Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày

Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày [Tản mạn]. Tác giả: ClockTown. Bắt nguồn từ topic: (Hồi ký) Căn phòng u uất. Mình có hứa là sẽ kể 1 số chuyện kỳ lạ khó giải thích đã từng xảy ra ở nhà mình (quê mình Nha Trang, ở khu Bình Tân) để không phụ lòng hóng hớt của 1 số anh em có máu tò mò.

Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày

Tác giả: ClockTown

Từ năm 2005 mình đã vào SG học đại học và hiện nhà mình ở quê đã được phòng thủ bằng nhiều lớp nên các hiện tượng đó cũng không còn nữa. Các câu chuyện mình sắp kể đây nằm rải rác từ 2003 đến 2005, có 1 số chuyện còn sớm hơn, lúc mình 10-15 tuổi.

Đừng so sánh thớt này của mình với những thớt như “Quê em đất độc” hay “Thuận Kiều Plaza”, các fan của 2 bộ này có quyền âm thầm lặng lẽ ra ngoài bởi các bác sẽ không tìm được yếu tố kinh dị thót tim, máu me, liêu trai, những khuôn mặt nhìn trừng trừng trong bóng tối hay những bóng ma kêu gào cào xé giữa đêm khuya đâu.

Hoàn toàn đây chỉ là những ghi chép về các sự kiện xảy ra mà mình là nhân vật chứng kiến. Mình là 1 người có máu trinh thám nên những sự lạ như thế này mình thường tập hợp lại và suy nghĩ để rút ra kết luận: bản chất thực sự của thế giới sau cái chết là gì? không cần phải căn cứ vào bất cứ tài liệu nào khác mà tự mình trải nghiệm. Tiếp cận tâm linh dưới cái nhìn logic và khoa học nhất.

Không ai bắt ép ai phải đọc hay phải tin nên xin đừng nói nhời cay đắng

Không trông chờ nhiều ở yếu tố kinh dị nhé, nó rất đời thường, có thể hàng ngày nhiều bác cũng trải qua rồi nhưng không để ý.

Bác nào có câu chuyện tương tự, hoặc hoàn cảnh tương tự có thể chia sẻ ở đây luôn ạ, cho thớt xôm tụ

Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày – Chap 1

1. VONG CÓ THỂ TÁC ĐỘNG ĐẾN ĐIỆN:

Nhiều bác sẽ nghĩ là em phát biểu linh tinh nhưng cứ nghe em kể đã rồi sẽ hiểu tại sao lại như thế.

– Ngay từ nhỏ em đã bị dị ứng với các thể loại bóng đèn, cụ thể là khi em có mặt ở gần đó thì bóng đèn đó sẽ tắt Thoạt nghe có vẻ như em có siêu năng lực nhưng sau khi được trục vong vào năm 2009 thì em không còn bị như vậy nữa.

– Lần đầu tiên em bị như vậy là năm em 10 tuổi. Buổi chiều hôm đó em ở nhà 1 mình. Miêu tả sơ qua về căn nhà cũ của em: nhà em có 2 tầng, tầng trệt là bếp và WC, lên cầu thang tầng 2 là phòng thờ + khách (ở đây có kê bộ bàn học) còn 2 giường ngủ thì kê bên trong ngăn cách với phòng thờ bởi 1 tấm song bằng gỗ. Giường kê sát bàn học, chỉ ngăn cách bằng tấm song nên chỉ cần nhổm dậy là thấy được bàn học. Em đang nằm đọc truyện tranh, lúc đó tuy là buổi chiều nhưng mùa hè nên ánh sáng vẫn còn tương đối, thì bỗng nghe tiếng è è, rồi đèn bàn học bật lên.

Cái đèn bàn này loại ngày xưa dùng công tắc mà phải nhấn và giữ 1 lúc nó mới sáng, chứ không phải loại công tắc ON-OFF như giờ. Em thấy thế thì ngồi dậy và đi ra tắt ạ (lúc nhỏ còn ngây thơ). Quay vào giường đọc truyện tiếp thì lại nghe è è, nhổm dậy thấy đèn bàn lại sáng. Lúc này em mới sực nhớ ở nhà có 1 mình Em chạy vội lại chỗ công tắc đèn chính bật lên nhưng nó không lên hẳn mà nó lên 1 cái kiểu sáng nhờ nhờ rất là rợn Em sợ quá chạy luôn ra đường đứng chơi chờ ba mẹ về

– Kể từ ngày đó, em đi ra đường ngang qua các cột đèn thì có hiện tượng như này: có 1 số đèn đường đang sáng bình thường, nhiều người đi qua không tắt nhưng đến khi em đi qua thì tắt, một số thì ngược lại, đang tắt thì em đi qua mới bắt đầu sáng. Đặc biệt có trường hợp năm lớp 11 em đi học thêm về trễ (tầm 10h tối) đường vắng tanh vắng ngắt, các bác ở Nha Trang khoảng năm 2003 mới biết đường Trần Phú đoạn sau sân bay buổi tối nó vắng như thế nào. Em đang đi thì toàn bộ tất cả đèn từ vị trí xe đạp của em đến xa thật xa (không biết xa đến đâu) đều đồng loạt tắt hết, thành ra trước mặt em toàn bóng đêm, còn sau lưng lại sáng. Em hoảng quá rẽ vào hẻm đi đường khác về nhà.

