The Khải Huyền ; Phần 1 – Chap 1 -> 6

Truyện Dài Kỳ “The Khải Huyền”. Tác giả: Đăng Minh. Truyện ngắn kể về cuộc đấu tranh để tồn tại của nhân vật “Tôi”, 1 thanh niên 22 tuổi đang học năm cuối của đại học tại Sài Gòn.

Cơn dịch bệnh mang tên “Rabs” vốn dĩ bắt nguồn từ 1 loại vacxin chữa bệnh đã biến hơn 70% dân số Việt nam trở thành những kẻ điên dại ăn thịt người, không đơn giản để đấu tranh và sinh tồn, đây còn là câu chuyện về lương tri của con người trong cơn cùng cực.

Đôi khi con người phải tự đấu tranh với chính mình và những người khác để giành giật lấy sự sống. Khi mà mưu mẹo, toan tính và sự nhẫn tâm trở thành chìa khóa của sự sống còn.

Không chỉ xoay quanh vấn đề sinh tồn của các cá nhân, ẩn sau cơn thảm họa là hoàng loạt yếu tố chính trị và thuyết âm mưu phản ánh 1 phần hiện thực xã hội và trật tự thế giới. Những con người bị đẩy vào bể khổ phải tự mình tìm hiểu và tìm đường thoát thân.

Người viết chưa từng trải qua bất cứ một trường lớp đạo tạo nào về kỹ năng viết văn và sáng tác, truyện được viết theo đạng hồi ký dài kỳ được đăng tải miễn phí trên các cộng đồng mạng. Chắc chắn câu chuyện sẽ có nhiều thiếu sót và lỗi kính mong bạn đọc bỏ qua.

Truyện Dài Kỳ "The Khải Huyền". Tác giả: Đăng Minh.

Truyện Dài Kỳ “The Khải Huyền”. Tác giả: Đăng Minh.

The Khải Huyền – VOZ truyện

Tác giả: Đăng Minh

Phần I. The Dailylife – Một Ngày Tồn Tại

Khi mà nước cũng hết thì những cái chuyện đơn giản và bình thường hàng ngày như đi toilet đến bây giờ cũng là cả 1 vấn đề lớn. Nước không có mà uống thì lấy gì mà xả toilet. Tôi chỉ còn mấy hộp sữa có đường và mấy hộp Vfresh cam, nhưng mấy thứ đó càng uống càng thấy khát, chỉ cầm hơi chứ sống dựa vào nó thì không được.

Mấy hôm nay trời mù, không ra ngoài được. Thực ra là được nhưng tôi không dám, trời mù dù chúng nó không dám ra đường nhưng lẩn khuất trong các ngôi nhà chúng nó vẫn lắng nghe động tĩnh, chẳng may tên nào đói quá sẽ nhảy ra vồ lấy tôi rồi kéo vào trong.

Lang mang quên giới thiêu, Tôi 22 tuổi, từng là sinh viên và có lẽ là kẻ sống sót duy nhất còn lại ở Sài Gòn. Giờ là ngày nào của tháng 6 2014 Tôi cũng không biết. Đã có 1 cơn đại dịch như zombie trên phim Mỹ và đã “xong” cả rồi, nhưng may thay Tôi thì còn sống.

Chúng nó cũng chẳng phải zombie, zombie là chết rồi nhưng mà đi lại được và ăn não người, không nói, không tư duy nhưng lũ này thì có. Họ mắc bệnh gì đó biến họ thành như điên dại, mắt đó ngầu lúc nào cũng long sòng sọc, miệng chảy dãi lỏng tỏng, da xanh ngoét. Tay chân thì khô đét lại vì thiếu dinh dưỡng, hệ miễn dịch cũng đi tong vì thấy con nào con nấy bị thương thì lở loét hết cả ra, dòi bọ lổm ngổm. Nói chung thì bề ngoài cũng như zombie nhưng thực ra cũng vẫn là một thực thể sống. Chúng săn theo bầy, sống theo ổ thậm chí theo gia đình, con lớn kiếm ăn cho con bé, có điều không thấy chúng nói chuyện, chỉ tru tréo lên như động vật mà thôi.

Thứ duy nhất chúng nó sợ là ánh sáng nhưng phải sáng như mặt trời, nắng thật gắt. Lúc này bọn nó hình như bị lòa, không thấy được. Còn trời tù mù như sắp mưa thì bọn nó vẫn có thể ra ngoài được có điều không được như trời tối.

Tóm lại Tôi quy cho bọn nó bị bệnh dại nhưng chưa chết mà thôi, ăn thì bọn nó ăn tất, có lần Tôi thấy nó ăn cả giấy các tông chắc vì đói quá, nhưng chủ yếu vẫn là người. Thịt tươi mà, 1 con thì nó xé ăn đủ no thôi, nạn nhân nếu sống cũng lây bệnh dại như nó.còn 1 bầy thì nó ăn không còn gì kể cả máu me cũng được liếm sạch sẽ.

Đôi khi đói quá chúng nó ăn lẫn nhau, cái này tôi chưa tận mắt thấy nhưng đêm đêm chúng nó vẫn túa ra đường, nếu tìm không thấy ai chúng sẽ nhảy bổ vào nhau. Thỉnh thoảng Tôi lại nghe vài tiếng tru tréo, thường là con này cắn con kia nên tru lên rồi nguyên 1 bầy xông vào xâu xé lẫn nhau.Sáng ngó ra thấy còn vài cái xương cẳng và xương sườn mỗi thứ 1 nơi. Cũng Không bấy nhầy cho lắm vì như Tôi đã nói là dọn khá sạch sẽ

Bản chất tụi nó là vậy nên Tôi chỉ ra ngoài được ban ngày. Cách đây hai tháng thì Tôi sống với 2 thằng nữa.1 thằng thì tham quá nên chết, 1 thằng thì cẩn thận quá cũng chết. Thằng Trung Tôi còn may mắn vì bị nhiễm bệnh rồi lên cơn, thỉnh thoảng thấy nó đi cà ngơ đầu đường lúc chập tối còn thằng Hùng thì bị ăn sạch không còn gì cả.

Giờ chỉ còn mình tôi trong nhà, mấy hộp đồ hộp và đồ uống đủ sống cho 1 thới gian nữa nhưng đã hết nước, cả tuần vừa rồi không nắng, Tôi sợ không dám ra ngoài. Nhà 4 lầu, cửa chính là cửa sắt rồi tới cửa kéo, thêm 1 lớp cửa kính 1 phân nữa nên Tôi không sợ chúng nó lao vô lúc ngủ, khi nào đi ra đi vô thì dùng thang dây vì mở cửa kéo ồn lắm, mấy con trong ổ dễ nghe thấy, đến tối chúng nó lại đổ ra lùng xục. Vậy nên Tôi dùng thang dây, tay chân tụi nó cứng, leo không được, cùng lắm là đu đu thôi, có gì Tôi sẽ cắt dây, chứ mở cửa kéo ra 1 bầy 4-5 con nó ập vô thì vô phương chống đỡ

Cách nhà 30m tôi có đậu sẵn chiếc Triton của ông hàng xóm, thường thì leo xuống xong Tôi phi tót vô xe lái đi kiếm đồ, hôm nào trời thiệt nắng thì chạy lòng vòng xem ai còn sống không nhưng thường chỉ là vô vọng.

