99% true story: Zalo

99% true story: ZALO. Tác giả: Victories. Giới thiệu chung về tác giả : Nick mới, member mới, nhưng là reader cũ. Chuyên vào VOZ đọc truyện, đa số đều là những câu chuyện thật của các VOZer. Em chốt lại một đặc điểm là đến 90% các câu chuyện thật đều là tâm sự của các bác zai.

99% true story: ZALO

Tác giả: victories

Vì sao các chị em không viết ra những câu chuyện của mình. Em hiểu chứ, đơn giản lắm, vì mình là COn GÁi mà – không muốn mất hình tượng dịu dàng, không dám chửi bậy văng tục, và tất nhiên là không muốn biến mình thành cô gái HƯ trong mắt các anh zai. Mình lại có quan điểm khác. Thích thì làm. không nhất thiết phải phân biệt như vậy.

Tất nhiên trong câu chuyện mình sắp kể đây, sẽ có cảnh nóng ( các bác cứ chờ xem nó nóng ntnao ), sẽ có vài câu chửi bậy ( do chính mình từng nói ) và cũng có những suy nghĩ quái lạ hơn so với các chị em. Mong các bác đừng ném gạch đá quá nhiều vì nhà em không xây nhà bằng gạch mà xây bằng gỗ.

99% true story: ZALO. Tác giả: Victories. Giới thiệu chung về tác giả : Nick mới, member mới, nhưng là reader cũ. Chuyên vào VOZ đọc truyện, đa số đều là..

Ảnh chỉ mang tính minh họa

99% true story: ZALO – Part 1: Ký ức đau thương

Câu chuyện này đã cách đây 2 năm, nhưng 2 năm là những sóng gió lẫn vui buồn làm thay đổi cả cuộc đời em. Ngồi nghĩ lại mọi chuyện, tình chi tiết nhỏ nhất có thể và nghe Spring Time. Thấy hứng khởi vô cùng.

Em – cựu sinh viên H.O.U ( khoa gì thì cho em xin nói sau tránh các bác find info của em quá sớm ) Thời gian học đại học là quãng thời gian chỉ xoay quanh Học- Yêu – Ăn- Ngủ. Em cũng vậy, tuy là con gái nhưng đối với nhóm bạn thân thì em lại chẳng khác gì 1 thằng con zai của nhóm. Nói vậy thôi, nhìn em chẳng ai bảo em giống BOy cả, diu dàng lắm. chỉ có ăn nói là đôi khi hơi nam tính tí thôi.

Chuyện tình yêu của em cũng đẹp lắm, năm Nhất đại học, em đã quen 1 anh chàng khá đẹp trai, cao to và học Học Viện An Ninh. Tất nhiên sẽ rất đẹp nếu như em không là đứa bị cắm sừng, yêu nhau được 3 tháng em mới phát hiện ra hắn có người yêu ở quê nhà rồi. Đắng…! em yêu hắn thật mới khổ chứ, ngày chia tay, hắn khóc nức nở, em lại chẳng khóc. thế mới lạ.

Em lại là kẻ đi vỗ vai kiểu chia sẻ, an ủi rằng :” thôi thì mọi chuyện đã lỡ, anh về với người yêu anh đi “! Nói thật lúc ấy, em chỉ muốn đấm thằng mặt nó thôi. Giả vờ cao thượng chút để giữ hình tượng mạnh mẽ không bị đá mà là em đá hắn. F***. Rồi hắn về. Em ngồi một mình trong căn phòng trọ 16m2, không biết làm gì, buồn, khổ, tủi , hận nhưng em vẫn yêu hắn lắm.

Rồi em bắt đầu vật vã trong những câu chuyện của VOZ, em băt đầu bất cần trong tình yêu từ ấy. Cũng có bỏ học, trốn học chỉ để ở nhà nằm nghe nhạc, đọc truyện của VOZer. Cuộc sống cứ thế trôi qua đến giữa năm 3 đại học.

Ngày đó là giáp tết, đợt ý được papa mua cho cái s3 xài nên cũng down zalo, facebook, viber… đủ thể loại về. Dùng chỉ để up ảnh tự sướng và viết stt chửi bọn đàn ông. ( xin lỗi các bác zai nhé ). 1h sáng ngày 4/2/2013 – em quen Lão ( vì già hơn em và để phân biệt với cái thằng kul ở trên nên em sẽ xưng hô ntnay cho đỡ nhầm ) .

99% true story: ZALO – Part 2: Tao – Mày – 4h sáng

1h sáng 4/2/2013 – Em vẫn vào Zalo như thường, vẫn up ảnh ọt mùa đông giơ tay tự sướng với mấy cái khăn len tự đan. Dở hơi thế nào, hôm đấy lại để cái status: ” Đếu thể nào mà ngủ được “. Vì bình thường viết Stt em chẳng bao giờ để người ta biết tâm trạng mình ntnao cả. Đang nằm xem phim online ( not sex, not porn ) tình cảm hàn quốc sướt mướt sụt sùi thì Ting Ting, có tin nhắn từ zalo. Lạ hoắc – một thằng chẳng quen biết ở cách em 30km. Chắc tìm được em qua phòng chat hoặc tìm kiếm gần.

