Không đề

Truyện: Không đề (LL). Tác giả: tnuC1978. Truyện kể về quá khứ, về thứ tình cảm không thể miêu tả hay viết ra trọn vẹn. Chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Mong mọi người đón nhận và chia sẽ.

Truyện: Không đề – Chương 1

Tác giả: tnuC1978

Lưu ý: một phần truyện có nội dung dành riêng cho người lớn (18+) trên 18 tuổi & mối tuần loạn luân; bạn không nên đọc nếu dị ứng với thể loại truyện này.

Chap 1 – Tuổi Thơ

Ừa mà không đề thật, vì chả biết đặt như thế nào.

Chỉ biết cảm xúc ùa về khi nhìn thấy file zip lâu lắm rồi không mở ra vì đặt password và cũng tránh mở nó. Ly café đậm cùng với mớ dòng log lộn xộn của cái server khách hàng .

Cuộc sống cuốn đi vì cơm áo gạo tiền, ganh ghét, bon chen…. Nhưng gia đình là nơi tôi tìm về mỗi khi vấp ngã để kiếm lại bình yên và sự tĩnh tâm.

S3háng công việc cũng tạm ổ, lại thấy file zip, unzip chỉ có vỏn vẹn 2 tấm hình. Cảm xúc 20 năm ùa về, day dứt, bồng bột và cả hối hận…..

Ngày ấy 20 năm về trước….

Nhà có 2 anh em, chênh nhau 4 tuổi. Năm đó ông già đi học tập chưa về, mọi thứ gánh lên đôi vai của mẹ. Hai anh em ở nhà chơi với nhau. Tôi lo cho em từng chút, tôi thương nó lắm. Nó cũng thương tôi, cái gì cũng nhường cho anh hai và tôi cũng vậy.

Mẹ đi làm buổi sáng, tôi ở nhà chơi với em. Trưa mẹ về nấu cơm cho hai đúa, tôi ăn cơm rồi đi học. Tuổi thơ yên ả bình dị đến khi lên cấp 2 lớp 9, nhỏ em thì vào lớp 6

Anh em thân thiết với nhau từ nhỏ, việc gì cũng cùng nhau làm và cả đi tắm ….

Nhưng năm 80 cái gì cũng khó khăn, mua gì cũng khó ngay cả cái thau, nhà có mỗi cái thau to, to lắm và thế là tắm chung.

“Anh hai cho em tắm với”…. Tiếng con em lãnh lót.

“Ừa thì mày vào đây, anh mới múc nước đầy thau nè”

Ăn uống thiếu thốn nhưng lớp 9 cũng mới bể tiếng và nổi trái chanh, đau khiếp, chắc dậy thì muộn và mọi thứ cũng trần trụi chả có tí mao.

Lớp 9 rồi, nhưng còn vô tư lắm, tụt quần cái rẹt, trần như nhộng, ngồi vào cái thau, sóng sánh, mát rượi.

“Anh hai nhường cho em với” tiếng nó léo nhéo bên tai. Quay lại con em cũng như tôi trần truồng, lớp 6 nó còn con nít lắm, mọi thứ đều tinh khôi, trong trắng.

“Sa oanh hai không lấy xà bông” thời đó có được cục xà bông đá thì cũng phải xếp hàng nói chi đến xà bông Jet (chắc bác nào ở cùng thời điểm này đều biết).

Mải ngắm nó, giật mình thầm nghĩ “em mình dễ thương thật”

“Ùm để anh lấy”

ới tay lấy cục xà bông chà khắp người, đau khiếp mà chỉ có tí xíu bọt.

“Anh hai chà dùm em đi” . Tiếng con nhỏ lảnh lót.

“Từ từ mày thấy anh đang làm không?” Tôi nạt nó.

“Quay lưng lại đây!!!!.” Á đau em, cục xà phòng chà vào làn da con nít của nó, ré lên.

“Thôi để tao chà và thau cho có bọt rồi mày tắm”, chà mãi mới thấy nước đục đục nhưng vẫn còn trong, và nhờ nhờ nhớt.

Nhường cho nó cái thau bự tổ, tôi lấy vòi xịt tắm. Con em khoái chí ngồi trong đó.

Quay sang nhìn nó, cảm giác thân thương ùa về. Vài sợi tóc đính nước loà xoà trước trán, bết cả vào trán, cả thân mình loang loáng nước xà phòng.

Truyện: Không đề (LL). Tác giả: tnuC1978.

Ảnh chỉ mang tính minh họa. Truyện: Không đề (LL). Tác giả: tnuC1978.

Bổng nhiên mắt tôi nhoè đi, bố khỉ xà phòng trôi vào mắt, xót quá.

“Mày cầm cái vòi dùm anh để anh gội đầu tí” Tôi ngồi cuối xuống, con em đứng dậy cầm cái vòi nước chảy trên đầu xuống để tôi gội.