Đường phố vắng tanh, xe máy xe hơi vứt ngổn ngang trên đường như phim, rồi cỏ cây um tùm các góc phố. Nhà nào khóa cửa thì thôi chứ có cửa thì không nên đứng ngoài nhìn vào, cái đó là ổ của tụi nó sợ nhất là mấy con còn khỏe, nó có thể nhắm mắt nhảy ra quặp mình xong lôi vô. Xương xẩu da thịt thì đầy đường, mới đầu còn sợ sau có lần Tôi lượm chọi vô ổ tụi nó xong rồi chạy.

Vũ khí trên người Tôi là 1 cây kanata của Nhật chừng 1 mét nặng 2 cân, 1 con dao đi rừng , 1 cây AK-47 của Liên xô double mag ( 2 băng đạn dán ngược với nhau để thay cho nhanh, chỉ cần lật ngược lại cắm vô) và 2 băng rời nữa tổng cộng là 4 băng, đạn Tôi chỉ nhét 25-27 viên/ băng vì nhét nhiều để lâu không bắn sợ lò xo nó chùng. Sơ sơ trên người tầm chục ký khá là nặng. Hồi chưa có tactical vest là áo đựng đạn phải nhét đùi nhét lưng quàn chạy nó cấn đau lắm. Sau qua câu lạc bộ súng sơn lượm được cái áo dù hơi rộng nhưng cũng ra dáng 1 tý. Ban ngày thì vác Ak ra bắn vô tư, miễn sao bắn xa nhà, tại vì tụi nó cũng khôn lắm, bắn từ sáng mà cả quận nó nghe là tối nó kéo đến đông đặc. Ban đêm mà bắn thì xin lỗi anh luôn, trừ khi anh đủ đạn bắn tới sáng không thì chỉ có chết

Cây Kanata là Tôi lấy trong căn biệt thự của 1 ông chung đường, cây AK thì thấy lượm ở chỗ cầu kênh tẻ, cái chốt của mấy anh CSCĐ ở đó bị tụi nó hốt nên còn súng không ah, cái áo chống đạn cũng không còn. Có cả khiên với mũ nữa mà khiên không biết lấy làm gì, mũ thì dính máu và nặng quá Tôi không lượm. Mấy ổng chống bạo động gì mà đạn AK mỗi anh 5 viên, súng lục thì toàn đạn cao su. Hồi sau tôi phải ra kho quân nhu của mấy ổng mới lụm đủ đạn, mà hồi đó còn 2 thằng kia mới dám đi ,giờ mà bắn hết chắc mang súng bỏ đi. Hồi vào kho có cả MP5 và shotgun của Tiệp khắc nhưng AK vẫn hơn cả, ít hóc đạn, bắn mạnh và xuyên còn MP5 tuy nhẹ nhưng chỉ tạch tạch như mèo so với cả đám lố nhố hàng chục con đang chạy tới,chúng không phải là zombie nên không cứ phải nhắm vào đầu, cứ nhắm vào nội tạng là được. Shotgun chỉ bắn tầm gần, nặng và đạn giới hạn nên tôi thường không đem theo.

Bắn giết bao nhiêu con rồi Tôi cũng không nhớ, gần thì Tôi dùng dao cận chiến xa thì bắn rồi chạy. Thường ban ngày tụi nó trốn, Tôi đi kiếm đồ ăn vô bắn chết hết như đi săn. Đêm tụi nó săn ngược lại mình vậy là công bằng.

Tụi nó Tôi chia làm 3 loại, loại 1 là mấy con to, đô con, còn khỏe thường là mới bị dịch, loại 1 này tụi nó chạy được, gặp chỉ có nước bắn chứ không tụi nó rượt dữ lắm và là mấy con đầu đàn. Loại 2 loại lâu bâu, dí mình thì không lại nhưng mà tụi nó làm 1 đám quây mình lại cũng khá là căng, tụi này chậm hơn, chạy cà bạch cà bạch. Loại cuối là mấy con què quoặt tong teo và tụi con nít, tụi này thường được 2 tụi kia nuôi vì không còn khả năng kiếm ăn.

Quay lại tình trạng ban đầu, Tôi tính chiều nay nắng thì ra ngoài kiếm nước vì khát quá rồi nhưng chắc không được, đợi tới mai thì kiểu gì cũng phải ra. Khổ nỗi nước ngoài siêu thị đã hết giờ chỉ có lùng ở tiệm tạp hóa hay nhà dân mới có. Hồi trước còn 3 thằng, thay nhau đu lên bể nước hàng xóm mà lấy, giờ còn 1 mình Tôi không dám đu với lại bể nước quanh khu vực cũng bị tụi Tôi hút sạch rồi. Quên nói là Tôi ở quận 7, gần cầu kênh tẻ với siêu thị lotte.

Khu này là khu bàn cờ, năm chục mét có 1 cái ngã tư, có chuyện gì dễ chạy mà tụi nó không vây được. Chứ ở mấy chỗ khác, tụi nó bịt 2 đầu chỉ có chết.

Miệng khô quá, môi nẻ ra muốn giựt từng mảng xuống cũng được, trời Sài Gòn không nắng nhưng hừng hực gió lào, bức bối không thể nào chịu được. Gía mà được tắm, giá mà có máy lạnh, giá mà có nước mát. Trời ơi, những thứ mà trước đây quá đơn giản thì bây giờ lại là 1 sự khát khao và thèm muốn hơn bao giờ hết. 1 mình Tôi trong phòng, cánh cửa mở hờ không đem được bao nhiêu ánh sáng. Tôi nằm ngửa trên đệm, duỗi thẳng tay chân và nhắm mắt, mồ hôi rít rịt trên da thịt và chua ngoét, đầu óc u u. Tôi thường nhằm mắt rồi suy nghĩ, theo dòng suy nghĩ sẽ hiện ra bao nhiêu là hình ảnh là đồ ăn, nước uống là bờ biển là món bánh xèo là ly café, là bất kỳ cái gì tôi muốn. Tôi cố nhớ lại từng chi tiết của 1 cuộc sống hàng ngày, thức dậy, ăn sáng rồi đi học, đi chơi nhưng tuyệt đối tôi không muốn nhớ tới ai cả. Gia đình, bạn bè …mất hết rồi…tôi không muốn nhớ.

Tôi cứ nằm như thế, giờ này qua giờ khác, thỉnh thoảng tôi cử động cái tay 1 chút, để chắc rằng mình còn sống và vì tôi không muốn mở mắt, mở mắt sẽ chỉ thấy 1 cái trần nhà trống trơn cuốn đi hết những dòng suy nghĩ. Cô đơn, lạc lõng, buồn, sợ hại, lo âu, những gì tột đỉnh đau khổ của 1 con người. có lần tôi kê súng vào họng nhưng không bóp cò được, không thể được. Cũng có lần tôi chờ chúng nó tới, 5 bước, 3 bước, tôi mong nó nhảy lên vồ lấy tôi nhưng không, tất cả như 1 phản xạ … tôi siết cò. Thứ quý giá nhất tôi có là giấc ngủ, nhắm mắt lại, thời gian cứ trôi đi và tôi không biết gì hết, đôi khi tôi còn được mơ, mơ về với gia đình, được ăn cơm, được chơi với cháu trai cháu gái, tôi muốn ngủ, bao nhiêu cũng được, ngủ cho đến ngày cuộc đời này được cứu rỗi.