Em cũng không để ý. Tin nhắn chẳng đầu chẳng cuối : ” Lý do không ngủ được? “. Ô ĐM ( lúc ý em nói nguyên văn nthe, các bác cứ thoải mái bình phẩm về em ), sao lại có thể loại vô duyên đi hỏi cái câu không hề liên quan đến kinh tế thị trường nhà nào hết. Ừ, thì em cũng lịch sự đáp lại : ” Không ngủ được vì đếu ngủ được chứ sao “. ( các bác thấy em bậy cũng hơm sao , lúc ấy nói thật em không ưa bọn chat chit qua mạng lắm. toàn ảo thôi ).

HQ ( tên nick lão ): Phải có lý do mới không ngủ chứ?

Em: chả liên quan gì.

HQ: vậy nói chuyện tí cho vui. Em tên gì? Sinh năm nhiêu? Ở đâu?

Em: Tên ở nick, hơn tuổi bạn và ở Việt Nam. ( trả lời thế có được ko các bác ))

HQ: Vậy mà cũng nói, biết đây sinh năm bao nhiêu không? thấy ở info là 22 tuổi. Kém tuổi anh rồi nhé.

Em: Anh Em giề? không họ hàng, không thân thiết, không quan hệ dân sự gì. Một là Bạn – Tớ, 2 là Mày – Tao cho nhanh . ( em cũng gấu phết nhỉ? )

HQ: không thì gọi Chú đi, Chú hơn Cháu 4 tuổi mà.

Em: Nghĩ bụng thằng này điên cmnr, hơn 4 tuổi cũng đòi làm chú. chú chú cái cc ( cục c*t) các bác đừng nghĩ bậy quá, em ko thích đâu ))). Em không nói gì nữa. Thấy chán.

Một lúc sau lại là HQ p.m: :” Thôi đã vậy, Mày – Tao “. ok.

Em đồng ý liền, cuộc nói chuyện không đầu không cuối bắt đầu. Em không biết tên Lão, và Lão cũng chẳng biết tên em. Vì tên em ko để hiện ở nick. Ban đầu là chuyện vớ vẩn linh tinh, toàn em tự đốp chát lại Lão, thấy cũng có khiếu làm hài, em lại nói chuyện tiếp. Chẳng biết thời gian trời đất gì, hết pin lại sạc. vừa cắm dây vừa toành toạch nhấn bàn phím. Nhìn đồng hồ đã 4h sáng, em kêu đi ngủ. và cũng ko nghĩ ngày mai sẽ nói chuyện tiếp. Lão cũng vậy. Không hẹn hò. Không đáp trả.

99% true story: ZALO – Part 3: Buổi sáng không bình yên

9h sáng, em vẫn đang nướng khét lẹt trên giường vì đêm qua thức muộn quá. Là ngày nghỉ nên em ngủ thoải mái ( khi đó là time gần tết nên e được nghỉ học về nhà rồi thì phải ). . Đang ngủ thấy điện thoại kêu, là tin nhắn zalo từ HQ chúc buổi sáng bình yên. Em chửi thầm. bình yên cái quái gì. vì mày mà ông mất cmnl buổi sáng bình yên rồi đấy.

Rồi em cũng dịu dàng nhắn tin lại : ” Chúc buổi sáng não nề ” . Xong tắt máy ngủ tiếp, trưa dậy thấy có cuộc gọi nhỡ trong zalo. Nhìn lại vẫn là HQ. Em nhắn tin hỏi: ” Có lấy số đt thì cho mày này, chứ tao không thích ai nháy máy qua zalo za lủng như điên như thế đâu”. Em cho Lão số đt của em thật các bác ạ.( Lúc ý chẳng nghĩ gì, sao lại ngu thế.

Nhỡ nó khủng bố cả đêm thì sao. ) Một lúc sau thấy có tin nhắn sms đến, nguyên văn là như thế này: ” Số máy quý khách vừa nhận được một món quà từ số đt 09761******, quý khách hãy gọi lại vào số máy này để nhận món quà. “. Đang nửa tỉnh nửa mơ, em nghĩ bụng chắc lại thể loại lừa lọc vớ vẩn, nhưng nhìn kỹ số, em lại thấy đây là số máy đẹp, rất đẹp ( 666 ở đuôi cơ mà ) , em nghĩ 1 hồi rồi đoán chắc số Lão ý. Em cũng cáo phết, cũng giả nai nhắn tin lại : ” Mày dở vừa thôi con, mày tìm người khác mà lừa đi con. U đây ko rảnh”. Em giả vờ là không biết số của ai, rồi Lão gọi lại cho em luôn. Em cũng nghe.

