, tôi đã phải gánh vác cả 1 gia đình là mẹ già và cả 1 đàn em với số lượng “khủng”.

Truyen ngan hay. Làm vợ người ta.

Ba mẹ tôi đã nhận nuôi rất nhiều con dù gia đình tôi không khá giả là bao. Tôi cũng rõ là… mình có phải con ruột của ba mẹ không hay chỉ là nhận nuôi như bao người khác. Nhưng ai quan tâm đến chuyện này chứ? Tôi và họ chung sống như 1 gia đình thật sự. Tôi là chị cả nên trọng trách lớn hơn ai hết. Tôi làm rất rất nhiều việc để có tiền trang trải cho gia đình. Tôi cũng đã từng thử sức với hơn 50 nghề lớn nhỏ, hiện tại tôi đang làm phục vụ cho 1 quán ăn, thời gian rãnh thì tôi nhận đan giỏ tre thêm. Những đứa em tôi cũng không tránh khỏi số phận đó, tụi nó cũng phải đi bán báo, bán vé số mà người đời ai ai cũng cho là cái bọn móc túi chẳng ra gì. Tôi chỉ ước mong sao, đến 1 ngày, gia đình tôi sẽ sung túc, chẳng ai còn cực khổ nữa. Nhưng ước mơ chỉ là mơ ước, tôi thậm chí còn chưa học hết lớp 3. Rồi may mắn mỉm cười với tôi, trong vùng rộ lên chuyện tuyển vợ cho “công tử Sài thành”. Với ý muốn đổi đời, tôi tham gia. Và quả thật, cuộc đời tôi đã thay đổi khi được chọn làm vợ của “công tử”.

Tôi ngồi trên chiếc xe sang trọng từ miền quê lên thành phố. Tay tôi đan vào nhau lo lắng, tôi không biết mặt chồng sắp cưới của tôi ra sao, giàu có cỡ nào, tôi chỉ biết ngay khi mình trúng tuyển, tôi nhận được 50 triệu. Tôi chỉ cầm lấy trong tay mình vỏn vẹn 100 000. Còn lại tôi giao cho bé Mỹ, đứa lớn nhất trong đám khoảng 14 tuổi lo cho các em, tôi dặn không được nói với mẹ là chị lấy chồng mới có số tiền này. Trước khi đi, tôi có nói với bà là… tôi và anh yêu nhau thật lòng nên tính đến chuyện hôn nhân, nhà anh khá giả nên cho mình 50 triệu trang trải. Chẳng biết là tôi nói dối như thật hay là bà cố tình tin mà gật đầu chấp nhận.

Tôi đứng trước 1 căn nhà khang trang, 1 người làm trong nhà ra mở cửa nhìn tôi từ đầu đến chân, có vẻ không tin tôi được trúng tuyển làm vợ “công tử”. So với cô người làm, tôi nhìn còn “bèo” hơn. Tôi mỉm cười cúi đầu chào cô, cô cũng mỉm cười ra hiệu tôi vào. Quả là nhà công tử có khác, tôi tự nghĩ, không biết công tử có bị mắc chứng bệnh lây truyền gì không mà phải tuyển vợ ở quê thế này. Cô gái ấy dắt tôi đến phòng của 2 vợ chồng trên tầng 2, căn phòng khá to và trang hoàng hoành tráng. Đột nhiên, tôi tò mò muốn biết mặt mũi của chồng sắp cưới ra sao. Tôi mỉm cười hỏi cô:

– Cô cho tôi hỏi, công tử ra sao vậy?

– Cô đúng là ở quê mới lên. Khắp thành phố này không ai là không biết đến danh tánh của cậu chủ. Cậu rất đẹp trai, phong độ, tuy nhiên cậu rất ít nói, cũng rất ít về nhà, chỉ toàn thấy bà chủ thôi à.

– Bà chủ…
– Tôi định hỏi xem mẹ chồng tôi là người như thế nào thì 1 người đàn bà trung niên dáng vẻ sang trọng đẩy cửa vào. Bà nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi chép miệng:

– Nhìn quê mùa chết đi được, không biết có gì hay ho mà thằng con tôi nó lại chọn. Đi thay đồ rồi vào bếp làm việc đi!

Tôi khá ngỡ ngàng vì thái độ đó của mẹ chồng. Tôi chỉ biết gật đầu, mở hành lí lấy 1 bộ mới nhất mà thay. Nói đến mới thì chắc còn cũ hơn quần áo của người làm trong nhà. Tôi buộc tóc cho gọn gàng rồi vào bếp. Những người làm không ai quan tâm đến sự hiện diện của tôi mà tiếp tục làm những công việc dang dở của mình. Tôi hỏi 1 người trong đó:

– Tôi phải làm gì ạ?