Nhưng cái gì rồi cũng quen, con người rồi cũng sẽ phải sống. Tôi có thời gian suy nghĩ và chiêm nghiệm, tôi định nghĩa được bao nhiêu là thứ bao nhiêu là nguyên tắc, tôi như 1 triết gia, tôi thấy nhiều điều tôi chưa thấy và có lẽ nếu trở về như cũ tôi sẽ lam được gì đó thật lớn lao. Ngoài ngủ, việc ra ngoài cũng đầy thú vị, nó như 1 cuộc đi săn và tôi là người thợ săn nhưng cũng có cảm giác bị săn, 1 cái gì đò rất mạo hiểm nhưng hấp dẫn. Vào hay không vào, có hay không có, lấy hay không lấy, những quyết định có thể rât táo bạo rồi hả hê hoặc hối không kịp. Nhưng sống tới ngày hôm nay thì tôi không phải là 1 kẻ táo bạo.

Tôi có 1 nguyên tắc để giữ mình sống đó là tính 3 bước tức là làm chuyện đó phải tính toán, nếu không được thì phải trả giá như thé nào, bước thứ 2 là phải có giải pháp dự phòng , và nếu plan B không đước thì cần có plan C.

Cuộc sống ở đây không như phim, tôi không ngu mà thò đầu vào 1 cái shop&go tối đen như mực với đầy máu vương vãi để đổi lấy vài lon nước hay bịch bimbim, không bao giờ. Tôi thà cho nó “sáng nhất Sài Gòn” rồi vào lượm mót vài thứ còn sót lại còn hơn liều mạng. Phim cần kịch tính, cần thót tim, cần hồi hộp. Tôi là thằng chó chết duy nhất còn sống ở SÀI GÒN thì cần gì phải thể hiện ?

Đôi khi đói quá đầu gối cũng phải bò, cũng cần chút xíu mạo hiểm và quyết đoán như bây giờ. Tôi còn gạo nhưng khong thể nấu nó với nước Vfesh được, tôi cần nước. 3h24 nếu tôi ra ngoài thì còn khoản 2 tiếng trước khi tắt nắng, hoặc hôm nay sẽ ăn mì gói sống. Quyết đoán nào

Quyết đoán nào…

Được rồi, tôi sẽ ra ngoài. Nhưng đi đâu, nước ở đâu ? cái Lotte mart gần nhà đã sạch nước, các tiệm tạp hóa cũng vậy. Chỉ có 2 cách là xô cửa vào nhà dân tìm bình nước còn sót hoặc tìm tiệm tạp hóa bên Q4. Gần mà chắc, thời gian không có nhiều tôi sẽ tìm nước trong nhà.

Tạm mô tả về tôi, như 1 thằng phiến loạn ở Syria lỉnh kỉnh đủ thứ, giày boots, quần jeans, áo thun và áo chứa đạn. Tôi cao 1m78 và nặng 60 ký lô, 6 múi, sức bền 2 cây số với đủ phụ tùng và 4km nếu không có phụ tùng. Quần áo càng gọn càng tốt, áo tay dài sẽ khiến nó chụp lấy bạn dễ hơn, kể cả đầu tóc càng trọc cũng càng tốt nhưng bao tay là phải có, đấm vào nó bị xướt tay là chết vì virus lây qua đường máu và dãi.

Leo lên sân thượng, đo góc mặt trời để tính thời gian trời tối, trừ hao 30p. “Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng, ngày tháng mười chưa cười đã tối”, cách chính xác nhất để biết bao giờ trời tối là coi mặt trời nằm ở đâu chứ không phải là đồng hồ. Nhìn xuống đường thấy trống , tôi đu thang xuống và leo lên xe. Làm việc khoa học cũng là cách giữ cho tôi sống, các khu tôi đã kiểm tra và sục xạo được gạch bỏ trên bản đồ, tôi cần đi qua khu Huỳnh Tấn Phát để kiếm nước. Nhà được khóa ngoài là nhà bị chủ bỏ đi, không có ai, không vào nhà ống vì nhà ống chỉ có 1 đường vào, bị bịt coi như chết, tôi thường lựa biệt thự nhà có sân vườn. Thường phải có cửa kính, 2-3 phát đạn là có thể vọt ra. Lái xe hơi, mẹ ơi điều mà trước đây nằm mơ tôi mới được thấy giờ thì tôi có thể tới salong auto 1 thùng xăng và lựa chiếc nào tôi thích.

Nhưng tôi cần thứ gì để giữ mình sống nhiều hơn, đây là chiếc Triton 2 cầu, thùng sau để vừa 1 chiếc xe máy, xe được độ chế vài tấm thép chịu lực , có thêm tời kéo, xích cứu hộ,. Tất nhiên là tôi không dùng nó dể cứu hộ ai hay để ai cứu mà để phá cửa. Thùng sau xe là chiếc Ducatti monster, như tôi đã nói , làm cái gì cũng có plan B, tất nhiên chiếc Triton bị lủng lốp thì tôi cần phải có cái gì để về nhà, có lần xe cán đinh ở Nguyễn Văn Linh, nếu chạy bộ về nhà thì thân tôi có lẽ giờ đã thành đống máu me nào đó trên đường.

Lái xe vòng vèo qua đủ thứ ngổn ngang trên đường từ xe hơi, xe máy đén cả nhứng thứ không hiểu trong con hoảng loạn người ta lôi ra làm gì như giường chiếu và cả bàn ghế. Đến khu biệt thự, tôi đi chậm chậm, tôi cần tìm 1 căn càng to càng tốt, nhà của những người giàu lúc nào cũng thú vị hơn cả. Đây rồi, có 1 căn màu trắng, lền lát gạch đỏ, khóa ngoài, tôi luôn thích màu trắng, dừng xe, móc tời vào cửa, leo lên xe de sát cửa rồi lấy đà kéo phăng chúng đi. Tiếng xích và cửa sắt đổ loảng xoảng nhức óc, tối xuông xe, lên đạn rồi tiếng vào. Cửa chính là cửa gỗ, kê nòng vào ổ khóa, nhắm mắt, bắn 2 phát. Mảnh gỗ văng khắp người, lúc còn nhiều lựu đạn thì tôi thích giật lựu đạn hơn nhưng cái gì vui đến lúc cũng phải hết.

Tiếng cửa gỗ lâu ngày kẽo kẹt nghe rợn người, trước khi tiên vào bất kỳ đâu phải kiểm tra 3 thứ, 1 là nền phải bụi bặm chứng tỏ không ai đi lại, hai là phải có ánh sáng, ba la phải có trên 2 đường thoát ra. Đây là 1 căn nhà đẹp, toan đồ gỗ cao cấp, cái TV led 50 inch mỏng như lá lúa vậy, nền đầy bụi và căn nhà khá sáng nên tôi yên tâm nhưng không thấy đường ra thứ 2.