– Ở nhà cũ và thậm chí sau khi chuyển sang nhà mới em đều bị tình trạng đó là hễ em ở nhà 1 mình thì lúc chạng vạng em không thể mở đèn được, các công tắc đều trở nên vô dụng. Em toàn phải ra đứng trước nhà chơi đợi ba mẹ về mới dám vào. Và ba mẹ vào thì mở đèn bình thường. Có trường hợp cả nhà đi ăn tối, em nhanh nhảu chạy về trước thì khi vừa bước chân vào đường luồn thì đèn trước nhà vụt tắt, lại phải chạy ra, thấy ba mẹ và anh đi về, lúc đi cùng cả nhà về thì cái đèn đó đã sáng lại.

– Sau khi vào Sài Gòn thì tình trạng đó vẫn còn, rất nhiều đèn ngoài đường tắt khi em đi qua và đèn phòng bật không lên khi em 1 mình, mãi cho đến khi làm thuật trục vong thì mới hết.

– Năm đầu cấp 3 em hay có thói quen tắm khuya. Có 1 đêm nọ, em tắm lúc cả nhà đã ngủ hết rồi. Đang hứng chí bỗng có 1 luồng gió lạnh lùa từ cửa thông gió phòng tắm vào làm em rùng mình. Đến lúc này, 1 ý nghĩa mới xẹt qua đầu em: “Cái đm, bây giờ mà nó cúp điện thì éo biết làm sao sống luôn”. Em vừa nghĩ dứt câu thì “bụp” đèn nhà tắm tắt tối thui Em hoảng loạn cực độ, vơ vội cái khăn tắm, xoay nắm cửa để ra ngoài. “Móa, giờ mà ra không được thì biết làm sao?” Nhưng may quá, em xoay nắm cửa bình thường, lúc ra thì toàn bộ nhà em đều tắt điện tối thui.

Em mò xuống bếp bật bếp gas lên để có ánh sáng mà tìm chỗ để đèn cầy. Sau đó em đốt đèn cầy đi lên nhà trên ngang qua phòng ngủ ba mẹ, em đánh thức ba dậy đi kiểm tra điện đóm với em chứ sao mà cúp điện nhà mình nhưng các nhà hàng xóm xung quanh vẫn có điện? Ba với em kiểm tra hết các cầu chì cầu dao thấy vẫn bình thường không có dấu hiệu chập chạm thì ba em bảo thôi đi ngủ tiếp, chắc sáng mai sẽ có lại. Và sáng hôm sau điện có lại Cái hiện tượng đang tắm nghĩ cúp điện nó cúp thật này em bị thêm 2 lần nữa rồi mới chừa hẳn tật tắm khuya.

– Cái vi tính là cái hay bị thứ đó tác động nhất. Nhiều khi nửa đêm đang ngủ thì nghe tiếng cái quạt PC nó kêu, nhổm dậy thấy vi tính đang khởi động. Hay có trường hợp em đang để máy chạy list nhạc, đang hát giữa chừng thì nghe tiếng báo Windows is shutting down… mặc dù máy không cài bất cứ trình hẹn giờ tắt nào.

– Cái quạt bàn là cái bị tác động nhiều thứ hai. Rất nhiều buổi em ngủ quên để báo thức (hồi đó còn sinh viên), đang ngủ thì nghe cái quạt đang quay êm ái nhẹ nhàng bỗng nhiên đổi số lên 2, rồi lên 3, rồi nó chạy ù ù như muốn giết người. Lúc đó em thấy lạnh quá nên tỉnh giấc dậy với tay tắt cái quạt, rồi sực nhớ ra sáng nay em ngủ ở phòng 1 mình, 2 thằng ở chung phòng đã đi từ sớm, tự nhiên tỉnh cả ngủ luôn.

– Cái điện thoại để bàn: cái điện thoại này nằm ở nhà mới bên Bình Tân. Các bác chú ý là từ năm 2003 em đã chuyển nhà từ nội thành Nha Trang ra Bình Tân, và sự xuất hiện dày đặc các sự kiện kỳ lạ nằm trong khoản thời gian từ 2003 đến 2005. Đó là thời gian em nghỉ hè, thường xuyên ở nhà 1 mình vì ông anh đã vào SG học còn ba mẹ thì đi làm cả ngày. Trưa hôm đó em nghe tiếng điện thoại bàn reo, như mọi khi nhấc máy lên Alo thì chả nghe bên đầu dây kia ừ hử gì cả. Cứ thế em cứ “Alo, ai vậy ạ? Ai thì nói đi chứ?” nhưng chỉ nghe được bên kia có tiếng gì đó lào xào, giống như tiếng gió vọng lại Kinh hãi quá, em gác máy ngay. Nhưng trong đầu vẫn nghĩ là chắc có đứa bạn nào nó gọi trêu mình.

