Sam Sam đến đây ăn nè: Phần 1 -> 15

Truyện: Sam Sam đến đây ăn nè. Tác giả: Cố Mạn. Editor: Th0xjnh – Dịch gia: KeiChan ( keichan_mar ), Jini83. Ngày xưa có một con heo, bị một con sói bắt về nuôi, sói nói với heo rằng, nuôi nàng để tương lai muốn ăn thịt, heo nhỏ vừa không tình nguyện, lại sợ hãi, nhưng nàng đánh không lại sói, đành phải ngồi yên để cho sói vỗ béo. Cứ như vậy trong suốt một khoảng thời gian, càng ngày heo càng béo, lúc này sói lại thả nó ra, bắt một con heo khác để ăn, con heo kia thấy rất khó chịu, ngươi bảo, con heo kia nên làm gì bây giờ?

Truyện: Sam Sam đến đây ăn nè

Tác giả: Cố Mạn – Editor: Th0xjnh – Dịch gia: KeiChan ( keichan_mar ), Jini83

“Ách…… Vậy làm một con heo tự do đi !”
Sam Sam vẻ mặt sa sầm: “Ngươi căn bản vẫn không hiểu rõ trọng tâm! Không bị ăn chẳng phải là rất tốt sao? Tại sao con heo kia lại cảm thấy khó chịu chứ?”
“Oa! Ta biết! Vậy chắc chắn là con heo kia đã yêu con sói! Tình yêu vượt qua cả ranh giới chủng tộc nha, thật là lãng mạn!”
“…… Lục Song Nghi! Ngươi thật ngu ngốc!”

Truyện Sam Sam đến đây ăn nè – Phần 1

Sự việc diễn ra sau năm ngày liên tục đi làm tăng ca của Tiết Sam Sam.

Rõ ràng đang trong dịp nghỉ lễ Quốc Khánh, nhưng vì cuối tháng phải kiểm kê sổ sách nên tất cả nhân viên phòng tài vụ đều phải tăng ca. Một nhân viên mới như Tiết Sam Sam đương nhiên đã bị một đống các bảng biểu báo cáo làm cho rối tung lên, choáng váng đến hoa đầu chóng mặt. Cuối cùng đến ngày mồng 3 trưởng phòng cũng đã tuyên bố kết thúc việc kiểm tra sổ sách, Sam Sam về đến phòng trọ liền lao ngay lên giường và ngủ một giấc ngon lành.

Sam Sam đang mơ màng thì có tiếng chuông điện thoại vang lên, vẫn nhắm mắt cô mò mẫm một lúc lâu mới tìm thấy điện thọai, dựa vào cảm giác liền ấn nút nghe, ngái ngủ nói: ‘’Alo”.

“Xin chào, xin hỏi cô có phải là Tiết Sam Sam không?”

“Vâng.”

“Đây là bệnh viên XX, mời cô đến ngay khoa phụ sản bệnh viên XX .”

“Oh, được.”

Đối phương vẫn đang nói huyên thuyên cái gì đó, Sam Sam không hề chú ý, ậm ừ đồng ý. Cuối cùng đầu dây bên kia cũng gác máy, thế giới lại yên tĩnh rồi, Sam Sam lủi vào trong chăn tiếp tục ngủ.

Vài phút sau Sam Sam đột ngột bật dậy khỏi giường.

Cô vừa nghe thấy cái gì? Bệnh viện?

Ko phải là ông cụ ở nhà xảy ra chuyện gì chứ.

Sam Sam xỏ giầy vội vã chạy ra khỏi cửa, trong lúc đang giục người lái xe taxi tăng tốc đến bệnh viện XX, đột nhiên cô nhớ ra là …không đúng, cô đã tới thành phố S công tác, cô đâu có ở quê, ông cụ làm sao có thể tới bệnh viện của thành phố S, hơn nữa lúc nãy hình như cô nghe thấy đầu dây bên kia nói là ……khoa phụ sản?