Tới đây rồi đành liều vậy, qua phòng khách là tới ngay căn bếp. có 1 bình Lavie 19l còn hơn phân nửa, tôi đã thấy nhưng chưa vào ngay được, vì không quan sát được toàn bộ gian bếp, đưa súng lên tôi bược vào. Cái khoảnh khắc lướt qua cạnh tường để nhìn vào 1 căn phòng luôn khiên tôi thót tim nhất, cò súng được siết tới mức chỉ cần kéo nhẹ là nó sẽ kéo 1 tràng khiến cho bất cứ cái gì đang nhảy bộ vào sẽ văng ra lại, im ắng đến mức tôi nghe được mạch trên 2 thái dương, hít 1 hơi tôi đưa đầu vào

………..Phù……. không có ai, tôi thở phào rồi bưng bình nước lên dốc ngược vào họng cho đã khát, rồi cả rưới lên đầu cho trôi đi cái mùi chua ngoét, nhưng 1 bình thì chưa đủ. Tôi vặn vòi bếp, mở tủ lạnh. Không có nước. Mẹ ! không có nước, đảo 1 vòng trong nhà vẫn không có gì, tủ lạnh toàn đồ mốc meo và thối vô cùng, tủ bếp chỉ còn lại mấy thứ gia vị linh tinh để nấu ăn. Lôi bình nước ra salong tôi ngồi phết xuống, còn 1 tiếng đồng hồ.

Nên ra xe đi về hay tìm căn thứ 2? Căn thứ 2, tôi nghĩ…

Quăng bình nước lên thùng xe, tháo băng đạn, kéo khóa nòng để văng viên trong nòng ra, lên xe và đề máy vô tình tôi nhìn vào kính hậu để chuẩn bị de ra chợt thấy con đường đầy cỏ lấp bên cạnh căn nhà, “bể bơi”, tôi nghĩ…”nhà rộng như vậy phải có bể bơi”.

Hăm hở tôi trèo xuống, lại lên đạn tiến vào, mấy cây chuối cảnh che tán làm con đường khá tối và u ám như vào cõi chết vậy, bình tĩnh đưa súng lên và bước tới, 1 bước, 2 bước tôi đã thấy thềm bể, thêm 1 bước cả 1 cái bể bơi 30m2 lộ ra trước mặt. có điều nước xanh lè màu tảo. Kệ nó ! có còn hơn không, Tôi quay lại xe xách can để múc nước. vì khuất tầm nhìn nên tôi phải gài ‘’dây báo động” ở cổng rồi mới quay vào. Dây báo đông là 1 sợi dây 5 mét bằng thép, trên có buộc 3 lon sữa bò bỏ sỏi, khi vạn bất đắc dĩ vào vào chỗ nào chỉ có 1 đường ra thì phải gài dây báo động dể chúng có tiến vào bịt hậu thì nghe tiếng còn quay ra bắn trả cho kịp. Múc 4 can 30lít xách ra thì trời vừa sẩm tối, nhưng mà nước có xài được không, mùi hơi tanh nhưng tôi muốn kiểm tra liệu còn có gì dưới bể ? có cây sào vớt lá tôi chọc xuống ngoáy vài vòng, ơn trời, chẳng có gì dưới đó vì thỉnh thoảng vài cái xác chết chìm ở đâu đó nổi lên cũng không có gì lạ.

Yên tâm quay ra xe, tháo dây “báo động” và thay bằng dây “bảo hành”. Dây bảo hành chỉ là sợi dây dù, cột chắn ngang cửa ra vào những nơi tôi sẽ trở lại vài vòng để chắc chắn lần sau quay lại sẽ không có “tàu lạ” ở trong đó, nếu dây đã đứt coi như có “Tàu lạ”. Lại lên xe, tháo đạn trong nòng, lái về. Vừa về tới cũng là lúc trời tối, 4 can x 30 lít là 120 lít tức hơn 1 tạ 2.

Vác lên thang dây chỉ có nước tréo họng, Tôi lôi chúng sền sệt từ xe về nhà rồi quăng đó, chỉ đem bình lavie lên nhà, mấy cái can nước sáng mai mở cửa sắt ra lấy chưa muộn.

Leo lên, tháo đồ, tẩm cái khăn ướt và lau sơ, ôi mẹ ơi mát quá. Lại nằm ngửa ra, nhắm mắt và hài lòng, có điều cái bụng cho tôi hài lòng không lâu. Mò xuống bếp, nước hiếm nên tôi có thể tạm bỏ qua màn vo gạo, lương thực không phải là mỗi lo quá lơn vì 1 bao gạo có thể ăn hàng tháng trời và gạo thì ê hề khắp nơi và vô cũng dễ kiếm thêm nữa nó lại không hư, nước mắm cũng vậy. Tôi có bếp và bình gas, 3 bình là đằng khác nên chuyện nấu nướng không quá khó chỉ có điều tôi thèm đồ tươi, thèm bát canh rau muống, thèm miếng thịt bò tái. Giờ ăn chỉ để sống, thường tôi ăn với đồ hộp hoặc cơm trộn mấy hũ sốt BBQ, miệng khô khốc uống nước cho trôi vậy.

Lại xong bữa tối, giờ từ kẻ đi săn tôi trở thành bị săn, buổi tối thú vui duy nhất là ôm mền lên sân thượng nằm. Tôi sẽ kể về 1 buổi tối của tôi, đêm nay có trăng nên tôi cần phải trùm mền nếu không chúng sẽ thấy dáng người và hò nhau bu lại, tôi nằm rạp xuống nền gạch còn ấm nóng bởi cái nắng sài gòn. Mắt trời tắt hẳn, chúng túa ra ngoài, 1 vài con rồi cả đám, lơ ngơ, đi khập khiểng, con đứng,còn ngồi, con lết lát từng bước. Chúng cứ đi mà chẳng biết đi về đâu, đôi khi tôi còn thấy chúng đáng thương, có cả những con mẹ lôi sềnh sệch đứa con của mình hay ôm lấy xác chúng nó. Những con khỏe hơn hay đói ăn thì sục sạo, nhìn vào từng nhà, cào tay vào cửa với 1 cái hy vọng nào đó cánh cửa sẽ đổ sập . Trăng sáng, sài gòn hoa lệ trước đây giờ không 1 ánh đèn, tôi mong 1 ánh sáng le lói ở đâu đó để biết rằng mình không 1 mình nhưng chỉ là hy vọng. trên này như 1 đài quan sát của tôi, tôi có 1 cây đèn lazer 3wat để hy vọng nếu có ánh sáng sẽ rọi về hướng đó để liên lạc và cả 1 đống củi cùng chai xăng.Giống như Robinson trên đảo hoang vậy, tôi sẽ đốt chúng nếu thấy máy bay, nhưng xui xẻo là đống cũi đã mục ruỗng mà chưa 1 lần được sáng lên.