Vừa gác máy thì nó reo lại ngay các bác, không chậm 1 giây nào. Em lại nhấc máy, và lại 1 sự im lặng khó hiểu phía bên kia, lắng tai nghe kỹ vẫn là tiếng rì rào, tiếng hú hú nhẹ như gió thổi vào ống nghe. Lạnh hết cả sống lưng, nổi da gà, em cúp máy. Cái ống nghe vừa đặt xuống là nó lại reo ngay. Cái đinh công mạnh! Em bắt máy lên lần nữa nhưng cứ để máy đó, cho nó chết tiền điện thoại chơi Rồi cả tiếng đồng hồ sau em mới lại nghe thử, vẫn tiếng đó các bác Cúp xuống, nó lại reo, em cứ để nó reo xem đứa nào lỳ hơn, nghĩ nếu thằng nào trêu mình nó phải nản. Nhưng từ lúc 12h trưa đến hơn 1h chiều, nó cứ reo mãi không thôi Em điên quá chạy ra rút cmn dây tín hiệu luôn. Thế là êm

Em ngủ 1 giấc đến tầm 4h chiều. Dậy định bụng chắc là thằng kia nó đầu hàng rồi, thôi cắm dây vào lại kẻo có ai gọi mà không nghe, gặp chuyện quan trọng lại bị mắng cho. Vừa cắm dây vào thì nó reo Em bạo gan nhấc máy lên nghe lần cuối, vừa vào cuộc em đã quát rất to “ALO”, thì bên kia là giọng nói nhỏ nhẹ của cô Bảy, bạn của mẹ em:

– Nãy giờ con nói chuyện điện thoại với ai mà lâu dữ? Cô gọi nãy giờ mà lần nào nó cũng kêu tít tit máy bận?

– Ủa cô Bảy gọi cho con hồi mấy giờ?

– Cô gọi suốt từ 3 rưỡi đến giờ.

– Chắc là điện thoại con để kênh mà không biết á cô. (không dám nói là đã rút dây).

– À, con có nhà không để cô đem bánh flan qua gửi mẹ con.

(đoạn sau không có gì quan trọng)

Cái đáng rùng mình ở đây là từ 1h chiều đến 4h chiều mình rút dây tín hiệu ra thì điện thoại khác gọi vào phải báo là “số máy này hiện tại không liên lạc được” mới đúng chứ sao lại báo bận? Vậy trong thời gian đó cái điện thoại này đã liên lạc với ai?

Đó là những ghi chép về những tác động về mặt điện – điện tử của 1 vong hồn. Những ghi chép này cho phép mình kết luận vong hồn tồn tại dưới dạng năng lượng sóng não, năng lượng điện não hay 1 dạng sóng điện từ mà khoa học chưa phát hiện ra. Chính vì tồn tại dạng thức đó nên họ có khả năng tác động nhiều nhất là trên các thiết bị dùng điện, điện tử. Các nhà ngoại cảm theo mình hiểu là những người có dạng năng lượng sóng não đặc biệt, cùng tần số hoặc có thể cộng hưởng với sóng năng lượng của vong hồn nên có thể cảm nhận, giao tiếp được với họ, nghe được tiếng nói của họ trong đầu.

Ngoài ra còn những ghi chép tác động về mặt âm thanh, tác động vào vật chất, tác động hình ảnh, tác động vào trí óc thần kinh của vong hồn. Mình sẽ viết tiếp trong các kỳ tới. Hẹn gặp lại các bạn

Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày – Ngoại truyện

Chuyện của bác LeeWind

Trường hợp của em giống của bác 100%

Nhưng mà vụ điện thoại thì ngược lại

Em không bao h gọi dc cho ai cả, vừa bấm nút xanh (nút gọi) hoặc vừa bấm xong dãy số dt (của dt bàn) thì nghe tiếng thở đều đều. Vừa bấm xong số, hoặc bấm nút gọi là nghe liền luôn, đôi lần nghe tiếng thở mạnh như đang xh ý

Còn vụ đèn đóm, điện gì gì này nọ thì ở trong bán kính 3m thôi, những thiết bị điện quá cao như đèn đường thì không tác dụng được. Hồi trước em đi học toàn nhờ vụ này, cái đèn xe đạp phải hạ nó vào bánh xe mới sáng nhưng đạp nặng chân, bị “họ” theo thì em ngồi lên xe thì đèn sáng 24/24

Sau này em dọn lên lầu ở, do em chơi game đêm, tầm 2h mấy sáng thì đi tè, thì thấy cái bóng của mình in trên vách, cách cái bóng còn cái bóng khác mờ hơn, mà cao hơn (phòng em 1 đèn, ko có gương gì cả nên ko phải ánh sáng tạo ra 2 bóng đâu nhé) Tè xong em ra máy ngồi, mắt vẫn nhìn vào tường, ngồi xuống thật nhanh, tầm 3s sau cái bóng kia mới ngồi xuống theo, lúc này thì xác cmn định rồi

Sau đó em nhìn vào tường, nói

Mình ko biết bạn là ai, sao bạn lại theo mình lâu thế? Bạn cần gì ở mình? Làm sao bạn mới ngừng theo mình? Bạn cứ nói ra, trong khả năng mình sẽ làm cho bạn!

….