HQ: tao mà mầy, sao lại chửi um lên thế.

Em: ah tưởng bọn lừa đảo nên chửi luôn vì mất giấc ngủ.

HQ: nữ tính quá ha

Em: Thường thôi. Mày gọi tao chi?

HQ: Hỏi thăm xem tình hình hôm nay có thức đến 4h sáng nữa không, tao hôm nay mới được nghỉ làm. nên tính về quê. Chắc không vào zalo nhiều nữa. Cũng sẽ không nói chuyện với mày nhiều nữa.

Em ngớ ngẩn 1 lúc, sao hôm nay thằng dở người này lại nói chuyện như thế nhỉ, hôm qua vẫn còn hay lắm mà, không có lẽ mắc bệnh hiểm nghèo nên tính về quê ở ẩn rồi từ biệt gia đình luôn? . em đáp: ” về thì về, ko liên lạc cũng ok, nhưng tao thấy nc vs m cũng vui. nên m k nói chuyện với t nữa. t cũng thấy hơi tiếc cho tình bạn mới chớm nở này.”

Nói chuyện thôi hồi, Lão bảo về quê ăn Tết, em tắt máy và cũng nghĩ sẽ chẳng liên lạc với nhau nữa. Lại quanh quẩn ở nhà dọn dẹp cùng bố mẹ chuẩn bị những ngày tết sắp tới. ( Lại thèm đến Tết quá )

99% true story: ZALO – part 4: Quen dần thành thân

Ở đời, không phải cứ hễ nói chuyện, gặp nhau nhiều đã là thân. Đôi khi chỉ cần thỉnh thoảng hỏi han nhau, nhìn ánh mắt nhau để biết được đối phương đang như thế nào. Đó là điều tuyệt vời nhất.

Em và Lão cũng vậy, ít nói chuyện với nhau hơn từ lúc Lão bảo về quê, em cũng chỉ hỏi han vài ba câu. Nhưng cảm thấy thoải mái và vui vẻ. Tất nhiên xưng hô vẫn là mày- tao. Em và Lão đã nói chuyện được với nhau hơn 3 tuần rồi, vậy mà em vẫn chưa biết tên và quê quán, công việc. Vì em nghĩ những điều này cũng không liên quan đến mình và mình cũng chẳng quan tâm. Một ngày trời đầy trăng và sao ( em nói bừa đấy. Lúc ý là 6h tối ). Lão nhắn tin zalo hỏi em.

HQ: sao không thấy mày hỏi tao về tên, công việc và quê quán? Lạ thật

Em: sao phải hỏi khi không liên quan đến mình ?

HQ: mày không sợ tao lừa mày ah?

Ôh thăng này hay ghê ha, mấy thứ đó sao lừa được một cô bé cáo già giả nai như mình được? Em nghĩ vậy chứ không nói ra. Uh thì nó muốn mình biết, mình sẽ hỏi. Vậy là em hỏi

” thế mày làm gì? Tên gì ? Chẳng phải tên m ở trên nick kia sao? HQ là gì? Hàn Quốc ah? ))

HQ: tao nói ra sợ mày không tin. Tao tên là Q. Tao làm xe ôm

Em: thằng dở hơi, muốn mình biết lại còn bày đặt gây tò mò. Nói thì nói luôn lại còn lăms nhọt. Em đáp lại : ” thôi nói nhanh đi, mi làm gì ? ”

HQ: tao là giáo viên :”)

Em ( đánh chữ không cần nghĩ luôn ): wat? Cái loại mày mà làm giáo viên á? Ấn enter rồi em mới thấy mình hơi bỗ bac. Em hỏi lại nghiêm chỉnh ” m là giáo viên trường nào? Đừng bảo là hou nhé . ” em lúc ý run lắm các bác ạ

HQ: uh. Tao dạy ở Hou. M học khoa nào hou?

Đến lúc này thì em cũng run. Xong con ong rồi. Kiểu này vỡ mồm con toá xồm gặp phải ngay giảng viên trường, em không tin lắm. Hỏi dạy khoa nào. Lão nói dạy khoa Tài chính . Em thở phào nhẹ người vì mình ko học khoa ý. Nhưng vẫn run. Em lại ko quen bác nào khoa ý nên ko hỏi thông tin được. Một hôig suy nghĩ, em tiếp lời : ” thôi tao xin gọi mày là anh nhé. Dù sao cũng hơn tuổi. “, em nhát chết quá nhỉ? Nhưng các bác cứ là em đi. Gọi thầy giáo là mày. Bố em cũng không bao h dám 🙁

21 người thích truyện này

Leave a Reply