Tôi nằm mãi, suy nghĩ mông lung mãi có khi thiếp đi khi nào không hay. Nhưng hôm nay thì không, tôi cần đặt cho bọn chúng 1 cái tên, thực lòng dù họ đã mất hết tính người nhưng tôi vẫn ái ngại khi gọi họ là “chúng”. 1 Cái tên gì đó như 1 căn bệnh, tiếng anh bệnh dại là Rabies nên tôi sẽ gọi họ như vậy “Rab”. Bọn “Rab”, già trẻ lớn bé, không chừa 1 ai, đủ mọi thành phần từ những tay đại gia vòng vàng còn xúng xính, đồng hồ rolex sáng chói cho tới mấy cô nàng hot girl đầm váy rách nát miệng đầy máu, giàu mà làm gì giờ cũng ngáo ngơ cả mà thôi. Tội nhất là mấy đứa con nít, có đứa không còn nguyên hình hài, lê lết bênh vệ đường chờ chết, có buổi sáng tôi xuống đường thấy 1 đứa bị ăn nát 2 chân, đang cố bò vào mái hiên nhà để tránh ánh sáng thiêu đốt. Nó bất lực, 2 tay cào rát trên mặt đường tóe máu, tôi tiến lại nhưng vì mắt đã lòa bởi mặt trời nên nó không thấy và vẫn gào thét trườn đi. Nó tầm 9-10 tuổi, 1 đứa con trai, đáng lẽ tôi nên cho nó 1 phát súng ân huệ, để giải thoát cho nó, tôi kê súng lên đầu nó vẫn không biết cứ trườn đi. Đang định kéo cò thì tôi thấy trong túi quần nó lòi ra 1 tờ giấy, tôi lấy ra đọc mấy dòng chữ viết vội:

“Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Tôi Nguyễn Thị Hằng vắng số không còn sống được bao lâu để lại con trai tôi Hoàng Tuấn Anh sinh ngày 23/4/2004, Lạy ông đi qua bà đi lại đại từ đại bi cưu mang cháu, cứu cháu qua khỏi cơn bi cực. Gia đình tôi có tài sản giấu ở Két sắt trong nhà đủ cho ông bà chú bác sung túc, ngàn lạy ông bà,vạn lạy ông bà cứu cháu, cháu sẽ chỉ chỗ lấy tài sản

Mô Phật”

Đọc xong tờ giấu mà lòng đau như cắt, tôi quay lại xe lấy miếng bạt phủ trên chiếc xe máy ra che cho nó, thoát khỏi ánh nắng thằng bé bớt đau đớn và nằm yên. Không thể làm gì hơn, tôi bỏ đi.

Dù đã bắn giết không biết bao nhiêu Rab tôi vẫn hạn chế nhất có thể, vì họ chỉ bị bệnh mà thôi, tôi vẫn hy vọng họ có thể trở lại bình thường hoặc tự khỏi bệnh. Thường thì tôi bắn vào chân chọ họ ngã quỵ xuống nhưng nếu đông quá thì vẫn phải cứu mạng mình trước.

Đêm sài gòn có chút gió mát, tôi úp người lại kê 2 tay làm gối và nhìn xuống, dưới kia họvẫn đi lại, lùng sục, tôi lôi ống nhòm ra quan sát.Đêm nào cũng vậy nên tôi cũng nhận ra nhiều “người quen”, tôi cũng đặt tên cho họ, Hải Anh Hot girl chẳng hạn, dù đã biến thành thứ sống dở chết dở nhưng cô ta vẫn đẹp 1 cách không chối từ được,hôm này Hải Anh có vẻ yếu hơn mọi ngày, chỉ ngồi ở vệ đường nhìn qua nhìn lại coi bộ chờ thời. Hải Anh có lẽ 20t, áo ctop top màu trắng thể hiện được những gì cần thể hiện và quần short jean, tóc vàng hoe. “Phải chi em ấy không bị bệnh” lúc nào thấy Hải Anh tôi cũng đều nghĩ như vậy rồi phì cười. Tối nay tôi còn thấy có cái Bảo Lựu Đạn, thằng cha đô con to khỏe xăm đầy mình, lúc nào cũng chạy tới chạy lui lùng sục khắp mọi nơi, có lần hắn lôi đâu về được 1 cái chân giò rồi 1 mình “chiến” hết với lũ còn lại, xem bọn họ cắn xe lẫn nhau cũng là 1 thú vui. Chút gì đó tính người vẫn còn nên họ cũng vỗ ngực, tru tréo như hàng tôm hàng cá rồi mới lao vào nhau, tôi luôn thích màn dạo đầu này nhất.

Mãi cũng hơn 9h tối, tôi quay vào đi ngủ. Trong phòng có nệm, có bàn ghế, thùng đạn và mấy hộp nước, có toilet trong phòng mà chỉ dùng để đánh răng rửa mặt. Phòng chỉ có cửa sổ thông với giếng trời, hôm nào đọc sách thì tôi dùng đèn tuýp thắp bằng ac-quy, còn không tôi đốt đèn cồn, khi nào hết tự tắt. Đèn cồn không sáng, chỉ le lói nên không làm chói mắt. Cởi hết quần áo tôi leo lên giường, lúc nào cũng 1 thân mình , lúc nào cũng suy nghĩ nên tôi không muốn suy nghĩ nữa. Có bao giờ bạn tự hỏi, không phải đi học, không có internet, không có TV thì bạn làm gì hết 1 ngày ? Cũng chẳng có ai để gặp. Tôi thì phải kiểm việc để làm, lập kế hoạch, tập thể lực, lau chùi nhà cửa súng đạn, mài kiếm, giặt quần áo, cạo râu, tỉa lông mày , trời ạ có hàng tá thứ bạn phải làm vì quá buồn chán, những thứ trước đây bạn chưa hề làm. Có lần tôi lôi về được 1 đống màu vẽ, cũng tô tô vẽ vẽ với hy vọng khi con người trở lại thời hoàng kim nó sẽ nằm trong 1 bảo tàng nào đó với danh nghĩa là bức họa ra đời trong một giai đoạn tăm tối của loài người.

Cuộc sống cứ như vậy, ra ngoài, lo ăn, lo uống, rồi làm đủ thứ trò. Tôi rất tinh tươm sạch sẽ, không như những gì mọi người đang nghĩ vì chăm sóc bản thân cũng là 1 cách giết thời gian mà. Đôi khi tôi ước có 1 người bạn, ngồi đó thôi, không cần nói gì cũng được, ngồi đó chỉ để tôi thấy không còn cô độc, để tôi quan tâm chăm sóc, để đồng hành bên cạnh ghế lái. Tất nhiên tôi đã từng có bạn đồng hành nhưng họ “đi” cả rồi.

Thời gian rảnh rỗi khá nhiều nên tôi cũng có những kế hoạch lớn, tôi định rời thành phố, biết đâu ở bên kia con người ta vẫn khỏe mạnh, có những trại tập trung, có quân đội bảo vệ. Cả nước Việt Nam này hơn 90tr dân, phải có ai đó còn sống, phải có những con người như tôi chứ. Tôi đã chuẩn bị,tập trung đạn dược, chuẩn bị phương tiện nhưng như tôi đã nói, tôi không phải là kẻ mạo hiểm. Tôi cần người đi với mình, lỡ độ đường xe hư hay bị nhóm khác phục kích cũng có nước bỏ mạng,vì vậy nên kế hoạch tới đây đành bế tắc

The Khải Huyền – VOZ truyện – Phần II: The beginning – Bắt đầu

2.1

9 tháng trước ……

Sài gòn những ngày cuối tháng 11, nắng – nóng, oi ã và ồn ào như bản chất vốn có của nó. Người ta vẫn cứ đi đi lại lại, vẫn cứ sống như bao nhiêu năm nay, họ có biết đâu đó là những ngày cuối cùng. Hôm đó tôi về nhà, trên wall facebook xuất hiện đường link của thằng bạn share lên từ BBC“ HIV Antivirus has founded” …”không sớm thì muộn” tôi nghĩ…