Ý mình ko phải bạn phá mình, nhưng cảm giác có người theo dõi mình khó chịu lắm! Có gì bạn báo mộng cho mình nhé

30s sau, Windows in shutting down (tự tắt, ko cài hẹn giờ hay gì gì cả) máy tắt xong, thì đèn tắt, mình biết nên trùm chăn ngủ luôn, tầm giữa đêm thì thấy 1 cậu trai, cao tầm 1m8, ốm liêu khiêu, ko nhìn được mặt, nói với mình cái gì ấy, ko rõ. Đại loại là thấy mình hiền, nên đi theo, còn chưa hoàn thành tâm nguyện, xong người ấy đọc tên, tuổi, nhà, xong nhờ mình tìm nhà người yêu của cậu ta, chuyển lời.

Sáng sớm hôm sau mình bắt xe lên Đồng Nai (nhà chị người yêu) nói tất tần tật với chị ấy, xong chị ta bưng mặt khóc, thì ra sát ngày cưới anh này bị bắt cóc tống tiền, tiền giao nhưng ko gặp được người, mất tích 2 năm nay (bằng với thời điểm anh ấy theo mình). Sau đó mình ngất đi, lại gặp anh ta. Hôm sau mình dậy lúc 4h, đi gọi cửa phòng nhà chị người yêu, bảo là đi tìm xác anh ấy. Như thật, mình chưa ra ĐN lần nào mà tự nhiên mình chỉ đường vanh vách, sau 4h đào liên tục thì tìm được anh ấy, trên người còn mặc nguyên bộ vest cưới màu trắng, tay và chân bị trói ngược về đằng sau.

Tí sau CA đến, lục lọi thì thấy trong miệng anh ấy ngậm cái CMT, và cái nhẫn cưới. Sau đấy người nhà mang về anh táng, mình được cho tiền nhưng ko nhận, sau bị ép quá nên chỉ nhận tiền xe thôi.

Về đến nhà, mình lăn ra ngủ vì mệt, gặp anh ấy. Anh ấy cảm ơn, xong bắt tay, rồi ôm 1 cái, lúc này mình mới thấy rõ mặt. Xong mình thức dậy lúc 5h sáng. Từ đấy về sau mình ko thấy ai theo nữa.

P/s: mình bị theo lúc 2011, mới xong việc hơn 1 năm. Hồi tháng 2 chị người yêu gọi mình lên ăn giỗ nhưng mình từ chối

Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày – Chap 2

VONG BẮT NHÀ EM KHÔNG ĐƯỢC NUÔI CHÓ

– Con chó đầu tiên nhà em nuôi tên là Lucky. Nhưng nó không đem lại may mắn cho gia đình em mà kéo theo sau đó là những bi kịch cho những con chó khác. Em vẫn còn giữ tấm hình em chụp chung với con Lucky năm em 6 tuổi, phải nói là khi ngồi nó to cũng gần bằng em Nhà em ai cũng yêu quý nó, coi nó như 1 thành viên trong gia đình. Ba em chiều nào dẫn hai anh em em đi tắm biển cũng dắt con Lucky theo, công nhận nó bơi giỏi và rất khôn lanh, chơi được trò ném dĩa lượm về

Nhà em ngày đó hai tầng nhưng muốn lên tầng 2 phải đi qua cầu thang riêng, còn sàn tầng 1 thì chia làm 2, 50% là của nhà em còn 50% của nhà hàng xóm (cái này không biết tại sao, chỉ là khi em sinh ra Nhà nước đã cấp cho gia đình em như thế). Mãi sau này ba mẹ em làm ăn dành dụm được ít tiền, thấy nhà chật chội quá mà 2 con đã lớn nên ngỏ ý muốn mua lại 50% tầng 1 luôn và ông hàng xóm đồng ý. Khởi công sửa chữa đâu hết 2 tháng. Ngày cuối cùng sau khi dọn vệ sinh, chuẩn bị dọn đồ xuống ở thì con Lucky té từ ban công tầng 2 xuống. Nguyên nhân được đồn đoán là do lúc đó ban công đang phơi 1 cái mền nên nó không thấy, chui qua và té xuống dưới. Nhưng 1 con chó khôn như nó, sống đã 4-5 năm ở nhà này chả lẽ không biết ban công chỉ đến đó?

Con Lucky rớt xuống nghe cái bịch. Mọi người đang ăn trưa nghe tiếng nó tru tréo thì vội kéo ra nhưng không ai lại gần nó được, nó kêu rên rất thảm thiết (có khi cả xóm phải nghe). Đầu nó nứt ra và chảy máu rất nhiều. Ai cũng tội nhưng không động vào nó được vì nó đột nhiên rất hung dữ. Vừa kêu rên nó vừa lết vào nhà và nằm tắt thở trong WC mới xây. Con Lucky chết đi, nhà em ai cũng buồn, em thì khóc mất mấy ngày

– Từ sau cái chết của con Lucky thì nhà em không nuôi được con chó nào nữa. Mẹ em thì rất thích nuôi chó nên thấy ai cho là mẹ xin về nuôi ngay. Nhưng lạ thay con nào đem về không bị xe cán chết thì cũng bị người ta bắt mất, rồi bị đánh bả chết, bệnh chết, có con chó con bị giun sán cũng chết. Có con chó Nhật nhà em rút kinh nghiệm lúc nào cũng xích trong nhà, không cho chạy ra đường đề phòng người ta bắt mất. Ai dè đâu ba em tối đó ngồi coi TV, xích con chó nằm dưới chân ghế. Lúc coi xong quay lại thì chỉ còn sợi xích với cái vòng cổ Vụ đó không thể hiểu nổi.

