Đùa cợt với thế giới tâm linh Tai nạn và thay đổi cuộc sống của một thanh niên lạc quan

Truyện tâm linh: Đùa cợt với thế giới tâm linh Tai nạn và thay đổi cuộc sống của một thanh niên lạc quan.Tác giả: EmKoPhaiLaGayDau. Lời đầu em xin giới thiệu trước đã. Em tên : Nguyễn Tuấn Anh. Em sinh năm :1990. Quê : Hà nam

Truyện tâm linh: Đùa cợt với thế giới tâm linh Tai nạn và thay đổi cuộc sống của một thanh niên lạc quan – Chap 1 – Phần 1

Tác giả: EmKoPhaiLaGayDau

Em đã biết đến diễn đàn này lâu lắm rồi, nhưng vì diễn đàn mất chức năng đăng kí nên em chỉ vào đọc f17 rồi lại lặng lẽ đi ra,trong khi thèm thuồng vô tận. Sau một thời gian dài nằm vùng,mồi chài,khổ nhục kế, em cũng đã cướp được một nick.và giờ đây có thể thỏa mãn cái sự “thèm” ấy, em muốn kể cho các anh,chị (giờ gọi thím cho nó gọn) câu chuyện của chính em, chính cái sự ngu dốt,coi thường cái thế giới mà ai cũng biết,nhưng không phải ai cũng hiểu và cảm nhận được, em đã thu thập đủ hình ảnh,dẫn chứng những điều em trải qua,và giờ mong các thím lắng nghe và cho em lời khuyên

Mùa hè năm 2014, sau mỗi giờ làm việc mệt nhọc căng thẳng,thú vui tao nhã và khá lành mạnh của thanh niên “thôn” chúng em đó là lập team bắn half life và tắm sông, quê em thì có thể các bác biết rồi đấy sông núi cũng khá nhiều, đặc biệt bên Kim Bảng có Chùa Ông, cạnh Chùa Bà Đang ấy ạ, ở đó có cái Vực rất mát,nó như một nhánh sông vậy, nhưng nghe người già quanh đấy kể thì đó là do khi xưa cái nhánh sông ấy chính là cái vực dưới chân núi, qua bao năm tháng xả lũ thì nó cũng đầy, nên cái thứ mà chúng em nhìn thấy bây giờ nó như thuyết (băng trôi) vậy, dưới chân núi là hồ ,nhưng thực ra đó mới chỉ là 3 phần của ngọn núi thôi, 7 phần còn lại nằm dưới dòng nước lạnh quanh năm trong vắt.

Chính vì thế nên biết bao năm nay, bao nhiêu người chết nhưng không tài nào tìm thấy xác, có thế họ kẹt phải đá ngầm không lên được, cũng có thể dòng nước mà ngay cả mùa hè cung lạnh đến thấu da thấu thịt ấy nhấn họ xuống đáy nơi mà chính thợ lặn chuyên nghiệp cũng không thể xuống. Và em, cũng suýt trở thành con mồi cho cái vực đó.

Vào một buổi chiều sau khi tan ca, em với 2 thằng chí cốt Thọ và Quyết, dìu dắt nhau trên con Dream Longcin nhập nguyên chiếc, thẳng tiến Vực Chùa Ông, trên người 3 thằng độc mỗi cái xì lỏn. Vực cách khu em ở 20Km. Đến nơi, cái đầu tiên em cảm nhận được đó là không khí như luân chuyển, bỏ lại cái oi bức 37°c sau lưng vậy, gió thổi dưới mặt hồ lên nghe mát rượi.

Thằng nào thằng đó nổi hết lông đít, hú nhau gửi xe rồi chạy ra bãi đá sát mặt hồ phi thân như vận động viên chuyên nghiệp vậy. Uồm Uồm.. tủm 3 thằng bơi òm ọp, em thì bơi ra xa và nằm phễnh lên cho cơ thể nổi bềnh trên mặt nước, 2 thằng kia thì cứ thấy dí sát vào nhau thằng sau nhăn mặt thằng trươc nghe điêu khó chịu, em chả biết chúng nó làm vẹo gì nữa, em kệ cm tụi nó, bơi môt hơi ra cái miếu mà mấy bà ở đó bảo là miếu Long Vương ,và dặn tụi em đừng bén bảng, em cũng kệ cmnl, đang mát ,cái ngu của em chính là đây, thay đổi cuộc sống của em quá mạnh.

Ra đến nơi leo lên đó, miếu khá sạch và mát, như một cái chòi to xây mé sông ý, nhưng bằng bêtông cốt thép. chỗ này 20 thằng ngồi nhậu cũng được.