Click vào link, những nhà khoa học ở ĐH nào đó đã tìm ra antivirus, HIV là virus di truyền từ khỉ sang người, gây suy giảm hệ miễn dịch lây qua máu và đường tình dục là chủ yếu. Bao nhiêu năm qua người ta không tìm được cách diệt nó vì cơ chế sinh sôi quá thông mình đó là sống dựa vào bạch cầu. Người ta mới chỉ tìm ra cách làm chậm quá trình chứ chưa tìm ra vacxin cho tới ngày nay. Các nhà khoa học này không tìm cách diệt nó mà làm tiến hóa nó, biến chúng sang 1 dạng khác rồi cấy ngược vào máu người bệnh, biến thể này sẽ giành ăn với loại virus cũ và loại bỏ chúng, biến thể này “được cho là vô hại”. Thế là thuốc chống HIV ra đơi, 2 tuýp, 1 xanh -1 đỏ, người nào đã nhiễm bệnh thì chích tuýp đỏ trước, 3 ngày sau chích tuýp xanh. Ai không bị bệnh chỉ cần chích tuýp xanh để phòng bệnh. Ơn trời ông Johnny Cooper,công thức chế biến được phân phát miễn phí cho các tập đoàn dược và được chính phủ mua về phân phát, nhờ công lao ấy người ta đã định tạc tượng ông ta bênh cạnh tượng Nữ Thần Tự Do ở New York.

Cả thế giới hồ hởi tung hô 1 thành tựu của thế kỷ 21 mà bao nhiêu năm nay người ta làm không được, cứu sống cả trăm triệu người và bảo vệ cả tỉ người. Các tập đoàn đa quốc gia sản xuất ào ạt, những nước giàu như Mỹ và châp âu phân phát free như kẹo mút trên đường.Chính phủ Việt Nam cũng nhập và sản xuất, 50k/ tuýp, chỉ cần đè lên da và ấn mạnh trong 3 giây, áp xuất nén sẽ đẩy 2ml vacxin vào thẳng trong máu. Căn bệnh ngày trước người ta sợ còn hơn hủi thì nay cũng chỉ như bệnh cảm cúm. Thế là người người nhà nhà mua về dùng,các cơ quan nhà nước như Công An, Hải quan, thuế vụ được phát miễn phí , Tờ báo cuối cùng tôi đọc ghi rõ “12 triệu liều vacxin chống HIV đã được phân phát”. Trời ạ, 12 triệu !

Nạn nhân đầu tiên là ở Mỹ, ban đầu người ta lấp liếm, người ta gắn cho nó là 1 loại bệnh cúm gì đó mới mẻ như kiểu H5N1 hay H3N9 gì đó đó. Chính trị mà, dân ngu thì biết gì được chứ, thế rồi ít lâu sau đại dịch bắt đầu trên cả thế giới và không thể nào kiềm chế được bởi cái kiểu bưng bít thông tin này.

Hôm đó là 1 buổi chiều thứ 7, tôi đang trong phòng gym thì nghe tiếng xe đổ, 1 ông trạc 40 tuổi lái chiếc Air Blade màu đen đổ vật vào lề. Người ta xúm xít lại coi vì ông này nằm vật ra, tay chân co quắp lại, le lưỡi ra rồi co giật liên hồi, miệng thì sùi bọt mép còn mắt thì trợn trắng lên. Người thì bảo giật kinh phong, người thì bảo trúng gió, họ hò nhau khiên ông ta lên xe chở đi bệnh viện. Tôi cũng lại phụ 1 tay, vừa kẹp 3 xong thì ông ấy quặp tay ôm lấy anh cầm lái rồi cắn vào cổ không thương tiếc. Mọi người bắt đầu la hét vả tản ra, mấy anh chung phòng Gym nhảy vào lôi ông ta ra cũng bị cắn và cào cấu. Máu đỏ lè cả 1 khoản đường, cho tới khi có người đem đâu ra tấm mền trùm ông ta lại rồi thay nhau đè lên mới yên.

Công An tới, họ còng ông ấy lại cột miệng rồi lôi lên xe chở đi. Và không chỉ 1, những ngày tiếp theo hằng trăm vụ liên tiếp xảy ra, mấy tờ báo lá cải thì giật tít liên hồi, dân chúng thì hoảng loạn. Băt đầu có những dòng người rời thành phố, các trung tâm thương mại và mua sắm bị bủa vây đông nghẹt, họ mua xăng, lương thực, nước uống tất cả những gì có thể ăn được và uống được. Tôi gọi giai đoạn này là trật tự vì ít ra con người ta “Vẫn là con người”, lực lượng cảnh sát thì trải dài ở khắp nơi chờ chực có người lên cơn liền nhảy vào dùng roi điện kiềm chế rồi trói lại, sau đó Bắt đầu có lệnh cách ly,.

“Mọi người chú ý ! những người đã từng dùng vacxin chống HIV có biểu hiện lạ cần được cách ly bằng cách tới các trung tâm y tế và an ninh gần nhất…”

Mấy chiếc xe thùng bắt loa cứ chạy đi chạy lại giữa các con phố, cũng có người đến bệnh viện, vừa có biểu hiện họ sẽ được tiêm cho thuốc an thần và chuyển vào khu cách ly.

Nhưng không thể nào mà gom hết lại được, 12 triệu liều…

Bạn có muốn đem vợ chồng, con cái, cha mẹ mình đem đi cách ly ? Không ! không dễ gì người ta làm điều đó, thế là họ nhốt người thân của mình trong nhà cho tới khi bị cắn bới chính những người đó. Lực lượng cảnh sát cũng bắt đầu “lên cơn”, họ ngã vật ra giữa ngã tư đường hay trước siêu thị làm cho hàng ngàn con mắt sợ hãi đến cuồn loạn, sự sụp đổ của những luật pháp cuối cùng.

Sang đến ngày thư 4, con số người “lên cơn” đã quá nhiều và không thể cách ly được nữa. Chính phủ chuyển sang cách ly vùng , khu vực các quận và cửa ngỏ ra vào Thành Phố bị khóa chặt, hàng rào lô cốt được dựng lên bởi cảnh sát, không phận bị khóa, không có chiếc máy bay nào cất cánh trừ mấy chiếc MI-8 và UH-1 của quân đội bay vòng vòng . Đã có tiếng súng đì đùng trong thành phố, tối hôm đó bạo loạn xảy ra.

Dòng người ở trong cứ ngỡ mình là khu cách ly nên đòi ra ngoài, dòng người ở ngoài thì lại nghĩ ở trong là khu an toàn, họ bồng bế lôi kéo con cái xô đẩy cho bằng được để qua hàng rào. Giữa những đám đông có những người “lên cơn” cắn xé, trong cơn sợ hại họ lấn tới hàng rào mặc cho súng nổ.

Ngồi ở nhà tôi nhìn ra cầu Kênh Tẻ, cảnh sát 2 bên cầu cứ bắn cho đến khi bị dồn lên giữa cầu, thế rồi chết hết, bị dẫm chết, cắn chết và đánh chết. Sài gòn từ đó đã chết.