– Trong bếp đủ người rồi. Đi lau sàn đi!

Mọi người trong đây đều có vẻ khó gần nhưng còn việc gì mà tôi chưa từng trải nữa? Tôi lẳng lặng lấy cây lau sàn mà lau phòng khách. Mẹ chồng tôi đi ra, hất hàm nhìn tôi rồi quát:

– Làm việc gì cũng chẳng ra hồn ra vía, nhà chưa quét mà đã lau rồi!

– Con xin lỗi.
– Tôi lúi cúi xin lỗi. Bên cạnh có thùng nước bẩn, bà dúi đầu tôi vào thùng quát:

– Có miệng thì phải biết hỏi, ai là mẹ con ở đây mà xưng hô như thế? Từ nay về sau phải gọi là bà chủ nghe chưa!

– Dạ… thưa bà chủ.
– Tôi hoảng sợ đáp. Bà hừ lạnh rồi quay đi. Cơn ác mộng của tôi bây giờ chỉ mới thật sự bắt đầu. . .

Làm vợ người ta

Ngày tôi chính thức được nhận vào nhà với tư cách là vợ cậu chủ là ngày đầu tiên và duy nhất tôi có thể gặp mặt chồng mình trong 1 tháng. Cô gái 18 tuổi có nhiều ước mơ, hoài bảo phải chấm dứt ở đó, tôi đã trở thành người có chồng phải biết an phận thủ thường. Ngày cưới, tôi không thể mời mẹ đến xem, họ thông báo lí do với tất cả mọi người là tôi đã…mồ côi từ bé. Cũng đúng thôi, tôi là đồ vật họ mua về, họ muốn làm gì thì làm, tôi cũng chẳng thiết nói đến, chỉ cần sống và làm việc trong căn nhà này là đủ.

Chồng tôi, người đàn ông thành đạt mà bất cứ cô gái nào cũng mơ đến chắc chỉ ngoại trừ tôi. Lúc đầu nhìn mặt anh, tôi cũng có chút bối rối và xao xuyến, người đàn ông lãng tử này sẽ là chồng tôi sao? Tôi không thể tin được. Chồng tôi có vẻ rất ít nói, chạm mặt vài ba lần nhưng anh cũng chẳng động đậy đến tôi. Ngày cưới, tôi và anh sánh bước trong nhà hàng. Ngày mà tôi tưởng tượng ra trong đầu óc, tôi sẽ vui mừng đến phát điên, sẽ xinh đẹp và hạnh phúc nhất trong tất cả các cô dâu. Tôi cũng có vui mừng nhưng khi buổi tiệc chấm dứt , tôi chỉ cảm nhận được cái tủi nhục, xấu hổ.

Ngay chính đêm tân hôn, tôi bị chính chồng mình “cưỡng bức”. Nói thế thì là phóng đại lên thôi, tôi chưa từng có cảm giác đau đớn thể xác và tinh thần đến mức này. Sáng đó, tôi ôm mặt khóc tức tưởi. Tôi thấy 1 nửa cơ thể bên dưới của mình như bị xé toạc ra rất đau đớn. Anh tỉnh, tôi quệt nước mắt đứng dậy mặc quần áo. Anh chỉ hừ lạnh:

– Cũng may là cô còn trinh, không thì cô còn đau đớn hơn rất nhiều!
Tôi im lặng xuống bếp làm công việc của mình như những người làm. 1 lát sau, anh đóng sầm cửa phòng đi ra. Và đó là lần đầu tôi và anh ngủ cùng nhau, những đêm còn lại chỉ mình tôi lẻ bóng trong căn phòng của 2 vợ chồng, lâu lâu thì cơn ác mộng hôm đó lại vờn đến.

Mẹ chồng tôi vẫn cay nghiệt như ngày nào, tôi vẫn phải gọi bà bằng bà chủ. Tôi không được ngồi cùng bàn ăn của người trong nhà mà phải ăn cùng người làm. Cơm canh tính ra cũng không đạm bạc gì lắm. Ngày nào tôi cũng mong mỏi có thể về nhà xem bệnh tình mẹ già và các em mình ra sao. Chắc tụi nó nhớ tôi lắm, mẹ ơi, con cũng nhớ mẹ lắm. Những lúc như vậy, tôi chỉ lẳng lặng vào phòng khóc lặng lẽ.