Đứng một lúc em nghe lạnh toát người, tưởng cảm lạnh, nhảy xuống bơi vào bãi đá dục bọn kia về, vì linh tính của em chuẩn lắm, một là mình dính gió độc, hay cái gì đó.

Đang bơi khá nhanh. Bỗng em thấy thằng Quyết đang đứng cách mình tới chỗ bãi đá khoảng 5 mét, mà nó lại quay lưng về phía em , lúc đó nghĩ sao lại lặn xuống bơi thật mạnh tính húc đầu vào lưng để hù nó, tự nhiên cảm giác như sắp tới nơi rồi em chợt nghĩ, chỗ này tuy gần bờ nhưng mười mấy đầu người không chạm đáy mà sao nó lại như đứng vậy, mà bãi đá cách khoảng 5m mà..

Em chợt nhoi người lên nhìn lại, theo đà đang bơi lặn mà nhoi lên thì các bác biết đấy, lao khá là mút chỉ, thế đéo nào Rầm một cái tối tăm mặt mũi đom đóm nổ tóe loe. em mất cảm giác bất ngờ..

— Rầm một cái, trời đất tối sầm, nước mũi nước dãi, máu me ở đâu tuôn rào rào, trong tâm trí nghĩ “đm, đớp phải đá ngầm rồi” trong khi toàm thân tê dại, lúc đó em mơ hồ cơ thể mình đang chìm xuống vậy, bồng nghe tiếng đạp nước tiếng thằng Thọ gọi “Quyết ơi, đm lôi nó lên..” một lúc sau 2 thằng nó lôi em lên bờ, lúc đó thì tỉnh rồi, thấy rát rất rát trên lông mày, chỗ cơ má nó cứ giật giật, nghĩ là mất mảng thịt rồi, đưa tay lên ôm mặt thì thấy máu chảy chan hòa hai mắt, em đau lắm, 2 thằng kia thì thấy mặt trắng bệch, em liếc thằng Quyết chửi “đm mày chơi tao à Quyết” nó được thế thì cái má nó cứ giật đéo nói nổi nữa, hai thằng hỏi

– cái đ gì vậy mày,chỗ đấy đá ngầm mà bao lần mày biết rồi sao nay lại lao đầu vào đấy

Em bảo “thôi nghỉ nhanh, đi về, muộn rồi”

Em lững thững ôm cái mặt máu về, đưa thằng Quyết lái xe, em ngồi giữa… sao hôm nay đường đông thế, mọi khi tầm chiều đoạn này vắng lắm, em vừa ôm mặt vừa hé bên mắt khômg đau nhìn quanh vệ đường, đm tai nạn kìa.

Em thấy một đứa con gái nằm vệ đường xe máy đè lên, chính xác bây giờ là 4h chiều mà sao 2 thằng ml nó k nhìn thấy hay sao mà lặng im, em cũng thôi. đang đau.

– kiếm hiệu thuốc mua băng dô đi mày: em bảo thằng Quyêt

Nó bảo: ừ trên đoạn kia có sao ý

-tự nhiên nó vít một mạch, mọi hôm thì không sao, hôm nay em lạithấy bất an quá liền bảo nó đi chậm thôi.

nó k nghe, bỗng em thấy cách độ hơn 100m có cái đống đá 1-2

Em bảo : Đm đi chậm thôi đống đá to vl ra kìa, ngay khúc cua kìa

Nó bảo : mày xoắn cái lol gì nhỉ

Đm y như rằng, chuẩn bị ôm cua thì có con Container ngược chiều, trong 1s đinh thần, thằng Quyêt bẻ lái lao thẳng đống đá, vì đường hẹp, con Công nó ăn mẹ gần hết mé bên kia, đành phải ăn đá với sỏi!!!

Két..t..t Rầm.. Viễn cảnh sảy ra không ngoài dự đoán, ăn nguyên đống đá, em văng tít xang bên kia đường, sẹo phát nữa chỗ ống đồng, thằng Thọ cày mặt xuống đường đi 3 cái răng, còn thằng Quyết.. ôm theo cái xe nát bươn. Nhưng không sao hết, nặng nhất thằng Thọ ngồi sau cùng toét cả mồm.

Sau cái vụ tai nạn kép ấy em cảm nhận thị lực mình kém hẳn, và đôi lần thấy những thứ mình không hề muốn thấy.

Hôm sau em vẫn đi làm như thường, nhưng làm đêm, buồn ngủ vl ra, cố lết đến công ty, bật máy chuẩn bị nhận ca.