– Con MiLo là con chó sau cùng được nhà em nuôi (tại nhà). Nó về nhà em năm em lớp 9. Lúc nhỏ nó bị đủ thứ bệnh, nhưng mà gia đình hết sức cứu chữa nên nó qua khỏi. Cứ nghĩ “dớp” đã hết vì nuôi suốt 3 năm vẫn không có chuyện gì xảy ra nữa, kể cả chuyển từ nhà cũ sang nhà mới nó vẫn không sao. Thì 1 dạo nọ, lúc này em đang nghỉ hè năm 11, con MiLo có biểu hiện lạ. Cứ 11h, 12h đêm là nó cào cửa và rên ử ử. Em thì nằm ở giường ngoài cùng gần cửa nhất nên em luôn là người mở cửa cho nó ra, nghĩ là nó đi tè.

30 phút sau nó về thì lại cào cào cửa và em mở cho nó vào. Cứ thế, cứ thế, nhưng càng về sau thời gian nó đi tè càng lâu. Thế là em cũng lười đợi, khóa cửa ngủ, khi nào về thì nó kêu. Lần cuối cùng nó đi là lúc 12h đêm và về lúc 4h sáng. Sau lần đó, nó không về nữa. Em hay có thói quen mỗi buổi sáng thức dậy thò tay xuống gầm giường để xoa đầu con MiLo này vì nó rất quấn em, thường chui xuống giường em ngủ. Buổi sáng hôm đó như thường lệ em cũng cho tay xuống giường và vuốt ve đầu con MiLo, để chắn chắn là nó đã về vì hôm đó không nghe nó kêu cửa (trong đầu nghĩ là lúc nó kêu em đang ngủ say không nghe, chắc ba hay mẹ ra mở cho nó vào rồi).

8h sáng em dậy, xuống nhà bếp đánh răng rửa mặt, em vẫn lờ mờ thấy nó nằm ở góc nhà (chỉ thoáng qua thôi, kiểu em đang nhìn thẳng thì góc nhà nó lọt vào tầm nhìn ấy). Đánh răng rửa mặt xong quay ra thì nó không còn nằm đó nữa. Em đi loanh quanh nhà gọi nó nhưng không thấy nó đâu. 10h, em chạy quanh xóm tìm nó vẫn không thấy.

Nhưng lúc này em vẫn không hoảng, vẫn nghĩ là nó đâu đó thôi, để trưa ba mẹ về hỏi thử xem vì lúc sáng em còn sờ thấy nó dưới giường mà. Ba mẹ về confirm là sáng sớm ba mẹ không thấy con MiLo đâu, đành khóa cửa đi làm để trễ, vì em còn ở nhà thì nó kêu em sẽ ra mở cho nó vô. Như vậy là nó đã đi từ tối hôm trước, có lẽ nó bị bắt, nhưng nếu thế thì buổi sáng hôm đó em thấy nó trong nhà là lẽ gì??? Cái góc nhà đó, chả lẽ nó là hố thông 2 không gian nên nuốt luôn con chó của em

– Sẽ có 1 chap em kể về cái góc nhà bếp này. Em dự đoán không sai, nó có vấn đề

– Sau khi em vào SG học đại học, đến năm thứ 2 thì ba em mua thêm 1 căn nhà ở ngoại ô và làm trang trại. Ba em mới xin con chó con nhà hàng xóm về nuôi để trông nhà, coi vườn trái cây. Con chó này (thật kỳ lạ), không nuôi ở nhà em (nhà chính), chỉ 1 tuần ba em lên thăm nó 1 lần và tưới cây bón phân thôi, còn hàng xóm cho nó ăn ké. Nó sống được 5 năm, đẻ 2 lứa cho đến khi bị bắt mất. Đây là con chó mà nhà em nuôi được lâu nhất kể từ khi mất con chó đầu tiên.

– Mãi sau này chuyển về nhà mới và sau sự kiện con MiLo bốc hơi khoảng 2 năm. Mẹ em có đi xem bói thì được cho biết là gia đình em có “dớp” không nuôi được chó và kể cả những loài thú cưng khác. Lý do là vong của con chó đầu tiên vẫn quanh quẩn với gia đình và nó ghen tỵ khi thấy chủ nó yêu thương con chó khác. Ngoài ra, dưới nền căn nhà cũ có khá nhiều hài cốt chó, không biết vì sao, nên con chó đầu tiên mới chết thảm vậy. Nhà cũ là nhà tình nghĩa, sau giải phóng nhà nước thu hồi của “ai đó” rồi cấp cho gia đình em nên lịch sử của nó thì em chịu.

Như vậy là vong cũng có tình cảm, có ghen tỵ nên không cho nhà em nuôi thêm chó khác ngoài nó. Trường hợp bị vong nam/nữ theo, ý là bị duyên âm, cũng tương tự. Em sẽ kể chi tiết trong phần sau. Có nhà bác nào cũng giống nhà em không ạ?