Đến 1 hôm nọ, tôi không chịu đựng nữa mà đổ bệnh. Mẹ chồng tôi vào phòng mắng cho tôi 1 trận tả tơi nào là :” Mày giả vờ bệnh để không phải làm việc đó hả? Mày nghĩ ăn cơm nhà này dễ lắm sao? Đừng nghĩ mày là vợ con tao thì có quyền tác oai tác quái. Cái thứ đầu đường xó chợ như mày thì cũng nên nhìn nhận địa vị đi…” Tôi cắn răng chịu đựng, nếu lúc trước tôi bệnh, mấy đứa em cũng lo sót vó mà mua cho tôi gói thuốc. Ở trong nhà này, tôi chẳng có đặc quyền được uống thuốc như người trong nhà, tôi phải nằm đó quấn lấy cái chăn cho qua cơn sốt co giật. Ngay khi cơn sốt vừa hạ, chồng tôi về nhà. Anh mở cửa phòng nhìn tôi, tôi cố gắng ngồi dậy gật đầu chào anh rồi nằm xuống tiếp tục. Chẳng biết, hành động đó của tôi làm anh cảm động hay sao, anh quẳng cho tôi 1 lần thuốc hạ sốt rồi đi mất. Tôi cứ ngỡ, chồng mình sẽ đối đãi tử tế hơn mọi người nhưng tôi đã lầm. Đêm đó, khi vừa cơn sốt dứt tôi phải ngủ ở sân thượng dưới cái giá rét của mùa đông. Chẳng biết mẹ và em tôi có chịu rét giống tôi bây giờ không. Tay tôi ôm trọn lấy đầu gối run lên bần bật, khóc trong tiếng nấc nghẹn ngào. Sở dĩ tôi phải lên đây ngủ vì căn phòng của tôi và anh không còn là của tôi nữa. Anh về lúc trời tối mịt, trong tay ôm ấp 1 cô gái lạ nào đó. Tôi vừa mở cửa phòng đi ra đã chạm mặt anh. Cô gái đó ngả ngớn hỏi:

– Vợ anh à?

Anh nhìn tôi nhíu mày, tôi gật đầu chào 2 người rồi đi ra khỏi đó. Tôi lén lút ở sau cánh cửa khép hờ nhìn vào. Anh và cô gái ấy đang ân ái trên chính cái giường tôi và anh đã chung chăn gối. Tôi thấy lòng mình khẽ đau nhói rồi đi lên sân thượng ngồi đó suốt đêm. Tôi dựa vào lan can để ngồi vì sức lực để ngồi vững tôi còn không có. Ở đâu đó, bên nhà hàng xóm ai hát ru con vài câu :
Đêm thức thâu đêm, mẹ may chiếc áo cho con
Áo nào sờn vai, lời ru theo tháng năm dài
Từng lời ngọt ngào à ơi bên mái tranh đầy yêu thương
Chum chím môi cười, mẹ vui biết mấy con ơi .
Canh tím rau dền mẹ tôi nuôi lớn khôn con
Bẻ đọt mồng tơi, luộc rau mắm muối dưa cà
Chiều chiều trên đồng đùa vui
Bên nhánh sông bìm bịp kêu
Ngày thơ ấu đó, bây giờ đã xa đời tôi.

Tôi khóc, khóc rất nhiều. Giá như lúc trước tôi không quá nông nỗi và bồng bột. Đêm đó, tôi mơ thấy ba mình. Ba khẽ vuốt tóc tôi mỉm cười:” Đi với ba, con sẽ không còn buồn!” 1 lát sau, mẹ tôi cũng có đến cũng nắm tay tôi:” Gia đình chúng ta sẽ được đoàn tụ!” Tôi quá vui mừng mà đi theo ba mẹ mình. Sáng hôm sau, tôi vẫn còn ở trong nhà nhưng chẳng ai xem thường tôi được nữa rồi. Tôi bắt đầu cuộc sống mới của mình như “bà hoàng” chỉ mình tôi thấy được, thầm lặng 1 mình như thế. Tôi đi ngang qua các cô giúp việc, họ hình như bàn tán gì đó về tôi.1 cô nói:” Chắc đêm qua cô ấy lạnh lắm nên mới thế!”, 1 cô khác tiếp lời:”Chúng ta nằm trong phòng còn lạnh huống hồ chi là ở sân thượng!” Tôi thật sự cảm kích những lời quan tâm đó dù đã quá muộn màng. Tôi bó gối trong góc phòng nhìn người ta tháo ảnh cưới bọc trong miếng vải trắng, đến bây giờ tôi mới hiểu, họ cưới những người con gái quê vì họ ngu dốt sẽ không thể chia tài sản. 50 triệu chỉ là con số lẻ trong gia tài của họ mà tôi xem là quá lớn. Có những chuyện con người không thể hoàn thành lúc còn “sống”, nhưng lúc sau thì có thể. Tôi nên bắt đầu từ điều gì hả các bạn?

Tác giả: Winny

8 người thích truyện này

Leave a Reply