Vậy trong lúc đó tôi làm gì ? Tôi thuê căn nhà trọ này với 2 đứa học chung trường, 1 đứa tên Hùng 1 đứa tên Trung đều quê Vũng Tàu, riêng tôi quê Buôn Ma Thuột. Sinh viên mà, lo ăn lo mặc chứ bệnh hoạn khi nào tới hãy lo, dù có nhiễm đi chăng nữa cũng chữa được thì việc gì phải vội, 3 thằng chúng tôi không ai dùng vacxin.

Từ cái hôm thấy nạn nhân đầu tiên lên cơn trước phòng gym tôi đã ra cây ATM rút hết tiền để mua lương thực vì tôi không lạ gì với mấy cảnh tượng này trên Phim Ảbg, điện thoại và internet vẫn dùng được. Tôi gọi về nhà, Mẹ bảo Ba Mẹ không có dùng vacxin và trên này mọi thứ vẫn bình thường làm tôi an tâm phần nào. Tôi đã định về nhưng nhấn nhá vì tôi nghĩ chắc chỉ có vài trường hợp thiểu số bị phản tác dụng, tôi đâu có ngờ con số đó là 100%. 2 thằng kia thì cũng hăm he dắt xe ra đòi chạy về nhà nhưng kẹt xe hàng trăm km thì về kiểu gì.

Rồi mất điện, mất sóng điện thoại. 1 thằng không ưa mạo hiểm và biết chắc mình không nhiễm bênh nên tôi không ra ngoài, thuyết phục 2 thằng còn lại khóa chặt cửa và chờ đợi.

Giữa cái nắng tháng 11, lửa khói mịt mù khắp thánh phố, luật pháp đã sụp đổ, dòng người hôi của và tranh giành nhu yếu phẩm kéo nhau đi khắp nơi,còn về đêm những con rab đi thành từng bầy túa ra đường rượt đuổi họ như những bầy sói. Chúng tôi đứng trên sân thượng chứng kiến những cảnh tượng kinh hãi chưa 1 lần thấy trong đời, nhưng tiếng thét thất thanh, những tiếng tru kéo dài suốt cả ngày . Khải Huyền là đây, con người cắn giết lẫn nhau theo 1 cách tàn bạo chưa tưng có.

Chúng tôi chỉ có thể đứng đó nhìn, tôi đã thấy có những người đập cửa trèo cổng tim chốn trú thân nhưng bọn rab quá đông, có 1 lần 1 cô đập cửa thét lên “cứu tôi với !” tôi vưa chạy xuống định mở cửa thì cô ây chỉ còn là 1 vũng máu giữa hàng chục con rab. Ban ngày những con người còn cầm cự được lại ra ngoài và họ cũng hành xữ không khác gì những con rab kia, họ chém giết lẫn nhau để lấy vai gói bánh vài chai nước, thậm chí có những kẻ lấy oto húc thẳng vào đám đông trước 1 tiệm tạp hóa chỉ để giành đồ ăn.

Rồi các nhóm “thợ săn” xuất hiện, họ là những thanh niên còn khỏe mạnh không bị nhiễm bệnh và có vũ trang với súng hoặc dao kiếm, ban ngày họ lùng sục đồ ăn và những ổ rab rồi phun xăng đốt chúng, ban đêm họ rút vào những tòa cao ốc. Họ tự cho mình đại diện cho pháp luật và công lý cuối cùng, nhưng công lý ở đâu khi họ cũng đốt phá, ăn cướp và hiếp dâm những người còn sống nếu trái ý họ. Họ tùy nghi xả súng vào bất kỳ ai họ cho là đã nhiễm bệnh, hiếp dâm những cô gái còn sống, trưng dụng những tên vô nhân tính. Thế là những người như chúng tôi phải sống chung với “lũ lụt”, ban ngày thì lo sợ lũ súc sinh kia tìm tới, ban đêm lại trốn tránh lũ rab.

Không chỉ có 1 nhóm “thợ săn”, cả tháng phố có hàng chục nhóm như thế và rối chúng cũng bắn giết lẫn nhau để tranh giành địa bàn và nhu yếu phẩm. Tiếng súng đì đùng khắp nơi, các tòa nhà bị đốt phá, đường xá bị vây hãm. Tôi không biết phải miêu tả như thế nào về sự loạn lạc này nữa, nó như 1 đống hỗn độn mà phải dùng tới hàng sư đoàn bộ binh may ra mới có thể cứu vãn được.

Ngày thứ 9, 3 chiếc chiến đấu cơ bay qua vùng trời sài gòn và thả bom vào các cây cầu dẫn vào thành phố. Cầu bình triệu, cầu sài gòn và các cây cầu khác. Tôi đã hiểu rằng Họ đã cô lập Sài gòn. Sáng hôm sau tôi nghe có tiếng trực thăng trên đầu, họ lượn lờ khắp nơi, dân chúng thì đổ ra đường vẫy gọi nhưng tuyệt nhiên không có chiếc nào hạ cánh hay quăng xuống 1 chai nước 1 gói mì. Tôi đã hy vọng quân đội sẽ đến lập lại trật tự, tôi chờ đợi nhưng đó là lần cuối tôi thấy họ xuất hiện.

2.2

Suốt cả tháng qua chúng tôi sống 1 cái “u tối”, ban ngày thì nấp trong nhà vì sợ bọn “thợ săn”, ban đêm thì nghe ngóng bên ngoài và nhìn lũ rab kiếm ăn. Tôi là thằng lớn nhất trong 3 thằng, 2 đứa có chút kiêng nể nhưng không phải là không cãi nhau. Bên ngoài loạn lạc, đứa nào cũng có gia đình nên trong lòng như lửa đốt. Những ngày đầu nhìn họ bắn giết lẫn nhau 2 thằng chúng nó cứ đòi về, trợn mắt trợn mũi lên với tôi. Tôi phần thì sợ bị bỏ lại mà phần cũng lo cho tụi nó nên giấu biếng chìa khóa đi. Tôi hiểu vì tôi cũng có gia đình mà, chúng nó cách nhà có hơn trăm cây số, liều mạng lấy xe chạy về cũng chỉ hơn 2 tiếng nhưng ban ngày tụi “thợ săn” đã chốt hết đường lên lối xuống, đi mà gặp chúng nó không ăn đạn cũng bị bắt nên tôi kiêng quyết không cho.

3 thằng thì Thằng Trung là to cao hơn cả, nó cao 1m8 nặng hơn 70 kì lô nhưng khá khờ khạo. Thằng Hùng nhỏ con hơn lại là dạng mọt sách nhưng thông minh, có điều nó không quyết đoán. Những ngày qua câu chuyện lúc nào cũng xoay quanh việc làm sao để đi ra ngoài, làm sao để về nhà. Chúng nó không hiểu được điều quan trọng là làm sao để sống chứ không phải chuyện đó. Ở tình thế này sống mới là điều quan trọng nhất, thằng Trung tính tình bỗ bã nên cứ hay cự nự với tôi chuyện đi ra ngoài, có lần tôi quăng chìa khóa vào mặt nó, nó lượm lên tiến ra cửa rồi lại quay vào. Tôi biết nó chỉ là thằng con nít, không có tôi thì nó đã mất xác lâu rồi.

