Dòng đời nổi trôi – by TaurusSBR

Truyện mới: Dòng đời nổi trôi – by TaurusSBR. “Cúi đầu thủ thế… Tay không rời mặt… Vào góc… Thoát ra… Thọc, thêm lực hơn nữa… Thân trên linh hoạt… Móc ngang… Chân di chuyển nhanh hơn nữa… “

Truyện mới: Dòng đời nổi trôi – Chap mở đầu

by TaurusSBR

Tiếng thầy võ sư quát dồn dập hướng dẫn khi tôi đang tập thực chiến trên sàn Boxing cùng một đàn anh khác. Đến với cái môn thể thao nhồi thể lực này chỉ vỏn vẹn có gần 2 năm nhưng cũng đủ biến tôi từ một thằng hs cấp 3 yếu ớt, trầm cảm. Trở nên rắn rỏi và cứng cáp hơn cả về cơ thể lẫn tâm lý. Nói về cuộc sống của tôi đến thời điểm hiện tại có thể miêu tả bằng những từ như “Buồn“, “Khổ, “Bất Hạnh“, “Thiệt thòi“…

Hajzzz, tự bản thân tôi thì thấy hợp với 2 chữ “Vô cảm“ hơn. Từng có một gia đình hạnh phúc, tròn đầy như bao gia đình khác với bố mẹ và một thằng em trai kháu khỉnh. Nhưng tất cả đã chấm dứt với tôi bởi một tai nạn giao thông khi tôi vừa đỗ vào trường chuyên cấp 3. Cả gia đình vui mừng đón tin vui và tưởng thưởng cho tôi một chuyến du lịch xa nhà mà trước khi thi tôi đã đòi hỏi nếu đỗ. Cuộc đời đã cướp mất gia đình của tôi hay là chính bản thân tôi đã làm hại những người thân yêu ruột thịt của mình.

Nhiều đêm tỉnh dậy trong cơn ác mộng, nhìn vào vết sẹo dài gớm ghiếc trên ngực. Tôi lại tự dằn vặt tại sao kẻ chết đi không phải là mình mà lại là bố mẹ và em trai. Khóc rất nhiều, trầm cảm có, ù lỳ có. Từ một hs cấp 2 năng động và hoạt bát, tôi trở thành một hs cấp 3 hoàn toàn khác, vô cảm và băng giá… với mọi thứ xung quanh.

Cuộc đời đã ném vào tôi những nỗi mất mát đau đớn nhất. Thì hà cớ gì tôi lại phải cởi mở đón nhận cái cuộc đời ấy. Tôi còn tồn tại và phát triển trong cái cuộc đời này, hoàn toàn chỉ là bởi nghĩa vụ và trách nhiệm với lời hứa mà tôi đã hứa với cha mẹ trước giờ lâm tử. Rằng phải cố sống và sống tốt. Tôi sẽ cố sống, còn để sống tốt… tôi chưa thể cảm nhận, vì tôi vô cảm, hay có khi cố sống cũng là một dạng thù hình của sống tốt rồi cũng nên. 3 năm cấp 3 trôi qua nhạt nhẽo, chẳng có ấn tượng gì đọng lại trong tôi ở cái tập thể này và ngược lại cũng vậy… không bạn bè, không người yêu. Thay vào đó những dấu ấn và bạn bè của tôi lại được hình thành rõ nét ở cái clb boxing này. Nơi mà có lẽ chỉ vài tháng nữa tôi sẽ phải xa nó… nếu tôi đỗ đại học.

– Lên Hà Nội nhớ đừng đua đòi, cố gắng làm thêm để trang trải nhé. Rảnh thì về chơi với cô – Cô ruột tôi cất tiếng.
Tôi cười khẩy, chào cô rồi quay lưng ra đi mà không có lấy một chút lưu luyến gì cái ngôi nhà này, gia đình của cô tôi. 3 năm sống trong ghẻ lạnh và cô độc, tôi cũng không dám trách móc gì vì ít nhất cũng đã phải sống nhờ nhà họ trong một thời gian dài. Dù tiền sinh hoạt hàng tháng thì vẫn trích từ tài khoản trong ngân hàng mà bố mẹ tôi để lại cho tôí khi nào tới 18t mới được toàn quyền sử dụng. Cơ mà tôi có cái quyền để không yêu quý cái ngôi nhà ấy. Ngày biết tin đỗ đh cũng là ngày mà tôi lên sẵn phương án cho một cuộc sống tự do, tự lập, riêng một cá thể hoàn toàn.