Những chuyện diễn ra sau đó, đối với loại dân thường như Sam Sam quả thật là hoang đường như tiểu thuyết.

Đầu tiên là vừa mới xuống xe ở cổng bệnh viện, Sam Sam vẫn chưa hết xót ruột vì 50 tệ tiền taxi thì đã thấy hai người đàn ông cao to đeo kính đen, hình như đã đứng đợi ở cổng bệnh viện từ trước, thậm chí còn biết cả mặt cô.

“Cô Tiết Sam Sam, mời đi theo chúng tôi.”

Sau đó Sam Sam được đưa đến trước cửa khoa phụ sản trong tình trạng sợ hãi như gặp phải xã hội đen,rồi một người đàn ông đầu đầy mồ hôi chạy xộc đến chỗ cô, nắm chặt lấy tay cô.

“Cô Tiết Sam Sam, xin hãy cứu giúp vợ tôi.”

“Cái đó………” Sam Sam hoang mang vì bị ông ta lay đi lay lại.

Có ai nói cho cô rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì, còn nữa vị đại ca này, tay của cô sắp bị bóp nát rồi…

“Ngôn Thanh, buông tay ra.”

Mệnh lệnh rất nhẹ nhành nhưng đầy uy lực, khiến cho người đàn ông tên Ngôn Thanh kia lập tức bỏ tay ra.

Sam Sam bất giác xoay người về phía phát ra tiếng nói, sau đó hai mắt nhìn thẳng. Chỉ là một dáng ngồi nghiêng mà thôi, nhưng ở chàng thanh niên đó dường như phát ra thứ ánh sáng thu hút, giam giữ ánh nhìn của người khác. Anh ta hình như vừa rời khỏi một một buổi tiệc, mặc trên người một bộ vét màu đen rất đứng đắn, khuôn mặt mang một chút mệt mỏi và sự lạnh lùng cao sang vốn có.Anh ta phủi gấu áo đứng dậy, bước đi một cách ngạo mạn đến chỗ Sam Sam.

“Tiết Sam Sam?”

Sam Sam đờ đẫn gật đầu.

“Nhóm máu AB- RH âm tính.”

Sam Sam tiếp tục gật đầu.

Nét mặt anh ta mặc dù vẫn kiêu ngạo nhưng ánh mắt cũng đã giãn ra.

“Em gái tôi và cô có cùng nhóm máu hiếm, cô ấy vừa được đưa vào phòng phẫu thuật chờ sinh, nhưng ngân hàng máu lại sắp hết, để đề phòng điều không may xin cô hãy ở lại đây đợi, phòng lúc cần dùng đến.”

Hóa ra là cái này à, Sam Sam bừng tỉnh. Lúc kiểm tra sức khỏe ở trường đại học cô đã biết nhóm máu của mình rất hiếm. Do đó mỗi lần sang đường đều vô cùng cẩn thận, sợ không may xảy ra sự cố gây xuất huyết nhiều có thể dẫn đến cái chết.

“Không sao, không vấn đề gì.” Sam Sam bỗng nhiên thấy đồng cảm với người phụ nữ trong phòng sản, không chút do dự liền lập tức đồng ý. Có điều ….

Sam Sam ngượng ngùng nói : “Cái đó………Tôi có thể hỏi một vấn đề được không?”.

“Cô hỏi đi.” Rõ ràng là nhờ giúp đỡ mà anh ta hết lần này đến lần khác lại có một tư thế của người trên với kẻ dưới, thậm chí những người xung quanh cũng coi thái độ đó là đương nhiên, khiến cho Sam Sam sinh ra một cảm giác sai lầm.

“Ách…….Các người là ai?” Còn nữa, làm sao họ biết cách liên hệ với cô.

Anh ta nhìn Sam Sam với một ánh mắt kỳ quái trong vài giây, rồi chầm chậm nói: “Tôi là Phong Đằng”

Sam Sam nghĩ một lúc lâu, ngượng ngập hỏi: “ Cái đó, tôi quen anh không?”