Hẹn gặp lại các bác trong kỳ tới

Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày – Chap 3.1

CÁC DẤU HIỆU CHO THẤY CÓ VONG THEO, VONG CÓ KHẢ NĂNG VẬT CHẤT HÓA

Không biết nên bắt đầu kể từ đâu vì tuổi thơ của em chìm trong những sự kiện kỳ lạ không giải thích được. Thôi thì em kể từ lúc em bắt đầu lờ mờ nhận thức được là có vong theo em nhé (các bác nào bị tình trạng như vậy thì vào tham khảo)

– Năm lớp 11 thì nhà em đã chuyển ra ngoại ô rồi nên học thêm hay học chính gì cũng phải đạp xe từ ngoại ô vào trung tâm thành phố. Em học thêm 2 suất liên tiếp 4h đến 6h chiều, rồi 7h đến 9h tối, đạp xe từ chỗ học thêm về đến nhà thường là 10h tối. Bác nào ở Nha Trang sẽ biết cái giai đoạn 2003 thì khu Bình Tân vẫn còn hoang vu lắm, cỡ 9h là đường vắng tanh không 1 bóng xe rồi.

Tối đó như bình thường em dắt xe ra về, ngang qua cây cột đèn trước nhà cô và búng tay cái chóc, nó tắt, quá quen rồi nên cũng chả buồn để ý Như mọi khi em về đường biển nhưng đạp gần đến ngã rẽ vào đường ngắn nhất về nhà thì đồng loạt tất cả đèn đường tính từ vị trí xe đạp em trở đi đồng loạt tắt hết Hãi quá, em rẽ đường khác đi, đường này xa hơn và phải đi qua 1 cái doanh trại quân đội rộng mênh mông. Các bác cứ tưởng tượng bên trái đường là tường rào khu quân đội kéo dài, bên phải là nhà dân.

Đi được 1 đoạn thì em nhìn thấy có cái bóng của 1 chiếc xe đạp mini do đèn đường hắt xuống, đang ở ngay phía sau xe em. Em thì cứ đạp, và cái bóng đó vẫn cót két ngay phía sau như kiểu bám đuôi. Trong đầu thầm nghĩ chắc là mình đi giữa đường nên xe kia không vượt lên được, thế là tấp vào lề 1 chút và quan sát phía sau như 1 phản xạ. Đường vắng tanh các bác Chỉ có mình em giữa con đường dài hut hút, giữa đêm hôm, chỉ có tiếng đèn đường kêu te te… Em lạnh hết cả người. Rùng mình.

Nhưng hồi đó cũng trẻ trâu, em đéo tin có ma, nên quay xe lại làm cho rõ ngô khoai. Khi em quay xe lại thì em chợt hiểu ra vấn đề: cả cái khúc em vừa đạp qua không có 1 cái hẻm hay ngã rẽ nào, toàn bộ nhà dân đều đã tắt đèn đóng cửa tối hù Ngay lập tức em quay xe lại và đạp như chưa bao giờ được đạp, gọi là đạp trối chết ấy ạ.

Khi đạp đến chỗ có kha khá xe cộ thì chợt có 1 chiếc xe đạp mini phóng từ phía sau xe em lên Em lúc đó đi xe touring, đề shimano 7 líp, lại đang trạng thái hoảng loạn nên đạp như 1 thằng điên, ấy thế mà bị 1 chiếc xe đầm qua mặt Em chỉ kịp nhìn thấy cái bóng mặc áo dài trắng trên chiếc xe đó, nó phóng với tốc độ như xe máy, nhoáng cái đã mất hút cuối đường. Không biết mấy xe chạy gần đó có nhìn thấy chuyện kỳ lạ đó không nữa. Sau khi về đến nhà, em cứ suy nghĩ mãi không biết đó là cái gì, rồi 1 thời gian sau cũng quên đi vì nghĩ chắc nó chỉ là chuyện qua đường, chả theo mình làm gì. Nhưng em đã nhầm

Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày – Chap 3.2

– Kể từ hôm chạm trán với “nhỏ” mặc áo dài trắng trên đường nửa đêm hôm đó về, em liên tục gặp các sự lạ trong nhà. Có thể kể sơ sơ:

Các vấn đề về điện, đèn và điện thoại thì em đã kể rồi nhé, cũng trong thời gian này luôn.

Nhà em có 2 anh em trai, lúc này thì ông anh đã vào SG học đại học rồi nên nhà em khá vắng vẻ. Những ngày ba em đi công tác xa thì em lấy giường xếp ra nằm ngoài phòng khách ngủ coi nhà luôn. Và những lần như thế thì em rất khó ngủ, đến tầm 1h sáng cứ nghe các tiếng động ở ngoài cửa sắt: tiếng người đi lại đạp lên sỏi sột sột, tiếng ai đổ nước lên nền cát, tiếng kít kít như có ai cào móng tay lên cửa kính phòng khách… em đang tập trung nghe và nín thở thì “bộp” 1 phát làm em giật bắn mình.