– “Con chào bố mẹ, anh chào em trai nhé. Tạm biệt gia đình thân yêu… Con đi đây“ – Chờ cho nén nhang cuối cùng tắt hẳn tôi khoác balo rời nghĩa trang thành phố để bắt xe khách lên HN. Ngoảnh mặt nhìn qua ô kính nơi chôn rau cắt rốn của mình, nơi mà gia đình mình mãi mãi ở lại đến khi xa dần, khuất dần… Con đang bước tiếp hành trình của con đây, con sẽ cố gắng thực hiện toàn vẹn lời hứa với gia đình mình… Con hứa…

Chiếc xe bon bon trên đường quốc lộ ngày một xa dần, bên trong nó là một con người cô độc với những hành trình chông gai của cuộc đời đang chờ đợi trước mắt…

—————–

Truyện mới: Dòng đời nổi trôi – Chap 1 + 2

by TaurusSBR

Trường ĐH XYZ ngày nhập học một ngày đầu tháng 9…

– Ôi thôi, tiền lại đút tận trong balo rồi, cô chờ em một lát ạ – một thằng tân sv đứng cạnh tôi đang loay hoay để lấy tiền lẻ mua bộ tài liệu nội quy và quy chế nhà trường.

– Tôi: Đây cô ơi, em gửi hộ bạn luôn.

– Oh, thôi đây… tôi tìm đây rồi. Ờ… vậy cảm ơn ông nhé… Oh, cùng khoa luôn à!!!

Vậy là có duyên gặp được ngay một thằng cùng khoa trong ngày làm thủ tục nhập học, 2 thằng nhanh chóng bắt chuyện làm quen tại quán căng-tin trong trường.

– Tôi tên Xuân, ông tên gì??

– Tôi: Uh, Tuấn.

– Xuân: Dưới tỉnh đúng không, tìm được chỗ trọ chưa? Chỗ tôi đang ở một mình, phòng khép kín đây.

– Tôi: Tôi vẫn đang tìm… Chỗ ông giá cả thế nào… Ở chỗ nào vậy…???

Sau cuộc gặp gỡ và làm quen chớp nhoáng tôi nhanh chóng dọn về ở cùng thằng Xuân luôn. 2 thằng mới gặp nhưng cảm nhận về nhau có thể nói là tương đối tốt. Thẳng thắn, dứt khoát và không lươn lẹo, vậy là đủ để chơi và sống chung với nhau rồi. Còn ở với nhau được dài ngắn bao lâu thì còn tùy vào tương lai và bản chất thật của mỗi thằng.
Một tháng nhập trường nói chung là chẳng có gì để nói, ròng rã suốt một tháng 9 trôi qua chỉ toàn ngồi nghe chém mấy cái đại loại về nội quy quy chế nhà trường, chính trị phản động, rặt toàn mấy thứ hại não, vô tác dụng với bản thân tôi và… nhiều đứa tân sv khác.

– Tôi: Làm điếu mày… đây.

– Xuân: Uh… Đh đ’ gì học chán như con kẹc. Biết thế ở mẹ nhà vừa kiếm tiền vừa được chơi.

– Tôi: Trông vào cái quán karaoke nhà mày thì chục năm nữa là cùng chứ gì. Quản lý phức tạp lại cần tay to, đ’ biết nhà mày như nào chứ dưới tao nhiều quán được 5, 6 năm là nghỉ rồi.

– Xuân: Ờ, nhà tao làm cũng bình thường, lãi cũng được so với mặt bằng chung mà dưới tao nó vắng nên vậy… Mày nói đúng đấy, ông bà già tao cũng chả tha thiết lắm đâu, giờ làm để kiếm cho tao sau này là chính thôi.

– Tôi: Sướng… con một!!!