Ngôn Thanh lau mồ hôi: “Cô Tiết, cô là nhân viên công ty Phong Đằng mà. Chẳng lẽ lúc cô đào tạo chưa được học về lịch sử lập nghiệp của công ty, cũng chưa bao giờ lên trang web của công ty sao?”

Miệng Sam Sam đã biến thành hình chữ O. Cô, cô nhớ ra rồi……….

Phong Đằng………Phong Đằng………

Hóa ra là chủ… chủ tịch.

Sam Sam vô cùng ngoan ngoãn ngồi đợi trước phòng sản để hiến máu, trong lúc đó còn bị ông chủ bắt đi làm xét nghiệm, chứng minh cơ thể khỏe mạnh,nhóm máu phù hợp.

Người phụ nữ khi sinh quả nhiên gặp nguy hiểm, Sam Sam ngoan ngoãn bị rút mất 300CC máu, sản phụ chuyển dữ hóa lành, Sam Sam rời khỏi bệnh viện trong sự cảm ơn rối rít của Ngôn Thanh, đi một lúc liền dừng lại ngẩng đầu nhìn mặt trăng thở dài.

“Nhà tư bản quả nhiên là quỷ hút máu ,thật là không có nhân tính, không có nhân tính.”

Trong lúc Sam Sam vẫn đang lắc đầu, không chú ý đến một chiếc xe thể thao màu đen đỗ ở phía sau cô một đoạn, sau khi nghe tiếng thở dài, người đàn ông ngồi ở ghế sau giật giật khóe miệng, sau đó đóng lại cánh cửa xe vừa mới mở ra.

“Về nhà.”

“Chủ tịch, vừa rồi không phải ngài nói muốn đưa cô Tiết về sao?”

“Không cần nữa?” Người đàn ông nói không một chút cảm xúc : “ Nhà tư bản đều không có nhân tính.”

Thanks ss Kei!

Chú thích:

CEO: Tổng giám đốc (Giám đốc điều hành) (tiếng Anh: Chief executive officer – CEO) là chức vụ điều hành cao nhất của một tập đoàn, công ty hay tổ chức, phụ trách tổng điều hành một tập đoàn, công ty, tổ chức hay một cơ quan.

Trong văn hóa kinh doanh, một số công ty thì tổng giám đốc (CEO) cũng thường là chủ tịch hội đồng quản trị. Cá biệt, một người thường đảm nhiệm chức chủ tịch hoặc tổng giám đốc khi một người khác nắm quyền chủ tịch hoặc có thể trở thành giám đốc điều hành (Chief operations officer – COO). Vị trí chủ tịch và tổng giám đốc có thể được tách biệt nhưng vẫn có những sự dính líu đến nhau trong sự quản lý công ty.

Thế nên anh Phong Đằng có thể được gọi là: chủ tịch, CEO, hoặc Phong tổng.

Truyện Sam Sam đến đây ăn nè – Phần 2

Sam Sam khỏe mạnh từ nhỏ, nên bị rút 300CC máu cũng chẳng thấm vào đâu, vui sướng nghỉ ngơi vài ngày, hết thời hạn nghỉ phép, tất nhiên phải đi làm.

Tiết Sam Sam lúc này vẫn chưa biết rằng cán cân cuộc sống của cô đã bắt đầu xiêu vẹo.

Sáng ra vừa đi làm Sam Sam đã bị trưởng phòng cáu kỉnh gọi vào phòng làm việc mắng cho một trận, vì bảng số liệu báo cáo mà cô ký tên có sai sót. Phong Đằng là một tập đoàn lớn, phía dưới còn có vài công ty con về các lĩnh vực công nghiệp khác nhau. Căn cứ vào mức độ lớn bé của mỗi công ty mà bố trí số lượng kế toán. Sam Sam – một nhân viên mới, kỳ thực trước nay chưa làm được việc gì, chỉ nhìn đồng nghiệp hướng dẫn cô làm báo biểu, đứng bên cạnh học tập, sau đó ký tên vào báo biểu mà đồng nghiệp đã làm xong. Chuyện này trong lòng trưởng phòng biết rõ, có điều ông ta vốn dĩ không ưa người mới, nên mượn cớ để nói.