Cái tiếng “bộp” đó nó ngay sát đầu em, như là rơi trên gối em ấy nhưng em ngồi bật dậy nhìn xung quanh thì không thấy gì. Nếu có gì rơi thì phải rơi trên màn chứ, em ngủ có mắc màn mà Rồi đến 3h em cũng ngủ được. Trong giấc ngủ em thấy mình lạc vào 1 cái khu nhà ổ chuột, cũ nát, nhà này thông với nhà kia, em cứ đi mãi mà không thoát ra đường được. Em gặp những người chưa bao giờ được gặp ngoài đời… sau đó em thấy mình đang bay, nhìn thấy cửa sắt nhà mình, rồi nhìn thấy mình đang nằm trên giường xếp. Lúc em sắp nằm xuống như cũ thì từ dưới giường có cảm giác như rất nhiều bàn tay đang cấu véo vào lưng em (giường xếp khung sắt, bằng vải) nên em sợ quá mà tỉnh dậy luôn. Lúc em tỉnh dậy thì cái khung cảnh nó cũng y như trong giấc mơ vậy

Trưa hôm sau em kể lại chuyện đó cho mẹ em thì mẹ nói thôi tối nay vào giường trong nằm với mẹ. Mẹ em thì đã ngủ rồi, lúc đó em áng chừng cỡ hơn 12h đêm rồi. Đang nằm trằn trọc thì em thấy trên tấm liếp dưới chân giường hắt lên bóng của 1 cánh tay (do đèn ngủ hắt lên). Và cánh tay đó tắt đèn ngủ các bác ạ, tối hù Em sợ đái cả ra quần ạ, nằm co ro mắt thì đảo như rang lạc không biết thứ gì sẽ ập đến mặc dù cố lắm cũng chỉ thấy mờ mờ. Nửa tiếng trôi qua không có động tĩnh gì thì tự nhiên cái cửa sắt sau bếp mở ra cái “kẹt”, qua ánh trăng hắt vào em thấy 1 bóng người đi ra nhà sau rất nhanh.

Em chắc chắn không phải là trộm vì nhà em xây rất kín kẽ, ngoại trừ cửa sắt chính thì không còn lối vào nào khác, sân sau nhà có khung sắt kiên cố che bên trên rồi. Bởi vì chắc chắn không phải trộm nên em càng sợ hơn Nằm thêm 1 lúc thì em thấy 1 bóng người đi vào từ cửa sau, rồi 1 phút sau lại có 1 người nữa đi vào Nhưng rõ ràng lúc đó nhà em chỉ có em, mẹ em và bà nội. Mẹ em thì đã ngủ rồi, chỉ còn bà nội, vậy lấy đâu ra 2 người? Lúc đó cũng muốn nhảy ra khỏi giường đi kiểm tra thử nhưng mà sợ quá, chân tay nó như là của ai chứ không phải của minh nên nằm lỳ cố mà ngủ cho tới sáng.

Trưa hôm sau ăn cơm, em có hỏi bà nội thì bà bảo tối hôm qua bà ngủ say lắm, có đi ra nhà sau làm gì đâu. Mà cũng đúng, bà em có 1 cái bô ngay dưới giường để đi vệ sinh lúc đêm hôm rồi thì mắc gì tự nhiên đi ra tắt đèn cho tối hù rồi mò ra sau nhà làm gì? Mà lúc đó “nó” vào nhà em những 2 đứa cơ

Đồ đạc trong nhà mà đặc biệt là đồ của em, thường mất tích 1 cách rất khó hiểu. Kiểu như nó rơi hẳn vào 1 không gian khác ấy. Em kể sơ 1 vài chuyện tiêu biểu: cục tẩy hay cây viết em đang để trên bàn mà rớt xuống đất là mất tích luôn, tìm kiểu gì cũng không ra, lấy đèn pin soi dưới bàn cũng không có. Mà nhà em có to rộng gì cho cam. Năm nhất đại học, em với 2 thằng bạn cùng phòng góp tiền mua 1 cuốn Những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác Leenin vì cuốn đó khá đắt tiền, định là mua về 3 thằng xài chung.

Cầm cuốn sách về phòng 3 thằng hí hửng lắm, giành nhau lật để ngửi mùi giấy mới rồi để trên bàn, tắt đèn đi ngủ. Sáng ngủ dậy thì không thấy cuốn sách đâu nữa. Mà 3 thằng ngủ dậy cùng 1 lúc. Phải nói là 6 mắt nhìn nhau, lục tung phòng trọ cũng không có, đành ngậm ngùi góp tiền lại mua cuốn khác. Cũng trong thời gian năm nhất ĐH đó, em có con điện thoại Siemens cùi, cùi lắm luôn, chọi chó chắc chó cũng chết mà có cho cũng không ai thèm. Tối đó em đặt báo thức rồi để điện thoại dưới gối (thói quen) như mọi ngày. Sáng ngủ dậy thì lật gối lên cái điện thoại đã bốc hơi Làm cú đó phải nhịn ăn nửa tháng để mua cái khác chứ không có gì để liên lạc với gia đình.

Lần chạm trán thứ 2 của em và “nhỏ” mặc áo dài trắng là 1 buổi chiều năm em học lớp 12. Lúc đó khoảng hơn 5h chiều, mà những tháng cuối năm nên trời tối rất nhanh. Em có thói quen ngồi trên bàn nước xem TV, mặc dù nhà có bộ ghế salon hẳn hoi Em ngồi xem phim chiều đoạn hay nên em lười đi bật đèn, trời cũng chỉ còn sáng nhờ nhờ.