– Xuân: … Ra trường xong nếu thích thì về dưới kia làm cùng tao. Gì chứ về dưới …

– Tôi: Về làm tình hả mày, hehe… Đ’ sao đâu, tao cũng quen rồi, mà tao còn quê tao nữa, không ở trên này thì tao cũng về dưới đấy.

– Xuân: Ừ… còn nhà mày ở đấy nữa nhỉ… Hôm về đưa tao ra mộ thăm nhà mày…

– Tôi: Ừ… thôi vào điểm danh đi.

Thằng Xuân này nhà con một cũng là dân tỉnh Bắc như tôi, nhà nó làm món karao nên cũng tương đối khá giả. Nói chung là một thằng chơi được, khó ở như tôi mà chỉ sau có hơn một tháng sinh hoạt chung cũng cảm thấy quý nó. Với nó chắc cũng vậy, cái cảm tình qua lại phần lớn có được từ cái tính thẳng thắn, thoáng thỉnh và biết điều với nhau.

Nói qua một chút về cái trường tôi đang theo học, đây là một trường thuộc bên kinh tế, nói chung cũng được xếp vào dạng top đầu của ngành. Lớp của tôi có tất cả hơn 50 sv, đa phần cũng đều là dân tỉnh từ khắp các nơi trên mọi miền đất nước dạt về, nhét chung vào một chỗ rồi định nghĩa thành một cái lớp. Lên đh rồi, trưởng thành hơn rồi, có nên chăng là phải cởi mở với cuộc đời hơn.

Nếu cấp 3 chỉ học với một mục đích duy nhất là ngồi được vào đây. Giờ ngồi được trên ghế giảng đường rồi thì mục đích không còn đơn thuần chỉ là học để lấy điểm số nữa, quan trọng là học để sau này biết việc mà làm, biết nhìn người mà cư xử. Hajzzz, phải tái hòa nhập thôi, quá khứ đã qua được 3 năm rồi, cái nơi lưu dấu những hình ảnh đau thương ấy cũng đã tạm thời trôi xa. Không thể cứ sống mãi với nỗi dằn vặt ám thị đó được, gia đình mình ở trên cao chắc cũng không mong muốn mình sống một cuộc đời như vậy.

Một mảnh đất mới, một ngôi trường mới và một tập thể với những cá thể mới, trưởng thành hơn. Tôi cũng phải trút bỏ dần cái vỏ bọc vô cảm và trốn tránh cuộc đời bấy lâu nay thôi… Cuộc sống luôn luôn tiếp diễn và muốn sống được, sống tốt thì tôi phải tự thay đổi mình… Trở về với con người năng động, đầy hoạt bát như trước kia??? Trong lòng tôi một phần cũng muốn như vậy… nhưng chắc là phải cần thêm một khoảng thời gian nữa….

Lớp tôi có thể coi là khá đồng đều về mặt giới tính, âm dương xấp xỉ 50/50, nam hơn được 2 thằng coi như không đáng kể. Mà cái lớp thuộc ngành top này thì hình như con cái đa phần cũng đều thuộc những gia đình có điều kiện, có cơ có thế thì phải. Sv đ’ gì toàn tay ga đắt tiền với xài ip, con gái thì xúng xính túi xách bóng bẩy, con trai thì đồng hồ đeo chóe chọe, quần áo, tóc tai nói chung đẹp và sành điệu.

Vô mẹ đúng cái tập thể toàn thể loại cơ to thế này tôi cũng thấy… hay hay vì như vô tình mình không cần làm gì thì cũng gần như là một trong những nhân tố “đặc biệt” nhất của lớp vì… éo giàu. Trên phông dưới bò toàn đồ hàng chợ, giày da nhảy từ Đ.Anh, casio g-shock mua cũ đã bạc phếch, chạy wave thái còi – chiếc xe thân yêu mà ngày xưa mẹ thường chở tôi đi học thêm. Ờ cơ mà cái lớp này trông thế nhưng học lâu thì thấy có vẻ cũng không đến nỗi nào. Không cảm giác thấy có một sự kỳ thị hay “tách biệt” nào trong thái độ và hành động thường ngày giữa các thành viên với nhau.