Vuốt vội cái mặt cho hết xà phòng ngửa lên. Trước mặt là …. nói sao cho hết cái vẻ đẹp đó nhỉ, chỉ biết, vun đầy trắng mịn, còn đọng vài bong bóng xà bông làm cho khu vực đó trở nên bóng loáng,…

Cổ họng lúc đó tự nhiên khô khốc, kiểu như quặn đau bao tử, lần đầu tiên có cảm giác như vậy, thật lạ.

“Anh xong chưa? “ Để em tắm nữa, lạnh quá.

“Xong rồi, em tắm lẹ đi.”

“Aaaaaaa, anh có cái gì kì quá,” con nhỏ giật cái vòi nước rồi quay mặt đi.

Cái khỉ gì vậy, nhìn xuống, thấy thằng nhóc nó đang căng cứng, hic hic.

Quay qua nhìn thì con em đang đứng cuối xuống gội đầu, tôi nhìn mà đầu óc lâng lâng. Hai mép vun tròn, khép chặt, không có 1 sợi lông, chia ra hai bên bờ mông căng tròn, láng mịn, lấm tấm nước.

Thằng nhóc rỉ ra 1 ít nước, tôi vội lau mình và giục nó tắm cho lẹ kẻo lạnh.

Chui vội ra khỏi nhà tắm, mặc quần áo mà thằng nhóc vẫn cứng ngắc, người cứ lâng lâng. Chắc từ từ nó hết ….

Chapter 02: Về quê

Thời gian trôi đều đều tháng, năm lần lượt đi qua. Anh em tôi lớn lên cùng nhau và cùng chăm sóc nhau với nhiều kỉ niệm.

Tôi mười tuổi lứa tuổi tò mò về giới tính, thời đó internet chưa thật sự rộng rãi như bây giờ. Cái thời mà sử dụng cái dĩa 1.2MB, 1.4MB. Mùa hè năm đó, sau khi nghỉ hè được 1 tuần. Sau trận đá bóng thằng bạn đưa cho 1 cái dĩa kèm theo cái nháy mắt nham hiểm “Xem một mình”.

“Ơ cái thằng này tao đâu có giàu như mày, có cả máy tính ở nhà, đem ra phòng máy thì cả chợ ở đó, chen chúc, bu nhau, xem quái gì được một mình” Tôi chưởi nó nhưng cũng cầm lấy mà làu bàu.

Hôm sau, chạy ra quán vi tính gần nhà, tầm lúc 12h trưa, chả có ma nào ở đó, nhét cái dĩa vào và…..

Hiện lên 2 tập tin “Cô giáo Thảo”, “7 đêm khoái lạc”.

Thằng này điên à – Tưởng chép cho mình game hay gì, 2 cái file vớ vẫn.

Click “Cô giáo Thảo”, ôi mẹ lần đầu tiên đọc thấy những dòng văn như vậy.

Thửa đó chưa mặc quần xip, thằng nhóc nó căng cứng. Hic hic chết thật rồi.

Người bắt đầu đông, vội tắt luôn, trong lòng hồi hộp, cồn cào …. lạ lắm.

Hôm sau nó hỏi sao rồi, xem chưa.

Không xem kịp – tôi nói.

Vậy để tao photo cho

Hôm sau nó dúi vào tay 1 xấp giấy quay roneo, đen nhờ nhờ. Đưa cho mình mà mặt cười nhăn nhỏ.

“Mày ráng đọc hết nhe, cố gắng giữ bình tĩnh trong mọi tình huống”

“Ơ ơoooo – cái thằng….” vừa định thụi nó thì nó chạy mất.

Chạy vào nhà, dấu dưới 1 chồng sách to đùng đầy bụi

Mẹ gọi 2 đứa lên nói chuyện.

“Hè rồi – mẹ cho 2 đứa về quê chơi Nội chơi”

Quay sang tôi mẹ nói “Con dẫn em về quê chơi 1 tháng”

Bao nhiêu dự định tan tành, con em thì la hét như điên vì mừng. Lớp 8 mà như lớp 6.

Sáng hôm sau, hai anh em về quê, quá trưa là đến nơi.

Không khí miền quê thật là dễ chịu, hít 1 hơi đầy ***g ngực, mùi mạ non, mùi rơm cháy, và cả mùi hoa lan đâu đó dìu dịu.

Quay sang xách mấy cái túi cho nhỏ em, nó thì cười tít mắt, hun má tôi 1 cái rồi chạy vội vào nhà Nội.

Sắp xếp đồ xong, tôi xuống nhà dưới phụ Nội, nó chạy ra vườn kiếm con bạn của nó.

Thời đó chưa có điện cũng như ga. Toàn nhóm bếp bằng gáo dừa hay bó dừa làm đuốc , khói um cay xè mắt.