Cả ngày đi ra đi vào, căn nhà có 4 phòng và cái bếp. Phòng ai nấy ở nhưng thường chúng tôi cứ kéo nhau xuống bộ bàn ăn, nói tới nói lui, tính tới tính lui. Cuộc sống bí bức làm người ta cáu bẩn với nhau, nhiêu khi chúng tôi im lặng không ai nói gì, cứ ngồi đó hàng giờ đồng hồ. Chỉ có những tiếng thở dài là đều đặng.

Nước không có nên chúng tôi không tắm, chỉ đổ 1 ly nước lên khăn rồi lau người, vệ sinh cá nhân cũng vậy 1 ly cho cả đánh răng rửa mặt. 1 người 1 ngày uống 2 lít, tôi cứ cấp đều thiếu thì nhịn mà dư thì để đó mà dùng. Nước bẩn được bỏ vào chậu nhựa mang lên sân thượng, tôi học theo Bear Gilly trong Man vs Wild, phủ 1 tấm nylong lên trên để hứng nước ngưng tụ sau khi bốc hơi nhờ nắng, nói thế thôi chứ cũng chả được bao nhiêu, chỉ đủ đánh răng rửa mặt. 1 ngày chỉ ăn 2 bữa, chúng tôi ăn cơm với với nước mắm, 3 thằng 1 hũ đồ hộp, gọi là có vị chứ cũng không ngon lành gì. Con người ăn uống thiếu chất, chỉ quanh quẫn trong không gian tù túng nên cũng đỡ đẫn và ngu muội đi nhiều, có lúc chúng tôi bị mất cân bằng sinh học vì mãi trong nhà không biết khi nào sáng khi nào tối, chỉ có ngủ và ngủ. Đôi lúc chúng tôi cũng lập kế hoạch, 2 thằng nó sẽ về quê khi tiện. nếu gặp gia đình thì tốt, nếu không sẽ lên lại với tôi và đi Ban Mê Thuột. Tôi cũng chỉ ậm ừ chứ thực tâm ra ngoài 3 bước chưa chắc đã sống được.

Ừ thi chúng tôi tính như thế, nhưng rồi cái hôm máy bay đánh sập cầu làm cho những hy vọng mong manh nhất của chúng nó cũng tàn lụi. Chúng nó nhìn nhau, bặm môi bặm miệng vì tức nhưng còn người muốn hy vọng là hy vọng. Chúng nó vẫn muốn về, tôi trong lòng không muốn nhưng ngoài mặt thì vẫn phải lên kế hoạch với chúng nó. Kế hoạch là sẽ ra ngoài tìm vũ khí, phương tiện và cả xăng dầu rồi chúng nó sẽ đi, tôi thì chỉ muốn câu giờ nhưng mà không câu mãi được.Hôm đó tôi vừa ngủ dậy, xuống bếp đã thấy chúng nó ngồi đó từ bao giờ, thằng Hùng lên tiếng:

-Chắc phải ra ngoài thôi anh Minh ạ

Tôi im lặng, rồi nó nói tiếp

-Chỉ còn 1 bình 20l nước, tụi em cũng ngán ăn cơm với mắm rồi

Thằng Trung thêm vào:

-Đằng nào cũng phải ra, cứ ở đây mãi làm gì ?

Suy nghĩ hồi lâu tôi bảo

-Uh thì ra, tụi em tính kiếm đủ đồ rồi đi luôn hay sao?

Chúng nó bảo nếu đủ thì đi luôn, tôi nói vậy thì sáng mai mình đi sớm. Tối đó chúng tôi lôi những dụng cụ đã chuẩn bị sẵn ra, dao làm bếp mỗi thằng một cái. Tôi tự làm cho mình bằng 1 cây giáo dài bằn cán cây lau nhà được cột chặt với 1 con dao Thái Lan để cắt hoa quả, Mỗi thằng 1 cái balo trống, 2 lít nước và 2 bình nhựa để đựng nước. Kế hoạch là sẽ ra siêu thị lotte xem còn thu lượm được gì, tiếp đến là cây xăng rồi chợ Tân Phong, cuối cùng là Công An phường để lùng vũ khí.

Ngày hôm nay đã là tầm thứ ba mươi mấy, đã không còn tiếng súng, bọn thợ săn đã chết hết hoặc đã tự thanh trừng lẫn nhau, Sài gòn vẫn nắng và yên ắng. Tôi bước ra ngoài, dắt xe máy ra rồi bắt đầu đề máy, 1 mình tôi 1 xe, 2 chúng nó 1 xe. Khổ nổi chiếc Nouvo 4 cả tháng không đi không thể đề cho nổ được, tôi phải dắt ngược vào nhà đạp tới đạp lui tới hơn 20p mới nổ máy.

30 ngày, 30 ngày đề biến chốn thành đô này thành thành phố chết. Mùi tử khỉ từ khắp nơi xông lên mũi, cây cỏ dại đã bén rể trên mặt đường nhựa, cửa hàng và nhà cửa đỗ vỡ, những vệt máu lăn dài trên vỉa hè. Chúng tôi lái xe chậm chậm qua những xác chết nham nhở đang phân hủy mà cũng không được toàn vẹn, những chiếc xe máy, xe oto hết xăng bị vứt ngang đường, dù đã bịt mặt mà trước nhiều thi thể cả 3 thằng không thể nào không ói. Chỉ mất 10p để đến siêu thị, từ bên ngoài nhìn vào tôi đủ hiểu là đã không còn gì trong đó nhưng vẫn phải kiểm tra xem sao. Cửa kính bị đập vỡ, xe đẩy hàng ở khắp nơi, có cả 1 chiếc oto cắm sầm vào cửa chính. Tiến vào trong, ngay ở tiền sảnh tôi thấy những đống lửa bị đốt nham nhở trên sàn và đủ thứ vỏ đồ hộp, có lẽ là của 1 nhóm nào đó sống ở đây. 3 thằng tay lăm lăm dao vẫn kiên nhẫn tiến vào dù bên trong khá tối. Nghĩ lại đó quả là điều ngu nhất tôi từng làm, bên trong chỉ còn những kệ hàng đổ sập lên nhau, không còn 1 chút gì dù chỉ là cái bàn chải đánh răng. Họ vơ vét mọi thứ, thằng Trung đang hí hoáy dựng kệ hàng lên xem còn gì ở dưới thì bỗng có tiếng bước chân chạy ở góc siêu thị ngay sau những kệ hàng.

Tôi bắt đầu lo sợ, kêu 2 thằng đó quay ra.

-Ê ! ra tụi bây, chắc là mấy con đó nó trốn trong này

Không thể tranh cãi 1 sự việc quá hiển nhiên như thế, chúng tôi lùi ra nhưng trên đường ra tôi thấy cầu thang lên lầu 2 bị bịt kín bới hàng tá xe đầy nằm chồng lên nhau. Tôi bắt loa miệng kêu lớn “Có ai còn sống không ?” vì tôi nghĩ có nhóm nào sống ở tầng 2, tiếng tôi vang khắp siêu thị. Không 1 câu trả lời, tất cả chỉ là 1 sự im lặng nhưng bất thình lình hàng tá tiếng bước chân dồn dập từ đâu vọng lại. 3 thằng mặt cắt không còn hột máu tháo chạy nhanh ra ngoài.

31 người thích truyện này

Leave a Reply