Thực ra Sam Sam cũng chẳng làm sai chuyện gì, cái sai duy nhất là cô rõ ràng không đủ tiêu chuẩn nhưng lại được vào làm ở một tập đoàn nổi tiếng là tuyển dụng khắt khe, không phải sinh viên tốt nghiệp từ các trường đại học nổi tiếng thì không nhận, hơn nữa vì tuyển dụng cô mà phải loại ra người có điều kiện rất tốt do chính trưởng phòng lựa chọn. Trưởng phòng kế toán là một ông già vô cùng chính trực, nghi ngờ Sam Sam đi cửa sau, nên tự nhiên sẽ không vừa ý với cô.

Có thể làm việc ở Phong Đằng, đôi lúc Sam Sam tự cảm thấy chột dạ. Tuy cô cũng tốt nghiệp đại học chính quy của “chương trình 211” (chương trình 211 chính là đề cương phát triển và cải cách giáo dục TQ, do chính phủ thực hiện nhằm hướng tới thế kỷ 21, xây dựng trọng điểm khoảng 100 trường đại học) , tiếng anh tin học đều đạt, nhưng vẫn còn kém xa các đồng nghiệp có lý lịch xuất sắc khác. Lúc đầu hoàn toàn không chút hy vọng khi điền vào lý lịch trên mạng cùng với bạn bè, ai ngờ đâu có thể trúng tuyển chứ.

Ông trưởng phòng kết luận: “Đại học loại ba, trình độ loại ba, không cần biết phòng nhân sự tại sao tuyển dụng chị, tốt nhất chị hãy nghĩ cách làm thế nào để qua được thời gian thử việc”, Sam Sam buồn rầu rời khỏi phòng ông ta.

Thời gian thử việc ơi là thời gian thử việc, không biết sếp lớn có thể xem xét thái độ tích cự hiến máu miễn phí ngày hôm đó mà cho cô qua thời gian thử việc không, như vậy… ít nhất… sau này vẫn có thể làm kho dự trữ máu tạm thời.

A, trong đầu Sam Sam đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, không lẽ vì nhóm máu hiếm mà cô được tuyển dụng ư? Còn nhớ lúc đầu trên mẫu đăng ký dự tuyển, có ghi rõ nhóm máu ở mục phải điền cô đã thấy rất kỳ lạ rồi.

Việc Sam Sam bị ông già kia mắng chẳng khiến đồng nghiệp quan tâm, bọn họ đều bận rộn công việc của mình, điều này càng khiến cho Sam Sam đã buồn rầu lại càng buồn rầu hơn.

Hai đồng nghiệp mới cùng trúng tuyển với Sam Sam rất nhanh chóng tìm thấy các anh chị khóa trên của mình ở văn phòng, nên dễ dàng thuận lợi hoà nhập với môi trường lớn này, Sam Sam luôn luôn có cảm giác đang đi trên con đường lạc lõng, điều này khiến cho một Sam Sam từ nhỏ tới lớn thường quan hệ tốt với mọi người cảm thấy chán nản, không tránh được việc bắt đầu nghi ngờ năng lực của mình có phải quá dở tệ?

Đây thực ra không phải là vấn đề của cô, một là do văn hóa doanh nghiệp Phong Đằng vốn yêu cầu sự tỉnh táo, bình tĩnh và hiệu suất công việc cao, thứ hai là do đồng nghiệp đều cảm thấy với năng lực của Sam Sam mà vào được công ty chắc chắn phải có hậu thuẫn, trước khi làm rõ ai là chỗ dựa của cô ấy, mọi người đều giữ khoảng cách, không quá xa cách cũng không quá gần gũi – đây là một trong những nguyên tắc sinh tồn trong quan hệ phức tạp giữa các đồng nghiệp tại công ty lớn.

Có điều người mới này thường ngày luôn thật thà chất phác , nhưng việc này lại rất kín tiếng, ở văn phòng có người nói bóng nói gió mấy lần mà cũng chưa hỏi ra được manh mối.

Có điều buổi trưa hôm nay, suy đoán về chỗ dựa của Sam Sam cuối cùng đã lộ ra manh mối.

Thư ký cấp cao của văn phòng CEO, cô Linda, tay cầm hộp đựng cơm không tương xứng chút nào với ngoại hình xinh đẹp, cao quý hơn người của cô, đứng trước cửa phòng tài vụ: “Xin hỏi , vị nào là cô Tiết Sam Sam?”

Sam Sam nghi ngờ nhìn người đồng ngiệp, sau đó đứng dậy: “Là tôi.”

Từ biểu hiện khác thường và tiếng thì thầm khe khẽ của các đồng nghiệp, Tiết Sam Sam đoán cô nàng này tuyệt đối không đơn giản, trong lòng bất giác kêu than.

Không thể nào, chắc là có sai số gì, đến cấp trên cũng đều bị làm cho kinh động, người ta rõ ràng đến cơm cũng không ăn mà bưng bát đến đây bắt người…

Tiết Sam Sam cứng ngắc đứng lên, nhìn Linda bước đến trước mặt.

Sau đó Linda mỉm cười nói: “Chào cô Tiết, tôi là Linda, đây là cơm trưa Phong tổng kêu tôi mang đến”.

Phong tổng? Cơm trưa?

Các đồng nghiệp bất giác mở to miệng… Không phải chứ… Chỗ dựa của Tiết Sam Sam… lại có thể… lại có thể là CEO?

Đương nhiên, nếu họ nhìn Tiết Sam Sam, sẽ phát hiện ra miệng cô còn há rộng hơn cả bọn họ.

Linda vuốt vuốt tay áo, để lại hộp cơm rồi rời đi, các đồng nghiệp đi ăn với nét mặt đầy suy tư, trong phòng chỉ còn lại Tiết Sam Sam, cảm động mở hộp cơm mà nhà tư bản mang đến.

Mặc dù không có hải sâm, vây cá như Sam Sam muốn, nhưng vẫn rất thịnh soạn. Cơm, gan lợn xào, thịt bò xào, rau chân vịt luộc, rong biển trộn, nấm xào trứng.

Ngoài ra còn thêm những lát cà rốt, một bát canh đậu đỏ với táo ngọt.

Những cái này… đều bổ máu?

Vừa nãy còn đắm chìm trong tình cảm của nhà tư bản, Sam Sam đột nhiên có dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ em gái ông chủ lại xảy ra chuyện gì, ông chủ muốn cô bồi bổ để tiếp tục cho máu ư. = =

Xoa cằm, trong mỗi câu chuyện về cô bé lọ lem thời hiện đại đều cần có một vị CEO. = =

Truyện Sam Sam đến đây ăn nè – Phần 3

Ngày thứ hai cũng đúng giờ đó cơm bổ máu được đưa đến càng làm cho Sam Sam khẳng định cách nghĩ của mình, nhưng lần này không phải là Linda đưa cơm đến mà là một cô gái xinh đẹp khác từ văn phòng chủ tịch, tự xưng là trợ lý của Linda tên A May.

Ngày thứ 3 người đưa cơm tên là A Vi.

Mỗi lần đưa cơm đều là những cô gái xinh đẹp khác nhau ( Thậm chí có 2 lần là trợ lý nam đẹp trai và rất có khí chất khiến cho tim Sam Sam đập thình thịch liên hồi ). Thứ duy nhất vẫn không thay đổi chính là món gan lợn trong hộp đựng cơm.

Sam Sam thật sự muốn hét lớn ——– Ta lúc nào cũng có thể hiến tặng dòng máu đào mà ta đã nuôi dưỡng suốt 20 năm qua, nhưng làm ơn đừng cho ta ăn gan lợn nữa…………………Cho ta tự chọn thức ăn đi…………..

Đương nhiên, những lời đó cô chỉ dám tự nói ở trong lòng mà thôi, có cho cô thêm 10 cái lá gan nữa thì cô cũng chẳng dám nói ra miệng.

Hai tuần tiên tục được ăn cơm trưa đặc biệt do người của chủ tịch mang đến, người chậm chạp như Sam Sam cũng bắt đầu cảm thấy bất an.

Rốt cuộc muốn lấy của cô bao nhiêu máu mà cho cô ăn nhiều như vậy…

Sam Sam không phải là chưa nghĩ đến việc từ chức, chỉ là mỗi lần ra về cô đều nghĩ rằng ngày mai chắc sẽ không đưa cơm tới nữa, vậy là lại thôi, nhưng ai mà biết được là cấp trên lại có nghị lực đưa cơm đến 2 tuần liền.

Ngày thứ Hai của tuần thứ 3, Sam Sam kéo chị thư ký, tha thiết cảm ơn công ty, cảm ơn chủ tịch, cảm ơn thư ký đưa cơm, thể hiện rằng cho dù không ăn cơm cũng có thể vì công ty mà vào sinh ra tử, rút ít nhất 400cc máu cũng được, cho nên ngày mai nhất định không cần mang cơm đến cho cô nữa.( Mấy câu nói này cô đã mất 2 ngày để viết bản nháp, cả 2 ngày cuối tuần đều dồn hết vào nó, thấy vừa ngắn gọn lại đúng trọng tâm.)

Cô thư ký lại cười khéo léo nói: “Tôi chỉ làm theo lời dặn của chủ tịch thôi, cô Tiết có vấn đề gì thì hãy nói trực tiếp với chủ tịch.”

Sam Sam há hốc mồm, cô chỉ là một nhân viên tài vụ bé nhỏ làm sao mà đi gặp chủ tịch được chứ. Hơn nữa tập đoàn Phong Đằng lớn như vậy, căn bản phòng làm việc của chủ tịch ở đâu cô cũng không biết. Được thôi, cho dù là đi theo thư ký lên gặp anh ta cũng được, nhưng……….nhưng………cô thực sự không có dũng khí……..

Vì vậy, Tiết Sam Sam đành ngày ngày tiếp tục mặt dày ăn gan lợn dưới ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ của mọi người trong phòng làm việc…….Sau đó cô đã bị nhiệt rất bi thảm, khuôn mặt từ trước đến nay chưa bao giờ xuất hiện mụn nhọt bây giờ đã vinh dự mọc lên một nốt mụn, chiếm giữ cái trán của cô diễu võ dương oai…

Đương nhiên là cũng có việc tốt, thời gian này Sam Sam ở phòng làm việc đã cảm nhận được sự ấm áp của mùa xuân. Các đồng nghiệp xứng đáng là anh tài, muốn đối xử tốt hơn với một người nhưng lại không để lộ ra một nét mặt hay cử chỉ thừa nào, tinh tế trong im lặng đến tuyệt đối. Trước đây cô có gặp phải khó khăn gì đều cầm tài liệu chạy khắp nơi hỏi, cũng không thể có được một sự giải thích hoàn chỉnh, tất cả mọi người đều bận rộn, ai mà có thời gian hướng dẫn người mới chứ. Bây giờ thì khác, đông nghiệp chủ động hỏi thăm trong công việc có vấn đề gì không, có lúc còn tiện tay mang cho cô một cốc trà nóng, lúc nói chuyện thỉnh thoảng cũng nhớ kéo cô vào chủ đề câu chuyện….

19 người thích truyện này

Leave a Reply