Lớp cũng khá chăm chỉ và bọn cán bộ cũng có cái tâm hòa hợp các cá nhân lại thành một tập thể đoàn kết. Cũng có vài đứa chơi được, làm bạn được. Con gái nhiều đứa xinh, ngon, nhìn cũng thích. Con trai nhiều thằng phong độ, tài lẻ trông cũng hay… Lớp mới của tôi nó thú vị, mới mẻ như thế thật hay là do… một phần nào đó trong con người tôi đang dần có sự biến chuyển… Thấy có cảm tình với cái lớp này, cái môi trường này hơn rồi đấy… Tìm thêm bạn thôi nào…

—————–

Truyện mới: Dòng đời nổi trôi – Chap 2

by TaurusSBR

– Nhìn gì mà thộn mặt ra vậy ku? – thằng Kiên cùng lớp xồ vào hỏi.

– Tôi: Ờ… Nhìn gì đâu, à, ờ nhìn gái, dãy trên toàn em xinh nhể 😀

– Kiên: Kết em nào chưa? Từ hôm nhận lớp đến giờ hơn tháng tôi cũng chấm được gần chục em rồi.

– Tôi: Ăn tạp à, đ’ gì mà mút nhiều thế.

– Kiên: Còn ít đấy, lớp cấp 3 tôi còn nhiều nữa. Ờ, mà lớp mình nhiều con ở HN phết. Mà toàn hàng ngon vờ lờ, nhể!!!

– Tôi: Tôi cũng chả để ý lắm,ngồi buồn buồn mắt thi thoảng ngắm thôi. Cũng không đến lân mình ngửi nên chả ham hố mấy.

– Thích thì cứ hít, mất đ’ gì đâu ông, đâu thích đứa nào trong này – 2 thằng nữa chêm vào tên là Phong và Hùng.

– Tôi: Đứa nào giàu mà xinh nhất ấy, hê hê

– Hùng: Lớp toàn con giàu, cơ mà xinh nhất thì chắc là con Hằng.

– Phong, Kiên: Ờ, con bé đấy công nhận xinh thật, hàng họ cũng nuột nà.

– Tôi: Đâu, đứa nào???

– Đấy, con bé sơ mi caro đỏ, tóc hoe vàng búi dài kia kìa, nhìn ngon đúng không – mấy thằng phụ họa.

– Phong: Cái đứa bên cạnh cũng xinh đấy chứ… Con bé mặc áo thun ghi ấy.

– Kiên: À, nó tên là Trà, hồi trước ôn cùng lò với tôi cả năm trời. Cơ mà con bé này nhà nó làm bóng với cho vay nặng lãi nên dạng như bọn mình chắc không hợp.

– Tôi: Ờ, thế chắc không đến lân tôi rồi, hê hê.

– Kiên: Đứa nào, cái Hằng á, ờ nó chắc là được nhiều thằng tán đấy, trong lớp đã vài thằng để ý rồi. Bên ngoài nữa thì không biết, chắc phải cả rổ.

– Hùng: Rổ b… á!!! B|

– Tôi: Thôi định mệnh các bố, biến mẹ đi, đứng đây nãy giờ ô nhiễm vãi lol ra. Biến!!!
——

– Xuân: Nãy chúng mày bàn cái gì mà thậm thụt thế???

– Tôi: Gái.

– Xuân: Con nào.

– Tôi: Cả lớp.

– Xuân: Cụ thể đứa nào??? định mệnh trả lời nghe ngứa hết cả @ss >:(

– Tôi: Đứa nào xinh nhất ấy B|

– Xuân: Biết đứa đ’ nào???

– Tôi: Thế mày thấy đứa nào xinh nhất!!!

– Xuân: … Ờ, con bé kia… à, con kia, ờ.. ờ, nhìn nhác qua thì tao thấy con bé kia là xinh nhất. Cái đứa tóc vàng, áo caro đỏ kia kìa, nhìn ngon phết. Nhìn như gái Nhật ấy mày.

– Tôi: Đó, bàn về nó đó… Đến vừa rồi tao mới biết tên nó là Hằng.

– Xuân: Lát về mượn thằng Thảo (lớp trưởng) bản danh sách lớp xem info nó thế nào. Mà nó là gì Hằng?

