Hoa Vàng Thuở Ấy – Chap 98 Lời đắng cho cuộc tình

Chap 98 Lời đắng cho cuộc tình

Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy? Chỉ khoảng 10 ngày trước thôi, tôi những tưởng mình là kẻ hạnh phúc nhất thế gian. Tôi những tưởng mình đang có trong tay tất cả : Tình cảm mến thương của ai kia, sự vui vẻ hân hoan trong vòng tay bè bạn, được khẳng định vị trí của mình và lớp trên bục vinh quang cao nhất. Tôi hạnh phúc, tôi thăng hoa đến vô cùng.

Nhưng bây giờ, ở đây, ngay lúc này, cảm xúc của tôi như ánh trăng đêm dưới mặt biển ngoài kia đang bị sóng gió vùi dập đến tơi tả.

Em nói em thích tôi, rồi em lại nói em không thể, rồi em lại nói xin lỗi tôi, rồi sau đó mắt em nhòa lệ.

Trái tim tôi cũng bằng xương bằng thịt như người ta chứ đâu phải sắt thép mà không tan vỡ trước sự dày vò này.

Tôi dành cho em tất cả những tình cảm mà tôi có. Khi tôi thấy nó dường như sắp chia thành hai nửa, tôi dừng lại, thu hết lại về một mối, rồi quay qua em, trao đến em thật trọn vẹn. Món quà với lòng tin thiêng liêng rằng em cũng sẽ trao đến cho tôi một điều gì tương tự.

Dù cả trong giấc mơ tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc em quay lưng với tôi. Vì đơn giản, ánh mắt đó, nụ cười đó, những kỷ niệm, những mến thương… tất cả, tất cả mang đến cho tôi một niềm tin mãnh liệt. Tôi nghĩ rằng mình chỉ còn chờ đợi giây phút em đến bên tôi thì thầm lời mật ngọt…

Cảm xúc trong tôi lại có dịp được nhảy múa. Tôi đau xót, rồi hi vọng, rồi lại đau xót hơn, rồi căm phẫn, rồi chùng xuống, và trống rỗng…

Nước mắt của người con gái tôi thương làm tan chảy hết trong tôi bao giận hờn. Chỉ còn lại những xót xa tiếc nuối khi vòng tay trao không trọn. Tôi chợt muốn ôm chặt em vào mình nhưng không thể. Vì từ sâu trong tâm khảm, có lời nói nào đó vọng ra rằng em không xứng đáng. Mặc kệ, tôi vẫn muốn dang đôi tay để che chở em khỏi tiếng lòng đang thổn thức.

Diệp không hề có ý gì cả. Chỉ là… ngay cả Diệp cũng không hiểu được mình. Những dòng thơ V gửi, Diệp biết Diệp đã sai. V giận D thế nào cũng được, chỉ mong, V đừng buồn… Vì V buồn, lòng Diệp cũng… đau vậy…

Suốt một tuần qua, Diệp không thể nào tập trung làm được điều gì. Cố gắng vào sách vở, cũng chẳng tác dụng. Nhiều lần muốn gọi V để trò chuyện, để tâm sự, nhưng không dám… Chiều nay, Diệp cố đi thật sớm để ghé nhà V đi cùng, nhưng rồi lại thôi. Bất ngờ gặp V ở đây, D muốn mở lời, nhưng không biết nói gì… ngoài lời xin lỗi…
Tôi đứng đó, lặng yên, trong lòng dâng đầy chua xót. Gió biển thổi những cồn cát cứ mãi tới lui vô định. Ánh trăng mỏng manh phía trên bị mây che khuất làm ánh sáng đã vàng vọt nay thêm phần yếu ớt. Trong một buổi tối đầy cảm xúc, em trải hết nỗi lòng mình kiềm nén bấy lâu như cốc nước đầy bỗng rơi vỡ. Nhớ lại cảm xúc của tôi ngày xưa khi phân vân giữa em và Thương, tôi hiểu cảm xúc mà em đang chất chứa trong những tháng ngày qua khi đắn đo giữa tôi và ai đó.

Hẳn tôi mang đến cho em thật nhiều tình thương mến. Mỗi ngày đi học, càng gần gũi bao nhiêu, em lại càng khó xử bấy nhiêu. Rồi những giờ tay nắm tay bên tiếng nhạc hòa quyện, em cũng để cảm xúc dắt mình đi lạc thật xa. Nhưng… em vẫn không hề có ý định tách rời tôi ra như tôi tách ra khỏi Thương. Có lẽ nào… em đã từng tin rằng tôi sẽ là người thay thế hoàn hảo cho ai kia mà em đang sở hữu. Nếu vậy, sự chung tình của em ở đâu?