Cái TV thì để trên tủ búp phê, mà tủ búp phê nào cũng có gắn kiếng cho nó sang. Thế là từ TV, em nhìn thấy ngoài sân nhà em, chỗ ghế đá, có 1 đứa con gái mặc áo dài trắng, đội mũ rộng vành, tóc dài và không thể nhìn thấy mặt. Điều duy nhất em có thể khẳng định là nó đang quay mặt vào xem TV chung với em. Lúc đó em chỉ nghĩ đơn giản chắc là con nhỏ nhà kế bên đi học về nhưng không có chìa khóa vô nhà nên ngồi ghế đá nhà em xem TV ké đợi mẹ nó về. Con nhỏ hàng xóm năm đó cũng học lớp 10 rồi, cũng mặc áo dài trắng và cũng vài lần sang nhà em chơi vì không có chìa khóa vào nhà. Nhà em và nhà kế bên là cuối hẻm nên sân chung, ghế đá xài chung Nghĩ thế nên em gật gật đầu chào nó, nhưng nó không chào lại.

Em vừa quay lại xem TV tiếp thì ối mẹ ơi, trong tấm kiếng cạnh TV là 1 cái ghế đá trống trơn chưa từng có bóng dáng con người. Em nổi hết cả da gà da vịt, nhà thì tối, 3 chân 4 cẳng chạy lại công tắc bật đèn lên thật nhanh nhưng nó không lên Thế là em phi thẳng ra khỏi nhà luôn để xem có thật là ma, hay là con bé kia vừa ngồi đó mà đi đâu.

Nguyên 1 con hẻm trong ánh sáng nhờ nhờ, đèn đường thì chưa lên, nhà dân xung quanh cũng chưa ai đi làm về, hẻm vắng tanh vắng ngắt. Từ chỗ nhà em đến ngã rẽ gần nhất cũng phải 50-60m, 1 đứa con gái trong vòng vài giây có thể chạy nhanh đến thế?? Mà gió ở đâu tự nhiên tụ lại, cuốn đám lá vàng cuối năm xào xạc quấn quanh người em, em cảm thấy lạnh khủng khiếp, lạnh từ ngoài vào tận trong xương Không suy nghĩ gì nữa mà chắc chắn 100% cái em thấy là ma rồi. Em trở vào nhà, khóa cửa sắt lại rồi ra hàng Net gần nhà ngồi luôn, trong khi đợi ba mẹ em về…

Trên đây là những ghi chép về vong với khả năng tạo ra âm thanh, hoặc hình ảnh mà mắt người phù hợp có thể nhìn thấy được. Trong phần sau, gay cấn hơn nhiều, sẽ là các ghi chép sự kiện vong tác động lên vật chất, thậm chí là tự vật chất hóa chứ không còn là dạng sóng năng lượng nữa. Hi vọng các bác nhiệt tình đón xem

Ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ hàng ngày – Chap 4.1.a

VONG CÓ KHẢ NĂNG VẬT CHẤT HÓA, TÁC ĐỘNG VÀO VẬT CHẤT

Em gặp con bé mặc áo dài trắng ngồi ở ghế đá trước nhà là khoảng gần cuối năm 12, hình như là gần gần Tết Âm lịch. Từ lúc đó trở đi, phần vì em quá bận rộn học thêm luyện thi, thi thử… bla bla, phần vì em cũng bị áp lực khá lớn từ gia đình vì năm 12 em học hành chểnh mảng nên học lực không tạo được niềm tin cho gia đình – thế là em *éo còn tâm trí đâu mà nghĩ đến “nó” nữa.

Bẵng đi 1 thời gian, em cũng quên cmn luôn Và cứ thức khuya, tắm khuya như thường.

Đợt đó bài tập đang căng, tối không lo làm cứ cà lơ phất phơ nhởn nhơ để từ từ làm. Cuối cùng nó dồn 1 cục lại làm đến gần 1h sáng mới xong. Nhà chỉ còn mình em thức. Đèn sáng nên em cũng đâu sợ gì. Em mới rời bàn học lại chỗ tủ lạnh lấy nước uống. Đi đến gần tủ lạnh thì em nghe có tiếng:

Cạch, cạch, cạch… đều đều.

Cứ 1 giây có 1 tiếng “cạch” nho nhỏ.

Tủ lạnh nhà em lúc đó là mới mua, ngày thường chạy rất êm không thể có tiếng kêu như vậy được. Mà các bác biết đêm khuya thanh vắng nên cái tiếng động dù nhỏ đó nó lại rõ mồn một không thể nghe nhầm được: nó phát ra từ chỗ cái tủ lạnh!

Em lúc này đứng hình mất mấy giây:

Chết mọe, tự nhiên nhớ lại cái phim Ju-On của Nhật. Lúc nửa đêm mà có tiếng gõ cạch cạch là tiếng của 1 cái xác treo lủng lẳng đá chân vào tường!

Em quay lưng lại toan bỏ chạy về phòng trùm mền, lúc này là 2 hòn *ái đánh lô tô cmnr vì xung quanh còn mỗi mình

17 người thích truyện này

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar
wpDiscuz