– Tôi: Đệm là Thu Hằng (TH) thì phải.
——

“Phịch… Brum.. Xịch.. xịch…….. Két.két.. két… Rầm.. rầm… ” – Thôi, vừa trèo lên xe chuẩn bị biến xới thì bị thằng ch.ó nào nó thông @ss cho lăn bò càng cả xe và người ra giữa sân làm hàng chục cặp mắt trong bãi gửi xe tò mò quay ra nhìn soi mói . Tay trái tê buốt mất cảm giác rồi, vớ vẩn gãy tay thì bỏ xừ.

– Tôi: Đm đi đứng kiểu đ’ gì thế!!! >:(

– … Ơ… xin lỗi… Cho mình xin lỗi… – một giọng con gái nhẹ nhàng, thanh thanh vang lên trong ngập ngừng.

– Tôi: (Quay ngoắt lại và… tự chửi đờ mờ trong đầu vì cái đứa đâm tôi chính là con bé Hằng cùng lớp) – … Con gái gì mà phóng xe bạt mạng thế. Không thấy đằng trước có người sao!!!

– Hằng: … Mình xin lỗi… tại mình bị trượt tay nên… Bạn có sao không, bị trầy hết rồi… Ra đây để mình lau cho…

– Tôi: Thôi khỏi, lần sau đi xe thì cẩn thận, để ý vào. Đâm phải người già hay trẻ con thì mệt đấy!!!

– Hằng: (Cúi gằm mặt lý nhý) – Mình… xin lỗi… :'(

Tay trái trật khớp hoặc gãy chắc rồi, tê buốt đến không cử động nổi. Tôi nặng nhọc dựng chiếc xe lại bằng một tay trong trạng thái khó chịu vì tiếng con bé Hằng cứ léo nhéo, dậm dờ bên tai.

– Hằng: …Bạn.. bạn để mình giúp… qua đây để mình xem vết thương đã…

– Tôi: Thôi, không sao… Brum… Vèo.. vèo… – tôi bực mình phóng xe đi luôn, cái tay trái mà để lâu không bó thuốc ngay, sau này thành tật thì đánh đấm được gì nữa.

– Hằng: (Ý ới gọi theo sau lưng) – Bạn gì ơi… đợi mình đã…
——

Toi mất gần củ cho vụ băng bó oan này, may mà chỉ bị gẫy một phần nhỏ xương ở cổ tay. Mất thêm 1.5 tháng nữa “phế tay”, vẫn thấy may vì đây là tay trái nên các sinh hoạt thường niên như viết, ăn, bắt sóc hóc lọ… vẫn có thể thực hiện.

– Xuân: Vừa rút tiền ở tk à?

– Tôi: Chứ không thì lấy đâu.

– Xuân: Ừ, bảo mày quản lý cho tốt thôi. Một đống tiền trong tay đấy, cứ tiêu bừa bãi hết lúc nào không hay đâu.

– Tôi: Định mệnh m… Ừ , thôi, mày khuyên tao nghe, tao cũng biết giữ gìn mà. Tao khóa tạm thời tài khoản chính rồi, chỉ để lại vài chục trong tk phụ phòng việc gấp thôi, như việc này chẳng hạn.

– Xuân: Sao lúc ấy không để cái Hằng nó đưa đi.

– Tôi: Lúc ấy tao đang bực với cả lo cho cái tay nên vội đi luôn.

– Xuân: Thôi cũng được, để sáng mai đi học cho nàng nhìn nàng xót, hehe

– Tôi: Thích thú đ’ gì. Tao là tao ghét mấy con ưỡn ẹo như vậy. May mà tay chân hôm nay cũng không bị nặng.

– Xuân: Ừ, chắc nó cũng vô tình thôi. Thôi, mai mà nó ra gặp mày xin lỗi thì nhớ kiếm một chầu cho anh em hưởng sái nhé, hehe

– Tôi: Ờ, chắc mai bắt nó đền bữa bia, không biết nó có chịu không. Mà thôi kệ đi, giờ đớp đã… Đói rồi!!!

—————–

Danh sách các chương:

787 người thích truyện này

2 Comments

  1. Toàn March 2, 2017
  2. T Anh Jacker June 8, 2017

Leave a Reply