“Con kêu em về ăn cơm” chiều tối rồi, Nội móm mém dặn.

Hai anh em dọn cơm ăn với nội. Lâu lắm mới có bữa com ngon toàn những thứ hai anh em thích. Cây nhà lá vườn chẳng thiếu thứ gì, ngon sạch.

Thời xưa miền quê, mọi người đều đi ngủ sớm. 7h là thấy đóng cửa, tắt đèn dầu.

Trời hè nóng nực, đi cả ngày chưa tắm.

“Mày rửa chén đi – anh đi tắm trước”, Tôi nói sau khi bên đống chén ra sau hè cạnh cầu nước cho nó.

Nước mát rượi, len lỏi từ đầu xuống chân, cảm giác thật sáng khoái. Chợt nhớ ra xấp truyện của thằng bạn đem theo về. Tự nhủ chút nữa xem mới được. Công nhận truỵen hay ☺.

“Hai đứa bay tắm xong thì đi ngủ sớm đi”

Tôi tắm xong thì nhỏ em cũng rửa xong đống chén.

Trời chập choạng tối. “Mày tắm lẹ đi coi chừng tối. ở đây chắc có ma”

Con nhỏ mặt tái mét. “Anh hai đừng doạ em như thế” nó nói như sắp khóc.

“Tao doạ mày làm gì “– tôi nghiêm mặt.

“Vậy anh Hai canh cho em tắm đi” – ôi mịa, hù nó làm gì giờ phải đúng nuôi muỗi canh cho nó tắm.

“Rồi rồi, cái con lắm chuyện” tôi cáu kỉnh quát.

“Anh hai đốt dùm em cái đèn hột vịt. Tối lắm em sợ.”

Vậy đốt cho nó cái đèn, hồi đó dầu lửa mắc lắm. Vừa đốt vừa sợ bà nội la.

“Mày tắm lẹ đi để tao tắt đèn, Nội la bây giờ.” Tôi để cái dèn ngoài vách nhà tắm.

Nhắc lại hời xưa nhà tắm là 4 phiên lá dừa kết lại. Gió lùa tứ phương.

Con nhỏ lấy quần áo và vào tắm.

Chợt nghe tiếng nó nói. “Anh Hai , trong đây tối quá em không thấy đường, đưa cho em cái đèn.”

“Ơ cái con nhỏ này, đem cái đèn dầu vào đó. Cháy 1 phát tiêu luôn cái nhà tắm mày thành con lợn quay”

“Không sau đau em cẩn thận” – tiếng nó rên rỉ, “đưa em đi….”

Rồi tao đưa….. tôi nói.

“Anh Hai để trước cửa rồi quay mặt chổ khác để em lấy cái đèn.”

“Tao them nhìn mày à, con hâm, rồi đó, lấy đi.”

Nó mở cửa thò tay lấy cái đèn. Xung quanh tối đen, nhưng bên trong căn nhà tắm bừng sáng. Thứ ánh sáng lờ mờ ám khói của cái đèn hột vịt nhưng vẫn rõ ràng trong bóng tối……

Muỗi nhiều quá, chắc nó biết dân thành phố thịt thơm hay sao mà bay vo ve như ruồi. Tôi phải chạy tới chạy lui vừa làu bàu.

Tiếng sột soạt, rồi tiếng dội nước ào ào. Bất chợt tôi thấy ánh sáng hắt qua khe hở.

Tò mò xen lẫn hồi hộp. Tôi nhìn vào….

Cả căn phòng tằm bừng sáng, tim tôi loại nhịp. Cả một khoảng trắng lung linh, lấp lánh những giọt nước đọng trên khuôn ngực mới lớn, không lớn lắm, nhưng bầu bĩnh như đôi má em, hai đầu vú nhỏ xíu, trắng hồng. Những giọc nước tiếp tục chảy dọc theo khe ngực, đọng lại tại chiếc rốn sâu hun hút và len lõi giữa hai mép thịt vun đầy lớt phớt lông tơ.

Cổ họng tôi khô khốc, mắt mở to, thằng nhóc cương cứng, cọ vào quần khó chịu, bất giác tôi cầm lấy nó, vuốt nhẹ, cảm giác rạo rực, lan man ùa về chiếm lấy tâm trí. Đầu óc như mụ mẫm, tôi mơ chăng….

Cạch,…. tiếng cái gáo dừa rớt xuống nền đất kéo tôi về thực tại.

Lẩm bẩm, đó là em mình. Em gái bé bỏng của mình, nó lớn thật rồi và…. thật xinh đẹp.

“Mày xong chưa” – Muỗi nó khiêng tao đi bây giờ. Tôi lùi ra và la lớn.

“Anh Hai đợi chút” – Em xong rồi.

Danh sách các chương:

69 người thích truyện này

Leave a Reply