Đôi nét về công ty em, công ty em là HaTexCo 19-5 nhà máy sợi Hà Nam, em làm bộ phận đầu dây truyền, vận hành máy chạy, trong công ty em như có dớp vậy,cứ 5-6 năm lại có đôi thằng đầu dây truyền rủ nhau sang thế giới bên kia, mà toàn tai nạn giao thông. Nhất là lần gần đây, có 2 thanh niên làm ở đây đi lấy lương về thì chui hết một lượt vào gầm con Hổ Vồ, đầu óc tóe hết ra, chân thì cuộn lên tận đầu, tiền lương bay lả tả, vì thế em mới có vé vào tiếp quản hộ 2 thím ấy..

Hôm nay vẫn như mọi hôm thôi, công việc vẫn vậy, em như con robot vậy.. làm đến khoảng 2h sáng cứ thấy khó chịu, như có người nhìn trộm mình vậy, đm cả cái Đầu Chuyên này có 5 người độc lập hoạt động, chẳng lẽ có thằng dò mình để quay tay em mới lượn lờ tí xem máy có hóc chỗ nào không, thì lóe một cái, thấy rõ ràng mắt mèo hay chuột xanh lét trên đường ống dẫn bông (cái đường ống cách mặt đất khoảng 7m, to như cái thùng phi và chạy quanh xưởng để tiếp bông vào các máy). nghĩ bảo mèo đéo gì sao mắt to thế nhỉ.

Em mới đi đến bên dưới đường ống đó, vẫn còn cái cặp mắt xanh vl, nhưng tối đéo biết con gì) nhìn lên thì ôi ĐM thằng nào ngồi vắt vẻo trên ấy, em mới gọi, bảo Vượng ơi, tối rồi sửa cl gì trên ấy vậy anh..

“Nó” không nói gì. một lúc mới quay xuống nhìn em, tự nhiên lúc này mắt mờ đi, nhưng vẫn nhìn rõ, Hóa ra là thằng Thụy (một trong 2 thằng chết vì TNGT) gai ốc, lông đít em đua nhau nổi, hai tai ù đi, tâm thần bấn loạn, gây cấm khẩu.

Muốn chạy nhưng chân không nhấc nổi, không hề thấy lạnh hay nóng nhưng mồ hôi vã ra nhỏ “tong tong” nghe lạnh ngắt trên nền bêtông tráng xi măng tinh… bỗng lão Vượng (thợ điện) gọi vọng lên ” Tuấn Anh ơi, không bật hút bụi lên để cả xưởng nó hít no nó chửi chết cmm” .. em như được lôi lên từ dòng nước lạnh lẽo ở miếu Long Vương vậy, ơn trời, lau mồ hôi đi từng bước gượng gạo về vị trí sản xuất, nhưng ĐM cái đôi mắt xanh vẫn còn trên ấy, nó cứ nhìn em như muốn kéo em lên ngồi cùng vậy. Thật sự lúc đó đầu óc không nghĩ ngợi được gì, chỉ muốn chạy ,nhưng chạy đi đâu.. lúc đó chỉ mong gặp mấy thằng bạn làm Chuyền bên, đầu óc em đang mụ mị vì cái đôi mắt plâyku ấy thì.

lộc cộc.. tiếng mấy cái thùng chứa bông vang lên

– đầu nghĩ (lại clg nữa đây) nhưng nghĩ thần hồn nát thần tính .. thằng Thụy nó ngồi trên kia bố còn chịu đựng được cùng lắm nó nhảy xuống, dù gì một thời bạn bè nên thật sự tromg thâm tâm em nhớ nó…

-lộc cộc.. tiếng thùng va vào nhau mỗi lúc một mạnh, nhưng tối quá em cố căng mắt ra nhìn xem cái gì có thể xê dịch được thùng bông 50kG đấy, nhưng không, thùng không hề dịch chuyển, mà dưới đất, đúng hơn là lưng lưng thùng, rõ ràng cái bóng người khom khom,như đang trốn và núp tránh cái gì đó… biết là vậy nhưng pha chết chột vừa nãy làm tim em nó quá tải rồi, giờ không biết là nguời hay ma.. kệ.. em vẫn đứng như trời trồng, mắt vẫn liếc, vừa có ý thăm dò xem “nó” định làm gì, vừa không muốn nó biết là mình biết nó xuất hiện…

nó vẫn khom khom. em vẫn đứng . phải đến 10 phút trôi qua, cái tâm em đã tĩnh, lấy lại tinh thần em vớ bừa lấy cái ống thô (ống nhựa 50cm rất cứng) cầm thật chặt ra xem quỷ thần gì dọa dẫm nãy giờ … vừa đi vừa gõ thật mạnh vào tường cho nó biết mình đến, nhưng không, vẫn dáng khom khom ấy, ra gần đến nơi, em nheo mắt mhìn xem là ai, bỗng tim khựng lại vài giây, cơ bắp trên người co rút liên hồi.. em quay đầu chạy, chạy chạy bằng những sinh khí còn lại trên cơ thể, đến gần cửa em đấm vỡ tan hộp báo động khẩn đấm thẳng vào nút còi hú báo cháy, vì tâm trí em bây giờ em chỉ muốn có thật nhiều người, mang chút dương khí đến. điều em vừa nhìn thấy … em biết nó là gì..

…..
…….
………

Chính là thằng Thụy, nó đứng ngửa người ra sau, lưng gập lại, nhìn từ xa như đang khom người vậy , đặc biệt đôi mắt nó.. một màu đen thẳm

Sau cái hôm trực tiếp giáp mặt với … (em chưa thể định nghĩa được, Quỷ, hay Ma.) em về và ốm li bì 2 hôm, phải viết giấy phép nghỉ 1 tuần, thầm mong tránh được cái thứ kia. nhưng đúng như người đời nói (tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa)

Cạnh nhà em (chỗ đường Quốc lộ 1A) có quán bida nhà thằng bạn, thường những ngày nghỉ em hay lang thang qua khu ấy, chán thì ngồi uống nước, vui thì vào làm vài cơ, và đặc biệt em quen thân với chú bán bia bên kia đường, chú tên Trung. Tuần 2 chú cháu thi thoảng làm vài cơ bi-da với nhau dần dần thành quen… tối hôm đó, như mọi khi, em lên uống nứớc tầm 8h tối. Thì chú Trung ra vỗ vai, 2 chú cháu ngồi đ!t mẹ đ!t cha chán chê một lúc thì ông bảo

Hai chú cháu mình vào làm ván cuối đi

– Sao lại ván cuối là thế nào, chú bỏ à, gớm đã liếm được nghìn nào của chú đâu

Tao vẫn muốn chơi, nhưng thôi, vào làm ván nào, mai đi có việc rồi, không có thời giam

– Rồi, nhanh cháu về ngủ cái buồn ngủ quá

Sau khi no xôi chán chè rồi thì ai lại về nhà người ấy

– À, này .. mai có rảnh thì chiều qua tao chơi nha..

Vâng!

Đặc biệt từ đó về nhà em, phải đi qua một cây sấu khá to và um tùm.. gió lùa qua nhành cây, kẽ lá nghe xào xạc, gió mơn man từng cọng lông trên cơ thể, thật phê vl.

Sáng hôm sau, như thường lệ 7h đánh răng, ăn ỉa đên 8h là vừa, lại lang thang , qua cây sấu thấy chú Trung đứng dựa lưng vào đấy.

– Sao chưa mở hàng mà ra đây hóng thế chú

lão ấy hôm nay nghe vẻ rất lạ, em liếc qua thấy trên cổ hằn lên một vết khá rõ, quái lạ chẳng lẽ sáng sớm đã đánh nhau với thằng nào.

mà lão hôm nay nghe giọng cũng rất lạ

-Ừ..t..ao.. mê..t

Nghe như mình bị hết hơi khản tiếng ý ,các bác ạ

Đứng nói chuyện một hồi lão bảo xang dọn hàng phụ lão một tay, xang đến nhà, em khệ nệ bưng bàn, ghế với lăn mấy cái boom bia ra, thấy lão lúi húi làm cái vẹo gì ý, em chạy vào trong nhà kiếm cái quạt cây ra bật cho mát, mùa này nắng sớm vãi, vừa chạy vào thì đập vào mắt, Lão Trung treo cổ chết từ bao giờ…

Thế ai đang lúi húi làm gì ngoài nhà ngoài vậy (tâm thần lại bấn loạn)

Đm thằng nào bảo tao gió thì đến đây nhé

Trong tích tắc em cuống cuồng đạp cửa lao ra đường, hô hào hàng xóm, trong khoảnh khắc ấy tia mắt em liếc ra chỗ Lão ấy ngồi lúi húi thì thấy cái bóng đứng phắt dậy lủi ra sau nhà… công an thôn mò đến, mặt thằng nào thằng đấy như nhẵm phải cứt.. bần thần nhăn nhó.. rồi bọn huyện cũng đến, làm biên bản, mời thầy cúng tháo dây, em thì không dám mò vào nữa, chỉ sợ thấy Lão cười với mình thì chết cmn mất..

Thơ thẩn ra kéo đống bàn ghế vừa bầy ra cách đây chưa đến tiếng đồng hồ để cho bọn cơ cấu làm việc, thế đéo nào lúc ấy lại tò mò xem cái chỗ lúc nãy (hồn) lão ấy ngồi lúi húi thì.. ôi Đm nguyên cái thòng lọng to bản, quấn đều tăm tắm, bất giác em sờ vào cổ, liệu lúc ấy chậm vài phút thì có lẽ mình cũng tòng teng cùng Lão ấy không.

Danh sách các chương:

92 người thích truyện này

Leave a Reply