Vẫn gương mặt đó, ánh mắt đó, mái tóc đuôi gà lả lơi trong gió lộng, chỉ khác một chút thôi, là nụ cười không còn nữa. Những năng lượng tích cực ngày nào em mang đến cho tôi đã không còn. Ánh nắng cũng thôi tỏa, chỉ còn lại nơi đây bão tố ở trong lòng … cả hai.

Tôi chợt nhớ đến ký ức, đến quá khứ, đến những lúc em khó xử của trước kia :

Anh Toàn, chắc lớn hơn mình nhiều nhỉ?
Em gật đầu.
Ảnh ra trường rồi, đang làm thợ may phải không?
Sao V biết? – Em vừa hỏi vừa đưa tay gạt đi dòng lệ.
Hôm trước vòng sơ khảo, Diệp đi thâu chiếc quần lại, Diệp qua nhà ảnh. Vì giờ đó, làm gì còn ai thâu nữa. Chắc chắn ảnh hỏi Diệp điều gì đó, lúc về, Diệp khác hẳn.
… em lại im lặng.
Còn nữa. Hôm mình thi, ảnh có xem bên dưới, vậy nên lúc chở V về, Diệp rất vội vã. Hôm cắm trại, chắc “vài đứa bạn đến chơi” là ảnh, lúc V hỏi, V thấy Diệp bối rối…
… em vẫn không nói gì.
Vậy hai người đã biết nhau từ lâu rồi, mà Diệp vẫn… Như vậy… có nhẫn tâm với V quá không Diệp…?

Tôi chán ngán đứng dậy. Mặc kệ phía sau là mưa giông hay nắng đẹp. Mặc kệ phía sau là ký ức tươi vui hay hiện tại buồn bã. Mặc kệ phía sau là người tôi yêu hay người yêu tôi. Mặc kệ đã từng hay đã hết. Tôi không cần nữa. Hình ảnh Thương chợt hiện lên trong tôi lung linh và màu nhiệm. Ánh mắt sâu thẳm, lời nói hôm nào… Tôi đã đi lạc chăng? Vậy tôi đã đi lạc đủ chưa? Bây giờ, tôi còn mặt mũi nào để quay lại, đứng đối diện mà nhìn vào đôi mắt kia nữa chứ…

Ôi… mối tình chưa chớm nở đã vội vàng tàn úa. Dù cho em có vạn lời bào chữa cũng chẳng thể nào thay đổi được kết cục đau buồn hôm nay. Dù tình cảm em dành cho tôi là thật hay giả cũng chẳng thể nào mang em đến bến tôi được nữa. Và… vết thương lòng này… đến bao giờ mới thôi ray rứt…

Ngồi lên con xe. Tôi nhìn quanh quất xác định phương hướng rồi chầm chậm, uể oải lao đi. Hơn 7 giờ tối, phố xá tràn ngập những ánh đèn. Dòng người vẫn nhẹ nhàng thong dong trên thành phố biển tuyệt vời này. Yêu từng hàng cây, từng con ngõ, chắc có lẽ dễ hơn yêu một người con gái rất nhiều. Vậy là đã hết…

“… một vòng tròn vừa trao… nhặt lên… tình vỡ đôi…”

Tôi không mất em, vì tôi chưa hề có em. Chỉ có em là mất tôi, vì tôi đã từng thuộc về em!

Về đến nhà. Chẳng buồn thay áo, cũng không cần ăn tối, tôi chào ba mẹ rồi lên phòng khóa chặt cửa, nằm vật ra giường. Trong lòng tôi chất đầy những cảm xúc trống rỗng.

Hôm sau đến lớp. Em nghỉ học. Giấy xin phép đề dòng chữ “cảm sốt”. Tôi chẳng quan tâm.

Một ngày, hai ngày, đến chủ nhật, rồi thứ hai. Em bước vào lớp với đôi mắt buồn sâu thăm thẳm. Thương đã cho em mượn đôi mắt kia chăng?

Những ngày qua. Trong các cuộc họp bí thư, tôi ngồi cách xa Thương đến 2 dãy bàn. Tôi bỗng thấy sao mình bé nhỏ quá, bé nhỏ đến không thể sánh vai bên ai kia được.

Các buổi học trên lớp, ngồi bàn đầu, tôi cố ra vẻ chăm chú dù trong lòng đong đầy những suy tư.

Thấy tôi liên tục như vậy, ku Thành lên tiếng :

Mi với Diệp sao vậy?
Tôi quay lại nhìn nó, nó cũng nhìn tôi chờ đợi câu trả lời. Nhưng tôi chỉ lắc đầu rồi quay lên.
Có người thứ 3 thật hả? – Nó phỏng đoán.
Uhm.
Ai vậy? Thằng Toàn nào đó hả?
Không, là ta, ta là người thứ 3.
Sao có thể vậy được?
Ừ, không có thể, là chắc chắn.
Đắng nhỉ?!
Uh. Đắng ngét!

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply